461 “Không xong rồi. ”Vừa mới từ trong khiếp sợ phục hồi lại tinh thần, Vương Hồng Cát, Lạc Tiểu Manh, Đàm Văn Đông trong nháy mắt cảm giác được trận nổi loạn này.
462 Đang ngồi bất động trong yên tĩnh, tai Đàm Văn Đông cũng nghe thấy mơ hồ, khúc nhạc giống như u hồn. Hắn đột nhiên mở mắt, đồng thời lấy tay gõ gõ lên vách tường bằng gỗ tinh xảo, hỏi Hoắc Linh Nhi ở phòng bên cạnh.
463 Vương Siêu nhìn lướt qua thì phát hiện mười bức tranh trên vách tường có tư thế dùng thương hết sức khác nhau, dĩ nhiên là một bộ thương thuật. Bộ thương thuật này có từ thời xa xưa, chiêu thức không giống với ý cảnh của Bát Cực Quyền hiện đại, thứ này Vương Siêu chỉ từng chứng kiến trên người Ba Lập Minh.
464 Trong nháy mắt máu đen chảy khắp mặt Ngô Cơ, khiến cho vị cao thủ võ đạo trẻ tuổi này thét lên chói tai che mắt mình lại. Ai cũng không ngờ được, trong nháy mắt giao thủ mà lại tàn khốc như thế, máu tuôn rơi!Những người ở đây, không kể tới năm vị đại sư Không Thủ đạo, cho dù là Lạc Tiểu Manh, Vương Hồng Cát, Đàm Văn Đông cũng không hề ngờ tới, trong nháy mắt lại xảy ra chuyện tình thảm thiết như vậy!Vương Siêu vừa mới chậm rãi nói chuyện, hào khí cũng không khẩn trương, thậm chí trong nháy mắt khi hắn kết “Xúc Địa ấn” thì cũng bình thản, kỳ ảo, không có một chút sát khí.
465 Một chiêu của Hoắc Linh Nhi có quyền có thế, phản công ác liệt khiến cho người xem chỉ có thể thở dài. Bây giờ mới là lúc cô gái mười chín tuổi chính thức động thủ, một chút cũng không phù hợp với độ tuổi cũng như thân thể của nàng.
466 Sau khi Thuyền Việt Tam Cửu Tàng đứng lên nhìn Hoắc Linh Nhi thì cũng không vội vàng thủ thế như Cung Thành Dã, mà hai tay vẫn để trong ống tay áo trắng như tuyết, thần thái vừa nhàn nhã vừa ngưng trọng.
467 Vương Siêu nghe Hoắc Linh Nhi nói toàn cảnh tất cả các đạo tràng nổi tiếng ở Nhật Bản đã bắt đầu có dấu hiệu tinh thần chán chường, thì trên mặt cũng không hề có biểu tình gì, mà là hướng ánh mắt về phía Lạc Tiểu Manh, Vương Hồng Cát hỏi.
468 Ngay lúc Vương Siêu quét ngang giới võ thuật Nhật Bản, đánh cho nhiệt huyết của các đạo tràng lớn đều uể oải, cuối cùng đóng cửa không ra ngoài, không có ý muốn về nhà thì một đám quân nhân Nhật Bản thần bí lại đổ bộ lên vùng đất Nam Dương Ấn Độ.
469 Đường Tử Trần từ cầu thang đi lên, đứng bất động cách cửa phòng bảy tám mét, hai mắt nhìn vào bộ quần áo bằng da màu nâu, dưới chân mang một đôi giày tím của Xuyên Đảo Huyền Dương.
470 Sau khi Vương Siêu nhận được tin thì cũng bay nhanh từ Nhật Bản về nam Dương. Giới võ thuật Nhật Bản bây giờ chỉ là một mảnh yên lặng, bị Vương Siêu đánh cho không thể ngẩng đầu lên, một loại tâm tình chán chường tràn ngập khắp giới võ thuật Nhật Bản.
471 mẫu thân của Nghiêm Nguyên Nghi một bên chảy nước mắt, một bên lẩm ba lẩm bẩm. Nghiêm Thọ Kính nhìn nữ nhi của mình đã chết, tóc đã bạc đi rất nhiều, hắn cũng thươgn tâm rất nhiều, thở dài nói: "HIện tại cũng chỉ có thể thử một lần, bây giờ chúng ta thật sự không còn cách nào, cũng chỉ có thể cầu thần bái phật, bám vào một tia hy vọng cuối cùng này thôi".
472 Ngay lúc thanh âm niệm kinh dừng , du già đại sư cao tăng Tề Lạc Á này phun ra một ngụm máu tươi, gục đầu xuống thì Vũ Vận Long và Lưu Mộc Bạch vội vàng đứng bật dậy, tiến tới đỡ lấy thi thể của hòa thương này.
473 Thật ra nàng cũng biết, ngày đó Vương Siêu điểm một chỉ vào Nghiêm Nguyên Nghi cũng không hề đánh vỡ đầu đối phương mà chỉ đưa ám kình vào, phá nát mấy chỗ trọng yếu mẫn cảm khiến sáu mạch của đối phương ngừng lại, sinh cơ đoạn tuyệt mà chết.
474 Phong Thái vừa gặp mặt đã bị lời nói của Vương Siêu làm cho hoảng sợ. Mặc dù nữ nhân này đúng là cao thủ đan kình, mạng lưới quan hệ rộng khắp, về cơ bản là đã đạt tới trình độ muốn làm gì thì làm, nhưng khi nghe Vương Siêu đề cập đến chuyện liên hợp với nàng điều tra tất cả thông tin về tuyệt đỉnh cao thủ, nhân vật xuất sắc trên thế giới này, vẫn hơi có điểm khiếp sợ, chuyện mạnh tay như vậy đích thực là hơi có điểm nghe rợn cả người.
475 Phong Thái nhìn biểu tình trên mặt cùng ngữ khí nói chuyện của Vương Siêu, không khỏi có chút kinh ngạc. "Khi chúng ta bão đan trở thành hoạt tử nhân*, thật ra chính là trong cái chết tìm sự sống, trong nháy mắt khi bão đan, lục mạch đều đình lại, thật ra chính là đã chết, nhưng vẫn có thể sống lại như thường, chuyện này thực ra cũng không có gì ngạc nhiên.
476 Trong suốt ba ngày ba đêm Vương Siêu không lúc nào dừng lại, cho dù nghỉ tay một phút cũng không. Ngón tay hắn trước sau vẫn luôn cẩn thận ấn lên não bộ của Nghiêm Nguyên Nghi, tiến hành các loại thủ pháp biến ảo, đồng thời từ khoang bụng yết hầu bạo phát ra chân ngôn chấn động, khi thì như tạc lôi liên hưởng (sấm nổ vang rền liên tục), khi thì lại như xuân tằm nhả tơ, tinh tế chậm rãi, khi thì lại như thiền xướng, như tiếng rồng gào thét, khi thì lại như con ếch trong hồ nước mùa xuân, lúc trầm lúc bổng, sức sống tràn trề.
477 Vương Siêu nghe Nghiêm Nguyên Nghi nói như vậy, cảm xúc vẫn như trước không có dao động gì, chỉ xoay người lại, đưa lưng về phía Nghiêm Nguyên Nghi, hai tay sau lưng, cước bộ nhẹ nâng, không thể biết được bước chân nặng nhẹ thế nào.
478 Đang lúc Vương Siêu nhận lấy tư liệu từ Phong Thái chuẩn bị đọc, Nghiêm Nguyên Nghi xông vào nói chuyện, giọng cười trong trẻo. " Thiên hạ anh hùng, thiên hạ anh hùng.
479 Sau khi Phong Thái ngồi vào chỗ của mình, nhìn thấy một chồng lớn tư liệu trên tay Nghiêm Nguyên Nghi dường như đã phủ đầy bụi từ rất lâu, ánh mắt lóe lên, trong câu tán thưởng còn mang theo một tia ý cảnh cùng ý nhị không thể diễn tả thành lời.
480 Trong năm ngày này hắn cũng không nhàn rỗi, khởi động một hệ thống điều tra khổng lồ, vận hành các cơ cấu xã đoàn, cơ quan quốc gia, Vương Siêu gần như góp nhặt lại toàn bộ một ít tư liệu của các cường giả đã xuất hiện tại các quốc gia trong gần ba mươi năm qua, tỉ mỉ xem qua một lần.
Thể loại: Kiếm Hiệp, Xuyên Không, Khoa Huyễn, Dị Giới
Số chương: 100