1 Ánh nắng giữa trưa nóng bỏng chiếu lên mặt đất, giống như muốn đốt cháy cả mặt đường, trong rừng cây cũng không nghe thấy tiếng ve kêu chim hót, lúc này càng không có người muốn đi lại trên đường.
2 Thế nhưng chỉ là thoáng qua, anh ta lắc đầu ném suy nghĩ kì quái đó qua một bên.
"Bây giờ anh đang ở công ty, không phải sáng nay trước khi ra ngoài đã nói với em rồi sao, hôm nay có một cuộc họp quan trọng, nhất định anh phải tham gia.
3 Có thể vì mãi không thấy Đông Hải Diêu nói chuyện, lúc này Thịnh Hạ mới nhanh chóng kết thúc trò chơi, ngồi xếp bằng đẩy cặp kính đen trên sống mũi nhìn về phía Hải Diêu, mới nhìn một chút Thịnh Hạ đã giật mình kêu to một tiếng!
"Đại Diêu, cậu gặp cướp bóc hả?" Thịnh Hạ lập tức nhảy từ trên ghế salon xuống, kéo Hải Diêu ngồi xuống khẩn trương hỏi thăm.
4 Cô ấy cầm điện thoại, cả người đều có chút phát run, dáng vẻ tùy tiện trước sau như một đã không còn chút gì, thay vào đó lại là sự bất lực yếu ớt.
Nếu Hải Diêu nhìn thấy Thịnh Hạ như vậy, nhất định sẽ chạy tới sờ trán xem cô ấy có bị sốt hay không —— hai người cùng nhau lớn lên từ khi còn nhỏ, Hải Diêu trời sinh đã lương thiện mềm yếu, Thịnh Hạ lại là một tomboy hùng hùng hổ hổ, làm bạn bè vài chục năm, vẫn luôn là Thịnh Hạ bảo vệ cô.
5 Lục Thế Quân mới vừa đi tới bên giường, bàn tay mềm mại ấm áp của Hải Diêu đã vờn quanh người anh ta, cô quỳ ở trên giường, đôi môi mềm mại hôn từ trên trán anh ta lướt qua sống mũi cao thẳng, Lục Thế Quân chỉ cảm thấy một đám lửa tràn ngập, anh ta nắm chặt cánh tay nhỏ gầy của Hải Diêu: "Hải Diêu, đêm nay anh.
6 Thân thể của cô vui vẻ, linh hồn lại như bị gông xiềng nặng nề giữ chặt.
Anh ta bắt đầu tăng tốc, tiếng thở dốc không ngừng vang lên, mồ hôi trên trán nhỏ giọt lên ngực và mặt cô, Hải Diêu bỗng nhiên hơi nâng cần cổ thon dài lên, hai cánh tay cô quấn quanh cổ anh ta, đôi môi bị hôn đến sưng đỏ bỗng nhiên dán lên bên tai anh ta nhẹ nhàng cắn nơi mẫn cảm đó một cái, Lục Thế Quân sắp rút ra lại bị động tác đột ngột đó làm cho dừng lại, anh ta gầm nhẹ một tiếng, thân thể nặng nề áp xuống, Hải Diêu gắt gao nhắm mắt lại, trong lòng lại len lén thở dài một hơi.
7 Lục Thế Quân liếc cô một cái, lại không nói gì, nằm thẳng xuống ngủ mất.
Hải Diêu mất ngủ một đêm.
Lúc ăn bữa tối cuối tuần, Lục Thế Quân hời hợt nói một câu: "Ngày mai anh đi công tác, ước chừng khoảng một tuần.
8 Theo thời gian dần trôi qua lòng bàn tay của cô ẩm ướt mà dính dấp, dòng máu đỏ tươi chảy qua kẽ tay, từng giọt từng giọt rơi xuống làn váy dài màu nâu sẫm
Một số người đi ngang qua theo bản năng mà đi đường vòng, có người ra vẻ nhìn như không thấy, có người kinh ngạc liên tục quay đầu nhìn lại, Hải Diêu từ từ xoay người, từng bước một đi ra khỏi sân bay.
9 "Đại Diêu. . . " Vành mắt Thịnh Hạ đỏ bừng, cô ấy nhẹ nhàng nắm chặt vai bạn tốt, cảm giác cô đang run lợi hại, không khỏi đưa tay ôm lấy cô.
"Đến cùng đã xảy ra chuyện gì?" Thịnh Hạ ôm lấy cô, cô ấy ngừng lại một chút làm dịu cảm xúc của mình, cô ấy ngồi xuống đối diện Hải Diêu, nhíu mày nói: "Đại Diêu, là bạn tốt thì không nên giấu diếm tớ, mặc kệ như thế nào, có người bắt nạt cậu, tớ nhất định sẽ ra mặt!"
Hải Diêu mười phần bình tĩnh, cô uống chút nước, một năm một mười nói những điều mình biết ra.
10 Cô vung tay hất cái tay kia ra, cái cốc đổ xuống, cà phê nóng hổi chảy xuống khăn trải bàn trắng muốt, giống như là nước mắt đậm màu.
Cà phê nóng hổi bắn lên bàn tay trắng nõn của Trình Nhã Như, lập tức một trận đau đớn tận tim, cô ta đột nhiên rút tay về, nước mắt trong hốc mắt đảo quanh.
11 Ngón tay của cô ta sắp chọc vào mũi cô, cô nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của Nhã Như trở nên vặn vẹo và tràn ngập sự chán ghét.
Khả năng phòng ngự của Hải Diêu gần như lung lay sắp đổ, cô không hề phản kích, cũng không giải thích, lời Nhã Như nói đều là sự thật, đúng là cô đã yêu bạn trai của bạn thân mình.
12 Vừa dứt lời, điện thoại của Hải Diêu liền vang lên, cô cầm lấy vứt qua một bên, nhìn cũng không nhìn một cái.
Thịnh Hạ cười hì hì nhặt lên nhìn, sau đó kêu to; "Chồng của cậu gọi kiểm tra đó Đại Diêu.
13 Hải Diêu nôn đến mức choáng váng, cô vừa mới đứng thẳng lên liền sững sờ nhìn về phía đó: Lục Thế Quân ôm Trình Nhã Như, hờ hững lạnh băng đứng ở nơi đó nhìn cô.
14 Cô không biết đã nằm bao lâu, cho đến khi nghe thấy một người nói bên tai "Cô không sao chứ?" sau đó có một đôi tay mạnh mẽ kéo cô lên.
Sở Dật Tuyên nắm chặt vai Hải Diêu nhẹ nhàng kéo lên, sợi tóc rải rác lướt qua tròng mắt cô, cô nhìn thấy một khuôn mặt trẻ tuổi có chút lo lắng nhìn cô.
15 Cao ốc Thang thị khí thế đứng sừng sững dưới ánh mặt trời, xe của Thang Khải Huân dừng lại, Lý Huyền chạy chậm đến mở cửa xe cho anh, anh không nói một lời xuống xe, cho đến khi đi vào thang máy riêng, mới nhàn nhạt hỏi một câu: "Đã chuẩn bị xong đồ rồi hả?"
Lý Huyền lập tức gật đầu: "Vâng, đã thu thập đầy đủ tất cả tư liệu về Đông tiểu thư, tôi đã để Đỗ Phong đưa đến văn phòng của ngài rồi.
16 Góc trên bên phải hiện ra một tin nhắn nhắc nhở cô có thêm một fan hâm mộ, Hải Diêu muốn mở ra nhìn, lại nghe tiếng cửa phòng ngủ được nhẹ nhàng đẩy ra.
17 Hải Diêu nghe anh nói câu này, chỉ cảm thấy đáy lòng ầm ầm một mảnh, vậy mà ba lại giấu cô qua tìm Lục Thế Quân đòi tiền. . . Chẳng trách Lục Thế Quân có thể xem thường cô như vậy!
Cô lại nghĩ tới ngày đó Trình Nhã Như nói ‘Dùng ân tình để ép Lục Thế Quân cưới cô", chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, chẳng lẽ trong lòng Lục Thế Quân, năm đó cô tận tâm làm bạn với anh ta, hoàn toàn là vì có thể gả cho anh ta?
"Anh nói những này là có ý gì?" Hải Diêu chỉ cảm thấy trái tim mình bị người ta hung hăng ném xuống mặt đất giẫm đạp đến vỡ nát, ròng rã hai năm không rời không bỏ, cô nỗ lực lôi kéo lý trí của anh ta đang sa sút đến tận đáy cốc, nhưng đến sau cùng, một phần tâm tư này lại bị người ta xuyên tạc đến mức đó!
"Khi đó anh không gượng dậy nổi, người người tránh không kịp, thậm chí ngay cả việc làm cũng đánh mất, nếu như không phải tôi yêu anh thì tại sao phải chịu thiệt thòi mà ở bên anh?"
"Nếu là chịu thiệt thòi, vậy hiện tại tôi liền thành toàn cho cô, cô không cần đi theo tôi chịu thiệt thòi nữa!" Lục Thế Quân nghe cô nói ra mấy chữ nào, không biết thế nào mà trong lòng lại không thoải mái, vậy mà cô lại nói năm đó chịu thiệt thòi ở bên anh ta!
"Lục Thế Quân, anh không có lương tâm!" Hải Diêu giận đến cực hạn, cô không cách nào khống chế sự vọng động của mình, hung hăng quét hết chai chai lọ lọ trên bàn trang điểm xuống đất, âm thanh vỡ vụn vang lên khắp nơi, Lục Thế Quân lui ra phía sau mấy bước, lạnh lùng nhìn cô: "Tôi cho cô thời gian một tuần để suy nghĩ kỹ càng, nếu cô thông minh thì hãy chấp nhận biện pháp xử lý của tôi, đừng để náo loạn lên tòa án thì lúc đó cô sẽ không có chỗ tốt nào cả, phải biết, tất cả bất động sản dưới tên của tôi đều được mua trước khi chũng ta kết hôn đó tài sản trước hôn nhân, theo như luật hôn nhân, nếu như ly hôn, cô đừng nghĩ lấy được một xu nào cả!"
"Tiền mà ba tôi lấy từ chỗ anh, tôi sẽ trả lại hết cho anh không thiếu một xu nào cả, về phần tài sản của anh, Lục Thế Quân, tôi chưa từng nghĩ đến viếc kiếm một chén canh, anh cũng quá coi thường tôi rồi.
18 Vẻ mặt Lục Thế Quân lại là thương yêu và cẩn thận từng li từng tí như thế, những thứ này ban đầu là của cô ta, đều thuộc về cô ta, nhưng lại bị tiện nhân này hưởng thụ!
Cô ta cố gắng kiềm chế, mới có thể đè ép được lửa giận của mình xuống, sau cùng phẫn hận cúi đầu rơi lệ liếc Hải Diêu một cái, Trình Nhã Như khẽ đóng cửa lui ra ngoài.
19 "Diêu Diêu, cậu đã mang thai rồi. "
Yên Yên đưa bản báo cáo trong tay cho cô.
Quả nhiên giống như dự đoán, Hải Diêu nắm thật chặt bản báo cáo, đáy mắt dâng lên hào quang óng ánh.
20 Anh ta xoay người sang chỗ khác, bóng lưng cao lớn khoác lên ánh đèn mông lung, vậy mà cảm thấy có mấy phần cô đơn, Hải Diêu bỗng nhiên nghĩ, không bằng cô thả cho anh ta một con đường sống, cũng tốt hơn nhìn anh ta thân ở Tào doanh lòng mang Hán.