401 Sáng sớm hôm sau, Lục Thất mới rời khỏi trấn Mã Sơn, sau khi đi được mười dặm, Lục Thất ghìm ngựa ghìm lại, thẫn thờ lắc đầu. Đêm qua hắn ở chỗ Vương Dũng, uống rượu không hề ít nhưng đêm cũng không ngủ được, trước đây hắn có thể thản nhiên ngủ say ở trấn Mã Sơn nhưng bây giờ không tìm về được cảm giác trước đây.
402 Sau khi Huyện thừa và Chủ bộ giao lưu ánh mắt xong, Huyện thừa mới cung kính nói:- Nếu đại nhân phụng theo khẩu dụ đến, hạ quan sẽ giao trọng trách cho đại nhân.
403 Ánh mắt Thứ sử Phủ Châu lập tức nhìn chằm chằm Lục Thất, cả giận nói:- Lục đại nhân, việc phát lương thực còn chưa đến lượt ngươi làm chủ, nếu như ngươi một mình phát lương vậy là tội lớn.
404 Sau giờ ngọ, hơn bảy trăm phạm nhân bị vu cáo và thiếu nợ, cũng được thả khỏi đại lao, đi ra ngoài thành làm công ích, Thứ sử Phủ Châu sau khi nghe tin kinh ngạc, định phản bác việc Lục Thất làm.
405 Hoàng hôn, Lục Thất về tới huyện nha, cũng nhận được mật thư Tô Châu gửi đến, mở ra xem xong mỉm cười, Trương Hồng Ba viết lại chiến lược Tây Bộ, nói vượt biến Tô Châu đi Lưu Cầu đảo, thủy quân vì thông thương đã đi qua, vận chuyển đại quân đi chiếm cứ đảo Lưu Cầu không thành vấn đề ước chừng nửa tháng có thể tới Lưu Cầu.
406 Yên tĩnh trong chốc lát, Chu Chính Phong lạnh nhạt nói:- Thư này ta vẫn chưa xem, lão Thanh, truyền lệnh cho quân lính, nếu có sáu phần binh lực đồng ý đột kích Cù Châu, chúng ta sẽ đi, nếu như không điều động được đám cẩu nương kia, vậy thì làm đi.
407 Thứ sử Phủ Châu cả kinh, theo bản năng cất bước đi, không nghĩ phía sau có một quan tướng đột nhiên đi ra, giơ tay bắt lấy áo đằng sau của Thứ sử đại nhân, một cái mã tấu cũng bay nhanh về phía trước cổ Thứ sử.
408 Một khi bị bao vây, ngược lại lại đúng ý của Lục Thất, khiến hắn có lý do chính đáng để chiêu mộ binh lính, phải biết rằng đa số dân chúng sợ hãi chiến tranh, ra nhập làm công có thể, nhưng đáp ứng chiêu mộ binh lính thì lại sợ hãi đấy, nếu Lục Thất cưỡng chế chiêu mộ binh lính, vậy hình tượng vị quan tốt sẽ bị phá hủy.
409 Một lúc sau, Lục Thất hạ lệnh xuất chiến, bây giờ đã biết quân Tô Châu tiến công Mân quốc, vậy hắn không thể trì hoãn. Quan trọng là ba vạn Chiêu Võ quân giành thời gian, nhất định phải đem toàn bộ dân chúng Phủ Châu mang đến Kiến Châu trước khi đại Chiêu Võ quân trở về.
410 Sau khi sứ giả rời đi, báo cho Mân vương biết, Đường quốc chỉ là muốn tiêu diệt Việt quốc, sau khi tiêu diệt được Việt quốc mới có thể toàn lực đối kháng với Chu quốc, cho nên Mân quốc vẫn có thể tồn tại, tuy nhiên, Mân quốc nhất định phải liên hợp với quân Đường cùng nhau tiêu diệt hai vạn Trấn Tây quân.
411 Sau khi nhóm chư tướng rời đi, Tân Cầm Nhi liền dịu dàng nói:- Lão gia, sau khi đại quân công chiếm Tuyền Châu, thiếp thân đã thu thập công văn của Tuyền Châu, không ngờ phát hiện công văn nhậm chức của Chu quốc, Chu quốc phong Thanh Nguyên Quân của Tuyền châu làm Bình Hải quận vương, nói cách khác, chủ tướng Từ Châu bề ngoài là phụ thuộc Đường quốc, nhưng thực tế lại phụ thuộc Chu quốc.
412 Lục Thất vừa đến Nhiêu Châu, lập tức triệu kiến Vương Trọng Lương, Vương Trọng Lương hiện đang bề bộn chiêu mộ binh lính, gặp được Lục Thất vô cùng vui mừng, sau khi trò chuyện với nhau, Lục Thất mới biết được một trăm ngàn đại quân Sở đột kích Trấn Nam quân.
413 Thánh chỉ của quốc chủ và mệnh lệnh của triều đình được ban bố ra ngoài, mười hai ngày sau, Ngư Hoa Hiên một thân quan phục tam phẩm, mang theo lễ vật cùng đặc sản của Mân địa, một đoàn gồm hai mươi tám người đã đến Giang Ninh, tự xưng là Tấn vương cũng là Nam Giang hầu, phụng vương lệnh đi sứ Đường quốc, khấu kiến Giang Nam quốc chủ bệ hạ.
414 Hưng Hóa quân có nhiều thay đổi, khiến cho lực ảnh hưởng đối với chế độ Đông Ngô quân gần như bằng không, những quan tướng hắn tiến cử cho doanh tướng, toàn bộ trở thành kỳ quân của Nam đô, Lý quốc chủ hủy bỏ chế độ Hưng Hóa quân rõ ràng sớm có chuẩn bị, lập nên tiết độ sứ Đông Ngô quân, các quan tướng bị điều ra ngoài tương đối nhiều, rõ ràng đã hạn chế quân quyền của Chu Chính Phong.
415 Lục Thất mỉm cười, nói:- Trên thực tế, không phải Thanh Nguyên quân đột kích Mân quốc, mà do quân lực Thường Châu của ta, hiện giờ, Mân quốc dĩ nhiên bị ta chiếm cứ, nhưng lại thiếu thống lĩnh tướng soái, ta rất tin tưởng ca ca, cho nên Hưng Hóa quân không còn như trước, ta muốn thỉnh cầu ca ca, âm thầm đến Kiến Châu trợ giúp ta.
416 Hơn một vạn tướng sĩ Hưng Hóa quân trốn chạy, khiến Chu Chính Phong giận tím mặt, trong đó có ba nghìn tướng sĩ dưới quyền ông ta, ông ta tức giận muốn suất quân truy sát, nhưng Chu Phong đã hết lời khuyên nhủ, rằng nếu đuổi giết, chỉ sợ sẽ càng khiến nhiều tướng sĩ hoang mang chạy trốn, tốt nhất là không nên có hành động gì, chỉ cần thuận lợi tiếp quản số tướng sĩ không chạy trốn, đã là kết quả tốt đẹp nhất rồi.
417 Hòa thân? Tình thế xảy ra đột ngột khiến Ngư Hoa Hiên bất ngờ và lúng túng, trước đó Đường quốc tỏ thái độ miễn cưỡng tán thành đối với việc Tấn quốc thành lập, bây giờ lại đột nhiên đưa ra đề nghị kết thông gia với Tấn vương, Ngư Hoa Hiên biết, đây là hành động cho thấy Đường quốc coi trọng sự tồn tại của Tấn quốc và muốn lôi kéo, tuy nhiên y không biết do Hưng Hóa quân làm loạn, khiến cho cuộc phản công quy mô lớn của Đường quốc bị trì trệ, cũng khiến Lý quốc chủ đột ngột coi trọng Tấn quốc, mong rằng Tấn quốc có thể kìm chế và uy hiếp Sở quốc.
418 Nhưng tiền đề quan trọng khi muốn xuất binh chiếm Thường Châu, là tình hình Tấn quốc phải ổn định, bằng không sẽ rơi vào tình thế khổ chiến, kết quả là mất nhiều hơn được.
419 Các tướng sĩ ngạc nhiên, ngơ ngác nhìn Lục Thất, rồi lại nhìn Lãnh Nhung, Lãnh Nhung cau mày, nói:- Nghe tướng quân đại nhân nói đi. Các tướng sĩ vội nhìn về phía Lục Thất, Lục Thất gật đầu:- Sau khi các ngươi trở thành lính bảo vệ Vân phủ, sẽ được cấp quân lương và ruộng tốt, các ngươi sẽ hộ tống Vân Khê quân chúa tới Kiến Châu, hiện giờ Kiến Châu xem như là lãnh thổ của Đường quốc, các ngươi chính là tuân theo ý chỉ của quốc chủ, đến Kiến Châu.
420 Lục Thất thu hồi vẻ tươi cười, nói:- Theo tình thế hiện nay, nếu chúng ta tiến công Việt quốc, có vẻ phần thắng không cao. Ngư Hoa Hiên gật đầu:- Đã không có Hưng Hóa quân tương trợ, chúng ta đánh nhau với Việt quốc, cho dù có thắng, cũng phải trả một cái giá rất đắt, trước mắt nên phòng thủ, củng cố những nơi chiếm đóng.
Thể loại: Xuyên Không, Đô Thị, Khoa Huyễn, Dị Năng
Số chương: 13
Thể loại: Xuyên Không, Nữ Phụ, Ngôn Tình, Khoa Huyễn
Số chương: 50