481 Buổi sáng hôm sau, Lục Thất rời Vọng Giang Bảo đến huyện Thạch Đại thăm Tiêu phủ. Hắn cần nói chuyện với Tiêu phủ, hơn nữa cũng là lúc ban thưởng cho Tiêu phủ rồi.
482 Kế tiếp, hai người trao đổi quan điểm về nền thống trị của Tấn quốc. Trấn Giang hầu cũng không làm ra vẻ, biết gì nói nấy, kể ra rất nhiều kiến giải của ông ta về cách trị quốc.
483 Sau khi tới huyện Kỳ Môn trú đóng, Lục Thất cố ý mang ba vạn trú quân đi huyện Vụ Nguyên. Huyện Vụ Nguyên ở phía nam huyện Kỳ Môn, tiếp giáp huyện Khai Hóa Cù Châu, Cù Châu cũng là lãnh thổ thuộc Tấn quốc.
484 Lục Thất lắc đầu, Lý Nham lại hỏi:- Nghe nói Lục tướng quân đã từng nắm giữ Thường Châu. Lục Thất ngây người nhìn Lý Nham, đáp lại:- Thuộc hạ chỉ từng sở hữu quân điền Thường Châu, chưa từng nắm giữ Thường Châu.
485 Tiến vào huyện thành Kính, hai người vào quán rượu Lai Phúc, đặt một nhã gian, cùng ngồi xuống nói chuyện. Tiểu nhị theo sau trước tiên đưa tới rượu và bốn món đồ ăn có sẵn.
486 Lục Thất lắc đầu, nâng chén uống một ngụm rượu, nói:- Tình hình Đường quốc hiện nay cũng đã là loạn trong giặc ngoài rồi, Bệ hạ sẽ không chịu tiếp nhận chiến lược mạo hiểm đâu, trừ phi có Chu quốc liên quân xuất binh.
487 - Lúc này Giang Ninh xảy ra biến cố, Hoắc đại nhân vì sao không tranh thủ cơ hội bước lên con đường tiến chức?Lục Thất mỉm cười hỏi.
488 Tâm tư của Lục Thất xoay chuyển nhanh chóng, suy ngẫm về một số nhược điểm trên bố cục quân lực của Tấn quốc. Vương Văn Hòa dụng binh luôn tùy cơ ứng biến, nếu Vương Văn Hòa thật sự xem Tấn quốc thành kẻ địch, như vậy hẳn là sẽ âm thầm triển khai điều động binh lực đột kích Tấn quốc.
489 Lục Thất cười khổ nói:- Ca ca càu nhàu cũng vô dụng, ta không có cách nào giúp ca ca đến Tây bộ được. - Sao không có biện pháp chứ, ta có thể không làm quan nữa, giải giáp làm dân thường.
490 Lý quốc chủ im lặng, một lát sau, Lục Thất lại cung kính nói:- Bệ hạ, thần đề nghị thi hành chế độ đồn điền ở Hấp Châu, đem đất đai ở Hấp Châu phân cho tướng sĩ và bình dân.
491 Lục Thất mỉm cười gật đầu, cừa ngồi trên giường duỗi nhẹ cánh tay ôm lấy cô gái, rồi cổ hắn áp chặt vào hai má của cô gái. Cánh tay hắn nhẹ nhàng ôm lấy cô gái trong chăn.
492 Nghị sự không có kết quả, Lý Quốc Chủ rơi vào bế tắc mang lời của Lục Thất ra thảo luận. Nhưng ông ta không đưa ra được cách ác nhân như Lục Thất. Nghe xong trần thuật của Lục Thất, Dương Côn lập tức không nói nữa, ông ta cần tránh hiềm khích.
493 Sau khi Dực Vệ đến xem, thích khách là một người trung niên, khuôn mặt rất lạ. Sau khi điều tra chi tiết mới biết đó là thương nhân thường đưa thức ăn đến.
494 Lục Thất ngồi trong xe, lặng lẽ nghĩ tiếp tế lương thực Đông Ngô Quân là có chính xác hay không. Một tháng 1 ngàn thạch lương thực cũng có thể để cho 4 vạn đại quân mỗi ngày uống được một bát cháo.
495 Lục Thất suy nghĩ rất lâu, hắn viết một bức thư 4 chữ bảo một Dự Vệ trở về, giao Tiểu Phức phủ Quận chúa, ám chỉ hắn muốn gặp Dương Côn. Đó cũng là một trong kế hoạch gần đây của hắn ở Giang Ninh.
496 Lục Thất thụ giáo gật đầu, Dương Côn lại nói:- Còn tên Chu Chính Phong ngu xuẩn kia, thân là Tiết Độ phó sứ mà tầm nhìn hạn hẹp, không biết nắm bắt thời cơ làm lung lạc lòng quân.
497 Sắc mặt của người trung niên lập tức trở nên khó coi rồi lạnh nhạt nói:- Lục đại nhân đến nhà có chuyện gì không?- Có, ta tới bái kiến Mạnh Thạch đại nhân.
498 Đại quân Tấn quốc tập kích Việt quốc, một ngày công chiếm được Minh Châu và Việt Châu. Ở Minh Châu có thủy quân Nam Phủ của Việt quốc nhưng đại quân Tấn quốc lại không hề lấy được thuyền bè của Việt quốc, khẩn cấp thẩm vấn quan viên Minh Châu của Việt quốc.
499 Vương tướng quân chau mày nhìn Lục Thất nói:- Lục Tướng quân, chuyện này đáng để ngươi truy cứu sao? Sao không khoan dung một chút?- Vương Tướng quân, hạ quan tất nhiên khoan dung rồi, chỉ có điều hợp tình hợp lý thì cần ít bạc tu sửa chứ.
500 Qua thời gian một nén nhang thì con trai của Hàn tướng gia mới đi ra nhìn lục thất và nói: - Làm phiền tướng quân đợi lâu rồi, phụ thân vừa mới nôn ra, mời tướng quân vào ạ.