401 Liêu Tuấn Hoa phát thiện tâm tính của mình đích thực đã biến hóa, nhớ lại khi trước, hắn cũng dám đánh dám giết, hiện tại lại cẩn thận thu liễm hơn nhiều.
402 Lúc mình bắt đầu xuất đạo, còn bị rất nhiều người ngầm gọi là tiểu bạch kiểm của Đường môn, là kẻ dựa vào đàn bà mà được thượng vị.
403 Khi bước vào theo Lục Thủ Dương, Trình Sơn Minh ở bên cạnh chạm vào cánh tay hắn một cái, mỉm cười nói một câu: "Lục huynh đệ, cao thủ đệ nhất thiên hạ không phải là chỉ có hư danh chứ.
404 Tâm tình của Nghiêm Nguyên Nghi đắm chìm trong ý cảnh vừa rồi Vương Siêu kết hợp cùng bức họa, đồng thời giật mình phát hiện ra duệ khí của mình đã bị Vương Siêu chấn nhiếp, khi tâm loạn như ma cố gắng trấn định lại thì đột nhiên nghe thấy câu nói đó của Vương Siêu, trong lòng lại cả kinh, miệng lẩm bẩm hai câu đó.
405 Những nhân vật của Hồng môn có mặt ở đây đều nghe rất rõ, không ai ngờ rằng Vương Siêu đang hòa hoãn lại đột nhiên trở mặt, ai ai cũng nghe thấy lời nói thong thả ung dung nhưng lại đầy sát cơ của hắn, ai ai cũng kinh hãi, cả hiện trường lập tức lặng ngắt như tờ.
406 Hắn vận khí cổ tay, khoách trương ra ngoài, đột nhiên lồi lên rồi lại co giãn, biến thành dẹp dẹp bằng bằng, giống như rắn mắt kính đang trườn bò khắp nơi.
407 Vào lúc này, cô ta lập tức cảm thấy được sự nguy hiểm mãnh liệt, bằng vào kinh nghiệm lâm địch thân kinh bách chiến và trạng thái tinh thần vừa đột phá áp lực của mình, Nghiêm Nguyên Nghi vội vàng lui bước, chân xoải ra một bước, vai lật ra ngoài, giống như tiên hạc tung cách, khó lắm mới tránh được một kích đơn tiên khiến vai của phải nát bấy này.
408 Người có sức thở mạnh một chút, phun ra một hơi, có thể thổi tắt ngọn nến ở ngoài hai ba bước. Loại cao thủ quyền pháp luyện tới nội tạng, một hơi thở từ trong miệng phun ra, có thể đưa khí bay xa tới mấy trượng.
409 Thối pháp của Triệu Quang Vinh là bàn công "Tước địa long" trong Thái Tổ trường quyền, nhấc chân không cao, nhưng nhanh như sấm, tiên phát chế nhân.
410 "Muốn đi ư. . . "Vương Siêu đối diện với cầm nã của Tạ Phiên Phiên, không hề hoàn thủ, chỉ nhẹ nhàng nhấc tay lên một cái, một chiêu Bát Quái chưởng xoay tròn, giống như đẩy nhẹ một cái, vừa hay xoay trên cánh tay của Tạ Phiên Phiên rồi đẩy xuống.
411 Rầm!Sau khi hai mắt Nghiêm Nguyên Nghi tối sầm, thân thể không chống đỡ được nữa, giống như một cây lao thẳng đờ không còn chút sinh cơ ngã xuống, da thịt vốn trắng nõn như ngọc trên mặt hiện lên một chấm đỏ thẫm, rõ ràng là đã mất đi ý thức, không vê nặn được khí huyết trong thân thể, cao thủ Bão đan như cô ta, toàn thân vừa ngủ đông liền giống như giao long phục ở Hoàng Tuyền, một khi huyết dịch sôi trào, lập tức giống như rồng vươn lên chín tầng trời, hiện tại lại ở trong tình huống không khống chế được thân mình, trong Quyền kinh có một thuật ngữ kinh điển nhất để diễn tả điều này, đó chính là tán công.
412 Những lời nói này cũng hắn không cương ngạnh cũng không cao ngạo. Nhưng ý tứ biểu đạt bên trong rất rõ ràng: Ân oán lần này của hắn và Nghiêm Nguyên Nghi, như tên đã lên dây, không thể không bắn.
413 Nhưng Vương Siêu không phải là người do sắt thuần chế thành, hắn là chân thần đã đả phá hư không, kiến thần bất phôi, thể lực siêu cường, lực bao phát còn hơn cả mười con voi cộng lại, là một loại tồn tại mà thân thể đã đạt tới cực hạn trên thế giới này.
414 "Hồng quyền Bạch hổ chùy kình của tôi cho dù là một khối thép thuần cũng có thể đánh nứt toác, nhưng khi đánh lên người hắn lại không gây tổn thương một chút nào, ngược lại còn bị cơ nhục lồi lên của hắn chấn cho khí huyết sôi sục, hơn nữa tôi còn có cảm giác rằng hắn đã hạ thủ lưu tình rồi, nếu không, thủ chưởng của chúng ta sợ rằng đã bị chấn cho rách toạc.
415 Chuyện trên thế giới này, phân phân loạn loạn, thực sự là quá nguy hiểm. Vương Siêu thụ địch quá nhiều, Đường Tử Trần cũng đích xác là có tư cách để bảo hộ hắn.
416 "Lão Ba, anh muốn đi tìm thủ lĩnh GOD, cùng hắn giao thủ để tìm kiếm đột phá ư?"Nghe thấy Ba Lập Minh nói vậy, mắt Vương Siêu sáng lên, với nhãn quang của hắn tất nhiên có thể nhìn ra, quyền pháp của Ba Lập Minh đã đạt tới bình cảnh lớn nhất, chỉ cần tiến thêm một bước là có thể đả phá hư không, đạt tới thành tựu giống như cảnh giới của mình, bảo trì được lực chiến đấu nhiều năm vẫn không suy yếu.
417 "Sao lại gặp một quái nhân như thế này nhỉ?" Lạc Tiểu Manh nằm mơ cũng không ngờ rằng, mình đang luyện công thì gặp phải một quái nhân như thế này, nghe lời hắn ta nói, Lạc Tiểu Manh có một loại xung động muốn thử động thủ.
418 "Tiểu đệ, đệ đã động lòng rồi. " Trong lòng Vương Siêu vừa động, Đường Tử Trần tựa hồ như biết tiểu đệ này đang nghĩ những gì: "Đệ có uy danh của cao thủ đệ nhất thiên hạ, chẳng lẽ lại sợ những phiền phức không đảm đương nổi sau này ư? Đệ muốn cùng tỷ sau này sẽ ẩn cư, sống một cuộc sống không màng đến thế sự sao? Đáng tiếc, thế giới này quá lớn, cũng quá nhỏ, với thân phận của chúng ta, cho dù ẩn cư rồi cũng sẽ bị người ta tìm ra.
419 Bên cạnh hắn đồng dạng có hai đại hán trọc đầu cởi trần mặc khố da, trên tay cầm một hộp bơ bốc mùi thơm phức, đang bôi lên cả người người này, cho tới khi toàn bộ cơ thể hắnđều được bôi hết thì mới dừng lại.
420 Liêu Tuấn Hoa vừa nghe thấy lão già nói muốn tiếp kiến Vương Siêu, trong lòng lập tức trở nên căng thẳng, ánh mắt biến thành có một tia kỳ quái, nhưng lại vô cùng lo lắng, tựa hồ đang nghĩ tới điểm gì đó không tốt, tim hắn không ngờ lại đập bình bịch.
Thể loại: Huyền Huyễn, Kiếm Hiệp, Xuyên Không, Dị Giới
Số chương: 15