441 Tiểu nhị vừa đi, Lục Thất bắt đầu ăn uống bình thường, hắn uống với Lãnh Nhung ba chén. Lãnh Nhung buông chén, nhìn Lục Thất nói:- Chủ thượng, thuộc hạ cho rằng nếu đảo Lưu Cầu có tầm quan trọng to lớn về mặt chiến lược vậy thì có thể dùng biện pháp khai hoang để lập đồn điền, trực tiếp điều đi mấy mươi ngàn quân lực đến đó khai hoang.
442 Các tướng sĩ không bị diệt khẩu, tự nhiên ở cái gọi là sau khi có được đường sống vô cùng cảm kích chủ thượng đã bỏ qua, hiện giờ hơn hai ngàn tướng sĩ đã từng đột kích Dương Châu đều tham dự tây chinh, cũng đều là thuỷ quân, chẳng qua chia làm rất nhiều thuỷ quân, rất nhiều binh lính đã trở thành quan tướng.
443 Vương Đức Toàn do dự một chút, nói: - Chủ thượng, hạ quan cho rằng tệ nạn của chế độ phân đất phong hầu là rất lớn. Lục Thất mỉm cười, lạnh nhạt nói:- Đề nghị của ngươi là khai hoang Hải Châu, thân là quan địa phương không nên quản nhiều làm gì.
444 Gần một trăm tướng sĩ đi đến, Lục Thất bình tĩnh quan sát, thấy áo giáp của đa số các tướng sĩ đều có vết máu, vẻ mặt rõ ràng rất cung kính nhưng cũng lộ ra vẻ mệt mỏi.
445 Quân đánh lén sau khi nghe tiếng hô của Lục Thất, rối loạn trong hàng ngũ tạm thời ổn định. Những người đang tiến về phía trước hay chần chừ không tiến lập tức đều dừng lại, bởi vì đối diện với kẻ thù dĩ nhiên phải dừng lại.
446 Chủ soái quân Trường Hà Phùng Diên Kỳ, đúng là bị Dương Hồng Vũ xúi giục, mặc dù trên dưới quân Trường Hà đa số là người Phúc Châu Mân quốc, nhưng lại rất khó xúi giục phản bội Tấn quốc.
447 Sáng ngày thứ hai sau khi khi kêu gọi đầu hàng, trong thành bỗng nhiên xảy ra đại loạn, quân kêu gọi đầu hàng hỏi quân coi giữ trên thành xảy ra chuyện gì, nhưng quân coi giữ trên thành không hề trả lời, thậm chí cả đám đều biến mất, dường như đã không thèm thủ thành nữa, nhưng Tả Kiếm Huy vẫn đóng quân bất động như trước.
448 A! Người trên thuyền lập tức kinh hoàng nhìn nhau, Lục Thất đi tới đầu thuyền, đứng bên cạnh đội trưởng bình thản nói:- Bọn họ tới tìm ta đấy, ngươi tiếp tục cho người lên bờ đi.
449 Cốc tướng quân ở trên bờ biển kinh sợ, y thật sự không ngờ sẽ xuất hiện nhiều quân địch như vậy, trên thực tế y đã dò la chỗ Bành Hồ rồi, tin tức gửi tới chỉ có bốn nghìn quân đóng ở đấy, mà thì ra chỉ có hai nghìn lục quân, có hai nghìn thủy quân mới đến huyện Bành Hồ gần đây.
450 Lục Thất gật đầu, lại ngẩng đầu nhìn về phía biển, vài chục con thuyền lớn nhỏ đã tiếp cận bờ biển, hắn nhìn Lưu Đạo Minh nói:- Lưu tướng quân, ngươi sau này sẽ thuộc về Bành Hồ quân được chứ?Lưu Đạo Minh ngẩn ra, sau đó cung kính chào theo nghi thức quân đội nói:- Vâng, thuộc hạ tuân mệnh.
451 Nhìn thấy Lục Thất sau khi đi lên mười thước, chợt dừng lại hô to:- Ô Sơn, Lục Bính đến bái lạy, xin nhận một bái. Nhìn thấy sau khi Lục Thất hô lớn một tiếng, một tay hành lễ xoay người bái lạy, kết quả đột nhiên có thay đổi, Lục Thất mới xoay người được một nửa bỗng nhiên cứng đờ bất động, dường như có lực gì đó ngăn cản Lục Thất bái lạy.
452 Lục Thất bí mật triệu kiến tướng soái Hổ Bí quân, sở dĩ bí mật triệu kiến là vì Mục Châu tiếp giáp với Việt quốc và Đường quốc, hơn nữa quận chúa Nhạn Thê của Việt quốc đã ở Mục Châu.
453 Lục Thất lắc đầu nói:- Dụng binh, sách lược chính là ngoài dự đoán của mọi người, hiện giờ Sở quốc bị thiệt hại nặng sau khi chiến tranh với chúng ta, sẽ bị xấu hổ mà muốn tìm cách đòi lại, hơn nữa Tấn Quốc quật khởi mạnh mẽ, sẽ khiến Sở quốc cho rằng là kình địch vượt qua cả Đường quốc.
454 Đi qua huyện Dư Can đã tới hồ Nam Dương, Lục Thất ở lại nghỉ ngơi, hồ Nam Dương ở phía nam hồ Bà Dương, là một hồ nước hẹp dài đến hơn năm mươi dặm.
455 Đi thẳng tới châu nha ở khu thành Đông, phủ Nam Xương là thủ đô thứ hai của Đường quốc, cho nên cũng giống như Giang Ninh có ngự nhai trung ương. Ngự nhai có hai đầu nam bắc, phía bắc chính là hoàng cung, nhưng hoàng cung ở Nam Xương so với hoàng cung ở Giang Ninh đơn sơ hơn nhiều, chỉ có thể nói là lớn hơn phủ Quốc công một chút.
456 Lâm Nhân Triệu lắc đầu mà rằng:- Thời điểm Tây bộ của Sở quốc gặp thiên tai mà đi tấn công Đường quốc thì đúng là một quyết định ngu ngốc. Tây Bộ gặp thiên tai thì chỉ có thể thuận lợi cho việc tiến quân thôi chứ sau khi chiếm được rồi thì lấy gì mà nuôi quân.
457 Lục Thất nhìn về phía kẻ mới bước vào, người này mặc áo bông màu xanh ngọc, khoảng 40-50 tuổi, mặt tròn, phong thái và rất khí chất. Lục Thất đoán được ra ngay người này, chắc chắn ông ta là một nhân vật quan trọng của Vinh gia, nếu không thì ông ta sẽ không thể nào biết được chuyện hồ đồ đó của hắn.
458 Vinh Quốc Công nhíu lông mày, lạnh nhạt nói:- Nói như vậy, ngươi đã phản bội Đường Quốc. - Không tính là phản bội, Tấn quốc vẫn là nước phụ thuộc Đường Quốc.
459 Lục Thất cười nhạt mà rằng:- Thuộc hạ cũng chỉ có mỗi một cách, người kháng quân lệnh, giết. - Hả! Chủ soái kinh thành mà ngài cũng dám giết?Lâm Nhân Triệu chau mày nghi ngờ.
460 Lục Thất không để ý đến Châu Lệnh Vân, quay đầu lại nhìn mấy vị tướng quân khác và nói:- Các vị, tây bộ đang là thời chiến cho nên rất cần sự tác chiến linh hoạt của đại quân, ví dụ như lúc đi cướp lương thực hoặc là lúc xuất quân tập kích xa, nếu như Lưu thủ đại nhân phái 3 vạn người đi thực hiện nhiệm vụ, vậy thì chúng ta sẽ chọn một chủ soái của Kỳ quân lên thống lĩnh, đừng nói là mọi người có phục tùng sự thống lĩnh của chủ soái Kỳ quân hay không, mà ngay cả đến Lưu thủ đại nhân cũng không có quyền đến đảm nhiệm chức vụ thống soái này.
Thể loại: Xuyên Không, Đô Thị, Khoa Huyễn, Dị Năng
Số chương: 13