821 Hắn không chút do dự lấy hộp gỗ bị lửa bạc bao phủ trong tu di giới ra, đồng thời đưa một tay nhẹ nhàng vỗ lên trên hộp một cái, tức thì một làn gió nhẹ thổi qua, lửa bạc trên hộp gỗ sáng ngời lên một cái rồi tiêu tan đi để lộ rõ ràng một cái hộp gỗ màu trắng bạc trước người hắn.
822 Gần nửa canh giờ sau, trong phòng khách của một động phủ không lớn lắm có sương mù xám mờ mịt lượn lờ, một vị nam tử có mấy sợi khói đen lượn quanh thân đang ngồi ngay ngắn trên một cái ghế gỗ, hai mắt nhìn chằm chằm vào một cây linh thảo mọc ra những phiến lá màu cam kết thành hình tròn bao quanh một nụ hoa đỏ thắm, được linh diễm màu vàng nhạt bao bọc.
823 “Vâng. . là vãn bối có mắt không tròng, không biết có chân đan tiền bối giá lâm. Ba ngày sau bằng hữu của tại hạ sẽ đưa tới, lúc đó tiền bối có thể đến đây để lấy,.
824 “Bạo! Bạo! Bạo!”Mỗi lần tu sĩ áo trắng kia thốt lên một chữ “Bạo” lại có từng đợt quả cầu ánh sáng màu trắng đánh lên Hậu Thổ Thuẫn màu vàng. Những tràng va chạm ầm ầm liên tiếp khiến cho không gian xung quanh phải chịu chấn động mãnh liệt.
825 Thì ra là đạo hữu Kim Ngọc Tông. Tại hạ họ Liễu, chỉ là một tán tu thôi. ” Liễu Minh hờ hững đáp lễ lại. Kim Ngọc Tông, Liễu Minh cũng không phải là chưa từng nghe qua.
826 Ngay khi Liễu Minh thoáng ghé mắt lưu tâm tới đại thủ bút của vị thiếu chủ Kim Ngọc Tông thì một màn khiến hắn càng thêm nghẹn họng trân trối đã xảy ra.
827 "Phốc phốc" Từng đạo ánh sáng màu lam ồ ạt bay đến bên cạnh yêu thú Hương Chương. Một tiếng "Oanh". Bên trong pháp trận, sáu lá cờ nhỏ màu lam nhạt đột nhiên đồng loạt hiện lên, phóng ra ánh sáng xanh lam chói mắt, tạo thành một màn sáng tản mát ra hơi nước màu lam nhạt.
828 “Con thú này đã bị vây khốn trong Thất Hoàn Minh Thủy Trận rồi, bây giờ đã không thể di chuyển nữa rồi, Diệp đạo hữu chỉ cần vận dụng Nguyên Linh Phi Kiếm chém cho nó một nhát trí mạng là được.
829 Bởi vì lúc trước đã tự bạo yêu đan nên Hương Chương Thú gần như không có bao nhiêu sức phản kháng, nhanh chóng bị ba người dùng thủ đoạn lôi đình đánh chết.
830 “Liễu đạo hữu, đợi xong việc này thì lão phu nhất định sẽ đem một nửa huyết nhục của Hư Không Hương Chương Thú dâng lên cho đạo hữu, giờ phút này đạo hữu còn có thủ đoạn gì thì giở hết ra đi.
831 Liễu Minh nghe đối phương gọi ra tên họ đầy đủ của mình, sắc mặt liền trở nên lạnh lẽo, hai cánh tay dứt khoát vung lên, “Phốc” “Phốc”, hơn mười đạo quyền ảnh màu đen phóng ra nhanh như chớp.
832 Thần sắc Liễu Minh hơi đổi, lão giả béo này tâm cơ thâm trầm, tinh thông đạo trận pháp, phù lục như thế, không ngờ còn là một gã thể tu Chân Đan trung kỳ.
833 Năm ngày sau trong mật thất. Chờ khi trạng thái của bản thân khôi phục đến tình trạng tốt nhất, Liễu Minh mới nhắm mắt đả tọa tại chỗ, sau đó cầm một khối ngọc giản đặt nhẹ lên trán.
834 Liễu Minh ngay lập tức đưa một tay vỗ một cái lên vỏ kiếm bên hông, mặt ngoài vỏ kiếm bỗng nhiên có một vầng hào quang màu bạc nhạt xoáy lên, thu nạp hết toàn bộ những linh thảo, linh dược kia vào.
835 Liễu Minh nghe vậy, ngay lập tức đưa một tay vạch một đường vào không trung phía trước, tức thì một tấm thủy kính óng ánh hiển hiện ra, soi rõ ràng dung nhan của hắn.
836 La Hầu vẫn im lặng nãy giờ, nghe vậy đầu tiên khẽ giật mình, sau khi chần chờ một lúc mới chậm rãi trả lời:“Cũng được, hôm nay cứ nói rõ ràng một lần để giảm bớt nghi hoặc cho ngươi cũng tốt.
837 Viên đan này tuy chỉ to bằng ngón tay cái nhưng cầm trong tay lại có cảm giác hơi nặng, hơn nữa trong quá trình luyện chế viên đan này có mùi hương hiếm thấy bay xộc vào mũi, khi đã thành đan thì ngược lại, một chút mùi thuốc cũng không có, người không biết trông thấy nó e rằng sẽ tưởng hắn là phương sĩ giang hồ nào đó dùng đan dược giả để đi lừa gạt.
838 Lại dùng thời gian hai năm, Liễu Minh thông qua huấn luyện hằng ngày đã có thể thích ứng với hoàn cảnh. Khả năng điều khiển hư ảnh của hắn rõ ràng càng thêm xuất quỷ nhập thần so với trước.
839 Trên vai Liễu Minh bao trùm một mảng quang mang huyền thanh, một đạo hư ảnh thanh ngưu trông cực kỳ sống động đang ngửa mặt lên trời gào rú, lóe lên sau đó liền chui và trong cơ thể.
840 Sau thời gian cạn một chén trà, Liễu Minh đã xuất hiện ở đại sảnh tại lầu một của Tàng Kinh Các. “Thì ra là Liễu sư huynh! Đã lâu rồi không thấy huynh đến xem tài liệu ở Tàng Kinh Các.