861 "Phụ thân. " Thanh niên áo vàng nghe vậy vội quay người cung kính thi lễ với lão giả vừa xuất hiện sau đó cúi đầu lui sang một bên. "Hài tử không hiểu chuyện nên mới mạo phạm, hai vị xin đừng nên trách.
862 Sa Sở Nhi và Liễu Minh dĩ nhiên đều tập trung tư tưởng suy nghĩ lắng nghe. Một lát sau, Âu Dương Khuê thoáng hiện thần sắc hoài niệm rồi nói tiếp:“Tính ra thì Âu Dương Minh cũng là thân đường đệ của ta, nhất mạch chúng ta vốn đều cho rằng y có thể mang đến một vùng trời đất cho nhất mạch chúng ta trong Âu Dương thế gia, chẳng ngờ về sau trái lại lại gặp phải đại nạn.
863 “Ồ, ngự kiếm chi thuật!”Liễu Minh nhìn thấy đối thủ ra chiêu liền nhíu mày kinh ngạc. Hắn không ngờ lão già tóc bạc kia cũng là một gã kiếm tu hơn nữa từ thủ pháp vừa rồi có thể nhìn ra sự thuần thục của một chiêu ngự kiếm.
864 Khuôn mặt Sa Sở Nhi đã trở nên trắng bệch nhưng nàng vẫn không lùi lại mà tiếp tục khu động người rối để nghênh tiếp của công kích của cự nhân. Ngay lúc đó Liễu Minh hét lớn một tiếng, tiến lên phía trước, hai cánh tay theo đó cũng vung lên.
865 “Hay lắm, không thể tưởng tượng được ngươi thế mà quen biết bậc đại năng Thông Huyền, chả trách không để Âu Dương thế gia vào trong mắt… khục khục…” Nam tử tóc dài lạnh lùng thốt lên vài câu rồi ho khan dồn dập một hồi.
866 Tuy rằng La hầu đã đáp ứng đến lúc đó sẽ không tiếc nguyên khí đại tổn để xuất thủ cứu giúp, nhưng suy cho cùng, hiển nhiên chủ yếu vẫn dựa vào sức mình thì tốt hơn, đem tất cả hy vọng gửi gắm vào người khác không phải là phong cách hành sự của hắn.
867 Trong thính đường có đặt vài chiếc bàn được làm từ những khối đá màu xám, mà những vách tường bốn phía thì lại có những đạo phù văn màu xanh to bằng nắm đấm, nằm có chút lộn xộn, trên những phù văn đó thình thoảng lại phát ra linh quang nhàn nhạt, khiến cho toàn bộ sảnh đường rộng rãi vô cùng sáng sủa.
868 Chỉ sau ba ngày ngắn ngủi, hắn cuối cùng đã tìm hiểu được bảy tám phần cái bí thuật dùng kiếm khí để dung luyện Tinh Hà Sa này rồi. Liễu Minh lại nghỉ ngơi một ngày, khôi phục tinh thần lại trạng thái tốt nhất xong liền hít một hơi sâu, lập tức rót pháp lực vào Hồn Thiên Bia trong Linh Hải.
869 “À, hóa ra là thế, nhắc tới cũng khéo nhỉ, ngày đó ngươi giúp ta luyện chế viên Đấu Kiếm Đan này, đan dược đó hẳn nên chuẩn bị ột vị đệ tử bí truyền môn hạ của ta, xem ra lúc trước Chung trưởng lão luyện chế không chỉ một viên.
870 Liễu Minh phóng mắt quan sát xung quanh nhưng không thể nhìn ra cảnh vật gì khác ngoại trừ Đoạn Kiếm Sơn sừng sững trước mặt. Bốn phía đều được bao bọc bởi màn chắn do tầng sáng màu trắng tạo thành.
871 Một ngày nào đó của nửa tháng sau, trong khắp tòa Đoạn Kiếm Sơn lại một lần nữa truyền ra tiếng đấu kiếm ầm ĩ keng keng binh binh. Chỉ thấy giữa không trung trên cao, một đạo kiếm quang màu vàng dài hơn một trượng bay vụt qua, đuổi sát theo hai đạo kiếm quang màu đỏ thẫm.
872 Liễu Minh trước tiên lặng yên thả ra thần thức, quan sát sơ lượt mấy tấm bia đá. Tất cả đều có lai lịch không nhỏ. Trong đó một tấm bia đá phát ra tử quang rạng ngời không ngờ lại là mộ phần phi kiếm của một vị Kiếm tu Thông Huyền cảnh sáng lập Thái Thanh Môn ngày đó.
873 Sau khi thu Hư Không Kiếm vào trong kiếm nang thì một tay Liễu Minh vuốt nhẹ qua một cái, ngẩng đầu nhìn về đỉnh Đoạn Kiếm Sơn cao vút trong mây, sau đó lại cúi đầu quét mắt về phía vô số đoạn đao tàn kiếm dưới chân, trong nội tâm không khỏi cảm khái một hồi.
874 “Hắc Phượng Tiên Tử là một tà tu nổi danh với tu vi Hóa Tinh trung kỳ nhưng tin tức gần đây cho thấy thân phận thực sự của nàng ta là tộc nhân của gia tộc Mộ Dung.
875 Oanh” một tiếng!Hắc quang trên người Liễu Minh trở nên dày đặc hơn, tiếp tục chém ra một quyền đánh nát băng cứng trước mặt, sau đó liền thúc dục độn quang phóng ra từ trong đám băng vỡ, nhanh chóng đuổi theo đạo hôi sắc kinh hồng phía xa xa.
876 Bên trong Sinh Tử Các u ám quạnh quẽ. “A, thì ra là Liễu sư điệt, nửa năm không gặp cuối cùng sư điệt đã trở về?” Người đàn ông trung niên áo bào xám vừa nhìn Liễu Minh bước vào cửa lớn lập tức niềm nở chạy ra đón chào.
877 Một tháng sau, bên trong một dãy núi chạy dài bị che phủ bởi sương mù màu xám ở Tây Bắc của Trung Thiên đại lục, có một tòa kiến trúc bị bao trùm bởi âm khí đen kịt, diện tích khoảng vài chục mẫu.
878 “Tả chưởng môn khách khí rồi, bổn tông mặc dù tại khu vực Bắc Địa Tam Hồ có chút thế lực, nhưng đã vào phạm vi của sơn mạch Đồng Dương thì cũng phải nhờ Tả chưởng môn chiếu cố một chút.
879 Tuy hiện tại, viên thuốc này đối với thân thể của Liễu Minh đã không còn nhiều tác dụng nhưng tu vi của hắn đã chạm đến bình cảnh, lại sắp tiến vào Ác quỷ đạo, giờ phút này mỗi phần thực lực tăng thêm đều trở nên vô cùng đáng giá.
880 Từ trong pháp trận, có thể nhận vô số kim quanh lóng lánh không ngừng, thoạt trông vô cùng rực rỡ. Mặt đất không biết từ lúc nào đã bị một tầng kim quang bịt kín, bầu trời bên trên cũng thình lình bị vây trong một màn hào quang màu vàng rực rỡ.