81 Việc Minh Tú sư tỷ am hiểu băng bó làm Ngải Huy rất bất ngờ, Minh Tú sư tỷ nói ca ca nàng là một y sư rất lợi hại, do đó nàng mới biết một chút y thuật thô thiển.
82 "Ngải Huy, cảm giác bây giờ thế nào?"Lâu Lan đứng ở một bên, hỏi thăm đầy quan tâm. Ngải Huy thực sự rất muốn tu luyện ngay lập tức, sư nương nói bà cần phải chuẩn bị mấy ngày, còn thiếu vài thứ.
83 "Thật ra ngươi không cần để ý lần đến thất bại lần trước. "Tuy nhìn băng rôn quảng cáo "Mù chiến" tràn ngập hai bên đường phố làm thiếu nữ cảm thấy rất hứng thú, nhưng vẫn khuyên giải người mang mặt nạ bên cạnh mình.
84 Lại nói, con người thực sự là một loài động vật kỳ quái. Khi còn ở hoang dã, mỗi ngày đều chiến đấu, ước gì có thể được yên tĩnh chốc lát. Bây giờ tại Cảm Ứng tràng, một khoảng thời gian không chiến đấu, không ngờ mình lại sẽ mong mỏi chiến đấu.
85 Trong thời gian rất ngắn, liên tục mấy tên tuyển thủ bị đánh trúng bay ra ngoài. Ngải Huy không hề động, bởi vì hắn cảm giác được trên mặt đất nguyên lực dao động yếu ớt.
86 Khi chiến đấu còn chưa bắt đầu, Ngải Huy còn có mấy phần cân nhắc đo lường thực lực của mình, nhưng ngay từ lúc chân chính bắt đầu chiến đấu, hắn lập tức vứt bỏ ý nghĩ này lên chín tầng mây.
87 Một trận chiến này kết thúc cực nhanh khiến mọi người cảm thấy bất ngờ. Nhưng có một số người, tỷ như lão bản của đạo trường lại cảm thấy một màn này hình như có phần quen mắt.
88 "Lần này ngươi thụ thương khiến tiên sinh rất thất vọng. " Người nói chuyện chính là Hải Thanh, y là thư đồng của Đại Cương, khi Đại Cương còn chưa trở thành đại sư thì y có rồi.
89 Việc Tổ Diễm chiến bại lần thứ hai tạo ra oanh động lớn hơn hẳn lần trước. Bởi vì lần này có Ảnh đậu. Lần chiến bại trước, tuy rằng mọi người hiếu kỳ, nhưng mà không có bất cứ hình ảnh gì lưu lại nên mọi người không thể trông thấy tận mắt.
90 Chu Tiểu Hi kích động xông tới, hướng vào bên trong cất tiếng gọi: - Lão Lỹ, đến xem Ảnh đậu đi! Lý Duy đang nằm trên giường cau mày vắt óc suy nghĩ, mở miệng đáp: - Ngươi tự xem đi - Đừng suy nghĩ nữa, nghĩ nữa cũng không có tác dụng gì đâu, lão sư đã không đáp ứng, ngươi còn có thể xông tới sao? Ngàn vạn lần đừng có đắc tội Cảm Ứng tràng phu tử.
91 Đổi hướng trên không trung! Trong màn ảnh, bóng dáng mơ hồ của tên thổ tu kia xông về phía Tổ Diễm, tiếp đó hắn bay lên trời rồi đột ngột đổi hướng, tạo thành một đường vòng cung lệch, giống như một con dơi lượn dưới tầng trời thấp.
92 Bên trong công xưởng, Ngải Huy ngồi dưới đất thở hổn hển. Hơi nước bốc lên xen lẫn với mùi vị thảo dược thỉnh thoảng phun ra qua cửa sổ làm cho công xưởng tựa như một con quái vật lúc nào cũng có thể phun trào khí độc.
93 Ngải Huy vừa nhìn vừa thầm nghĩ về thân phận của người đứng đối diện mình. Thấy vậy, Lý Duy nói: "Ta là Lý Duy, huấn luyện viên của Anh Hoa phong xã, là bạn của Minh Tú, ta đã cõng ngươi và Đoan Mộc Hoàng Hôn từ tháp Huyền Kim về.
94 Lý Duy không biết mình bị chấn động bao lâu, trái lại chồng tô mì chất đống ở trước mặt Ngải Huy hình như lại cao thêm mấy tầng. Trong nhất thời, hắn cũng không biết bắt đầu từ đâu.
95 Ngải Huy vừa tỉnh dậy, cảm thấy thoải mái và thỏa mãn không nói nên lời, tất cả mệt mỏi rã rời đều được quét sạch. Ngải Huy nhìn qua thời gian, sự ngái ngủ lập tức biến mất, mình vậy mà ngủ suốt một ngày một đêm.
96 Không biết có phải do gần Lâu Lan một thời gian không ngắn hay không, Ngải Huy cảm thấy tính cách mình cởi mở hơn rất nhiều. Hay là, kỳ thực đây mới là tính cách thực của mình? Ngải Huy tỉ mỉ suy nghĩ.
97 Bên trong công xưởng nghi ngút hơi nước, toàn thân Ngải Huy quấn kín vải, hắn hết sức chăm chú, động tác cực kỳ thong thả, thong thả đến mức mắt thường khó mà phát hiện, nhưng cơ thể hắn vô cùng hài hòa, tựa như xác ướp tràn đầy lực và mỹ.
98 Ngải Huy còn đang chìm đắm trong cảm giác nhức mỏi, lần gần nhất thảm như thế này là khi còn ở vùng hoang dã. Lúc đó đội ngũ bị tập kích, hắn bị lạc khỏi đội ngũ, lấy thực lực hắn lúc đó, lẻ loi một mình tại hoang dã sẽ chỉ có một con đường chết.
99 Hải thanh cung kính đứng ở ngoài nhà cỏ. Hàng rào kết từ cành cỏ khô trông rất giản dị thông thoáng, khi ánh mặt trời chiếu lên, bóng đổ trải xuống luôn luôn làm cho tâm thần Hải Thanh không tự chủ được bị hấp dẫn.
100 Ngải Huy thờ ơ lạnh nhạt, nếu như ánh mắt có thể sát nhân thì có lẽ Đoan Mộc Hoàng Hôn đã chết không biết bao nhiêu lần rồi. Ngải Huy nhìn động tác Lâu Lan thành thạo lột sạch đồ Đoan Mộc Hoàng Hôn, hoàn toàn không có chút ý nghĩ hỗ trợ nào.