381 Cái gọi là phủ Đô đốc trên thực tế là một quân doanh rất chính quy, khu vực Tây Sơn rất lớn, ở đó cũng có rất nhiều thôn trấn. Chỉ có điều, Việt quốc chiếm nhiều năm như vậy nhưng vẫn luôn ở trạng thái quân quản (*).
382 Sau khi Lục Thất dừng chân, thân thể nhanh chóng chuyển về sau bổ nhào vào trong đại sảnh, rút đao quân của mình ra. Hắn vừa vào đại sảnh thì có tiếng phụ nữ kêu lên chói tai, hoá ra trong phòng đó có một nam hai nữ đang ôm nhau.
383 Cố Tướng quân đứng lặng ở trong trướng, thấy Lục Thất vào, đứng dậy thi lễ bình thản nói:- Võ Lâm Lang tướng Côn Sơn vệ phủ Công chúa, bái kiến Quy Đức tướng quân.
384 Ngày hôm sau, Lục Thất về đến Ngô huyện, hắn giao nhiệm vụ tập kích bất ngờ cho Hổ Khâu vệ, để Lý Hổ thống lĩnh quân đi tập kích. Tất nhiên Lý Hổ hiểu đây là cơ hội để lập công nên vui mừng dẫn quân đến Động Đình Tây Sơn.
385 Lục Thất thu hoạch Động Đình Tây Sơn, sai khoái mã báo tin cho Cố tướng quân và Trương Hồng Ba biết, sau đó hạ lệnh vận chuyển tù binh giam giữ trong đại lao của huyện Ngô, quan văn Việt quốc kia, thẳng tay giết chết, còn quan tướng Chu quốc nói một câu vô lễ kia, cũng đã thành quỷ dưới đao.
386 Lục Thất gật đầu, nhẹ giọng hỏi:- Làm sao nàng biết nàng không phải con gái của Ung Vương. - Là lén nghe được, có một lần, lão nô trông coi ta tưởng ta không ở đó, nói mấy câu oán hận ngay trong phòng, ta nghe được bọn họ gọi ta là con hoang.
387 Ánh mắt Lục Thất rất bình tĩnh, tiếp tục nói:- Tuy rằng ta đã có được Tô Châu, nhưng vẫn chưa đủ để tự tạo dựng binh quyền. Ta còn thiếu đại nghĩa để tự nắm binh quyền, cho nên qua một khoảng thời gian, Đường hoàng có thể sẽ lấy lại quân hộ của phủ công chúa ở Thường Châu.
388 Lục Thất gật đầu, Đông huyện thừa hơi do dự, hỏi:- Nghe nói đại nhân và Dương gia có thù oán phải không?- Đương nhiên không liên quan đến Dương gia, người có thù oán với ta là Nhị Lang Dương gia, Đại Lang và Tứ Lang Dương gia chủ động kết tình phụ bối với ta.
389 Nhìn đại quân vận chuyển lương thực đã đi xa, Lục Thất vẫn nghĩ về chuyện của Dương Châu, không biết triều đình Đường quốc sẽ phản ứng thế nào. Chu quốc trong thời gian ngắn khẳng định là không đủ sức mà chú ý đến phía nam, bởi vỉ một nửa chủ lực của Chu quốc đang ở phương bắc, một phần tư ở phía tây, một phần tư phòng ngự ở Đại Giang.
390 Lục Thất im lặng một lúc lâu, trên mặt hắn hiện lên một tia cười nhạt. Đường Hoàng từng bước chèn ép muốn ngang nhiên cướp đoạt gạo của phủ Công chúa, hắn há có thể ngậm bồ hòn làm ngơ.
391 Đi ra ngoài. Trấn Giang hầu nhíu mày, thấp giọng giục. Mỹ phụ kia sợ hãi hành lễ với lão phụ, rồi xoay người đi ra ngoài. - Hai người các ngươi cũng ra ngoài đi, những người khác cũng đi ra ngoài.
392 Lục Thất ra khỏi khách sảnh, gọi một tỳ nữ dẫn đường đi gặp tiểu muội. Lúc nãy hắn đánh Thiếu hầu gia Tiêu phủ, đương nhiên không phải vì tức giận mà hành động lỗ mãng, mà chủ yếu là vì hiển uy.
393 Đại hôn của Công chúa mặc dù đã được giản đơn rất nhiều, nhưng vẫn còn khá nhiều lễ nghi. Lục Thất giằng co ở Tiêu phủ mãi cho tới trưa mới đón được hỉ kiệu ba người ngồi về lão trạch, ngoại trừ Tiểu Phức xuất giá, Lý Tuyết Tâm và Thanh Văn cũng là tân nương.
394 Ăn tối xong, Lục Thất thay đổi một bộ áo bào cũ, một mình ra khỏi khách điếm dò hỏi dân tình. Trên đường tiến vào Nhiêu Châu, chứng kiến những cảnh tượng thảm trọng do lũ lụt gây ra, thu hoạch ruộng đồng chỉ được có một hai phần mười, có rất nhiều dân bị nạn, thế nhưng không hề thấy triều đình cứu tế.
395 Lục Thất nghe xong không trả lời, sau một lúc lâu, lắc đầu nói:- Ta có đi cũng sẽ không gặp được. Nếu Vương đại nhân đang trên đỉnh vinh quang lại giã từ sự nghiệp, biểu thị đã không còn muốn dính dáng vào bất cứ việc gì nữa.
396 Đỗ Dũng lập tức gật đầu nói:- Đúng là Tiết Độ Sứ Hưng Hóa quân có quyền điều động, thuộc hạ có từng xem qua công văn trong quân phủ, trên thực tế, quân lực của Tín Châu và Nhiêu Châu đều thuộc quyền quản chế của Hưng Hóa quân.
397 Lục Thất im lặng gật đầu, nội tâm đang cân nhấc có nên trợ giúp quân lương cho Hưng Hóa quân hay không. Thu hoạch của Tô Châu và Thường Châu dĩ nhiên là đáng kể, nhưng cũng không thể vô tiết chế vận lương ra bên ngoài, Tô Châu cũng có trăm vạn nhân khẩu cần ăn cơm đấy.
398 Tống Lão Thanh gật đầu hiểu ra, ý định của Lục Thất là dẫn hổ nuốt sói, trước hết khiến cho Chu Chính Phong xông pha đi đầu trấn áp Việt quốc phản kháng.
399 Một lát sau, Tống Lão Thanh và hai quan tướng mặc giáp cùng trở lại, vừa đến gần, Tống Lão Thanh liền cười nói:- Ta không có gạt các ngươi phải không, thật sự là Lục huynh đệ đến đây mà.
400 Ngọc Nương, cho người chuẩn bị chút rượu và đồ nhắm. Vương Dũng dặn dò nói, Hàn Ngọc Nương trả lời, có thể nhận ra được là một nữ nhân hiền lành dịu dàng.
Thể loại: Khoa Huyễn, Xuyên Không, Ngôn Tình
Số chương: 40
Thể loại: Trọng Sinh, Dị Giới, Đô Thị, Khoa Huyễn, Huyền Huyễn
Số chương: 50