881 Bên kia, sắc mặt Thiên Huyễn Ma Nhân trắng bệch, đột nhiên hai chân loạng choạng, thiếu chút nữa ngã xuống. Tuy rằng hắn nhìn như đã ngăn được một kích của cự chưởng màu đen trên không trung, nhưng mà muốn duy trì pháp bảo hình thức ban đầu, cán Gia Bích Kỳ này thì pháp lực trong người lại tuôn ra như thủy triều, mơ hồ có cảm giác không chịu đựng nổi nữa.
882 “Mới bị khốn trụ kia chẳng qua là một hư ảnh của ta mà thôi. Bình thường thì với tu vi Chân đan cảnh của ngươi có lẽ nhìn thấu. Còn về con linh sủng Âm Ma Ưng kia thì đương nhiên ta luôn cẩn trọng phòng bị” Liễu Minh thản nhiên nói.
883 Thị vệ nhìn thấy những người này thì đều lộ ra thần sắc cung kính, mấy vị này đều là những tu tiên cung phụng của hoàng thất Khương quốc, trong mắt bọn họ thì những người này thần thông quảng đại, cho nên quan chức được ban cho bọn họ cũng cực kỳ hiển hách.
884 “Thích khách? Ngược lại đây chỉ là do Phí Nghi diễn trò mà thôi!”Liễu Minh thì thào nói, hơi lắc đầu, lập tức ánh mắt lạnh lẽo cất giọng nói:“Ta đang đuổi giết người tên là Phí Nghi, cũng chính là tà tu được mệnh danh là Thiên Huyễn Nhân Ma, cái tên này chắc hẳn các ngươi đã nghe qua rồi chứ? Người này là tu sĩ Chân Đan cảnh, sở trường về thuật huyễn hóa, các ngươi tu vi không đủ nên tự nhiên sẽ không nhìn thấu được tướng mạo sẵn có của hắn rồi.
885 Thiên Huyễn Nhân Ma vừa thấy có hy vọng, gương mặt hiện lên một chút ý cười, đang muốn nói thêm mấy điều kiện thì phía sau đột nhiên nổi lên ba động, một bóng đen dài mảnh chợt hiện đồng thời đâm ra nhanh như chớp, thừa lúc hắn không để ý mà đánh vào lưng khiến cho hắn loạng choạng ngã về phía trước, trên lưng hắn dần hiện ra một mảnh đen kịt đồng thời tản ra một luồng khí tanh hôi vô cùng.
886 "Vèo" một tiếng. Đầu lâu của Nhân Ma rơi xuống đất, bị bao bọc bởi một cỗ hắc khí. Tinh phách còn chưa kịp thoát ra, cũng bị nhốt bên trong hắc khí, sau vài tiếng “chi chi”, liền bị luyện hóa tan biến mất.
887 “Không biết thời gian tới Liễu sư điệt có định tiếp tục nhận nhiệm vụ chỗ ta không” Khương trưởng lão dùng ánh mắt mong chờ nhìn vào Liễu Minh sau đó mới chậm rãi hỏi.
888 Bảy ngày sau, tại một địa phương cách sơn mạch Vạn Linh chừng hai vạn dặm. Khí hậu nơi đây vô cùng nóng bức, toàn bộ sơn mạch đều chìm trong biển lửa đỏ rực, hơn nữa còn có sương mù nồng đậm lượn lờ.
889 Ba tháng sau, tại một nơi nằm sâu trong Nam Hải thuộc đại lục Trung Thiên. Đặt chân xuống vùng đất cách mặt biển chừng vạn trượng, có thể thấy được vô số loại san hô, khoáng thạch kì quái nằm rải rác khắp nơi, có cái giống như Ma Bàn lại có những loại giống dây leo đan xen chằng chịt, lại còn phát ra ánh sáng ngũ sắc.
890 Ở một nơi sâu thẳm trong Vạn Linh sơn mạch, trong một không gian cùng loại với bí cảnh Tiểu Viêm Giới. Ở một sa mạc hoang lương không nhìn thấy giới hạn, trên cát đầy những nham thạch và sỏi cuội to tướng màu xám hình thù kỳ quái, từng đợt cuồng phong thổi vù vù gầm gào khi xa khi gần.
891 “Phốc” một tiếng!Quang mang ánh kim trên trận pháp nhanh chóng tiêu tán, sau một khắc, thân hình Liễu Minh đã lóe lên, xuất hiện bên cạnh thi thể to lớn của yêu thú hình chuột mập mạp kia.
892 Sau khi chờ Liễu Minh rời khỏi đại điện, Điền trưởng lão đứng bên cạnh Âm Cửu Linh thở dài, chậm rãi nói: “Cơ hội tiến vào Phế tích Thượng giới này thật là khó khăn lắm mới có được, đáng tiếc là Hiểu Ngũ sau khi vào Ác Quỷ Đạo đến nay vẫn chưa quay về, nếu không với thực lực của Liễu Minh mà liên kết với Hiểu Ngũ, thì Lạc U Phong của chúng ta có thể có thu hoạch lớn rồi.
893 Hai vị tiểu thư này của Âu Dương gia vốn được thương yêu từ bé. Năm đó không ngờ lại bị Liễu Minh cự tuyệt hôn sự vì vậy vẫn luôn canh cánh trong lòng.
894 So với năm đó, khí tức trên người đại hán râu quai nón càng thêm hùng hậu, kiếm khí tản mát ra cũng mạnh mẽ hơn so với trước. Đại bộ phận đệ tử nội môn có mặt đều bị cỗ kiếm ý này hấp dẫn.
895 Thiên Qua chân nhân cùng Hàn trưởng lão đột niên khẽ động thân hình, rất nhanh đã đứng trên hai cột đá còn lại. Chỉ thấy vị chưởng môn của Thái Thanh môn một tay bấm niệm pháp quyết, trong miệng tụng niệm vài câu chú ngữ khó hiểu, tay còn lại giơ lên đánh ra một đạo pháp quyết.
896 "Ồ!"Một thanh niên vận y phục trắng bỗng thốt lên một tiếng kinh ngạc, thân thể khẽ động, rơi xuống một chỗ trên cồn cát cách đó không xa. Một tay nhấc khẽ, bắn ra một đạo hồng quang.
897 "Nơi này chính là phế tích Thượng giới sao, xem ra cũng không có gì lạ thường". Thư sinh gấp chiếc quạt xếp trong tay phát ra một tiếng "ba", giọng điệu lãnh đạm lẩm bẩm.
898 “Không có gì, chẳng qua là ta cảm thấy có chút ngạc nhiên vì càng đi về hướng Tây, Thiên Địa nguyên khí dường như càng trở nên nồng đậm hơn. ” Liễu Minh giật mình kinh ngạc vì cảm ứng linh mẫn của Âu Dương Thiến nhưng trên mặt tỏ vẻ điềm nhiên như không có việc gì.
899 “Liễu sư đệ không có ý định tiến vào Tụ Linh trận rèn luyện một chút sao?” Kim Thiên Tứ thấy vậy liền bước tới sau đó chậm rãi lên tiếng. Giờ phút, bên ngoài pháp trận chỉ còn ba người Liễu Minh, Kim Thiên Tứ cùng Cầu Long Tử.
900 “Sư đệ nào biết khống trận mời cùng ra thao túng với ta. ” Kim Thiên Tứ cao giọng hô. Lập tức trong đám người bay ra bốn nhân ảnh, hóa ra là Ôn Tăng, Long Nhan Phỉ, Âu Dương Thiến và cả Liễu Minh nữa đều là những đệ tử nội môn của Thái Thanh môn.
Thể loại: Trọng Sinh, Huyền Huyễn, Võng Du, Tiên Hiệp
Số chương: 50