541 g ánh mắt lưu luyến không rời của ba nữ nhân đi lên thuyền lớn, Lục Thất đứng ở trên thuyền vẫy tay từ biệt, thuyền nhổ neo nhanh chóng rời khỏi Đại Giang.
542 Đàm Viên đi vào cùng hai Dực vệ, xếp lên bàn trong khoang thuyền mấy chén rượu và đồ nhắm, Thái tử nhìn thấy kinh ngạc nói:- Thiên Phong, ngươi còn chuẩn bị cả đồ nhắm sao.
543 Trên sông sóng lớn cuồn cuộn, tiếng tiêu truyền đến, tiếng tiêu trầm thấp uyển chuyển, lọt vào tai nghe như có một loại thương cảm, thoáng như kể ra năm tháng vô tận tang thương, khi thì cao vút như rồng gầm, giống như một con cự long trong lòng biển sóng cuồn cuồn cuộn trào, khi thì âm vực trào dâng, thoáng giống như tư thế hào hùng, giống như miêu tả hết sức sống của hành khúc thâm trầm bi tráng.
544 Sau một khoảng thời gian giải thích giao thiệp, đoàn sứ thần này trên danh nghĩa là đến chúc thọ Thái hậu Chu quốc, bị áp giải đến Trừ huyện phủ trị Trừ Châu.
545 Lâm Tiểu Điệp nghe xong im lặng, Lục Thất dịu dàng nói:- Tiểu Điệp, lần này ta đi Chu quốc, chỉ là muốn tìm hiểu một chút, xem Chu quốc có khả năng điều đại quân xuống phía nam không, không có nguy hiểm gì cả.
546 Vừa nói chuyện, đoàn xe đã tiếp cận Thanh Lưu quan, lúc này đây có quan lại Trừ Châu đến đưa tiễn, tướng sĩ trấn thủ cũng không làm khó, trực tiếp bỏ qua, Lục Thất nhìn tướng sĩ trấn thủ quan ải nhiều lắm năm trăm người, cho thấy tác dụng của Thanh Lưu quan đã không còn trọng yếu như trước.
547 Lục Thất và Tiểu Điệp có chút bất ngờ liếc nhau một cái, Tiểu Điệp đứng dậy định đi lại bị Lục Thất kéo lại. Sau đó Lục Thất đi mở cửa, cửa mở ra, có một thái giám mặc áo xanh, hơi gập thắt lưng cầm một khay điểm tâm.
548 Lục Thất nhíu mày phỏng đoán dụng ý của bá bá, lại nghe thấy Khánh Dư thiền sư ôn hòa nói:- Người xuất gia không nên bàn luận chuyện thị phi, nhưng Lục Đông Sinh thí chủ nhiều năm qua vẫn luôn giúp đỡ bản tự, lão nạp cũng nên nói một lời công bằng, còn tùy Lục thí chủ có muốn nghe hay không?Thiền sư mời nói.
549 Sau khi ngồi xuống Lục Đông Sinh cẩn thận nhìn Lục Thất một chút, gật đầu nói:- Con và phụ thân con nhìn có đến sáu phần giống nhau, con thì hơn vài phần nhã khí hẳn là giống mẫu thân con.
550 Lục Đông Sinh nhìn Lục Thất, ôn hòa nói:- Hoàng đế Chu quốc, đương nhiên hi vọng có người quy thuận, nhưng sau khi cháu quy thuận chưa chắc Hoàng đế Chu quốc đã đối xử tử tế với cháu.
551 Sáng sớm hôm sau sứ đoàn rời khỏi huyện Thọ, Lục Thất và Tiểu Điệp chỉ đến tổ từ của Lục thị dập đầu, không gặp mặt những người trong tộc, cũng không nói đến chuyện lấy lại nhà cửa, hắn muốn là có nguyên quán là huyện Thọ, không phải nhà cửa thuộc sở hữu.
552 Giết Đàm Viêm xong, Lý Võ và Hoa Đào đi đến chỗ Lục Thất, Lý Võ quỳ một gối trên đất, Hoa Đào chần chừ một chút cũng quỳ một gối xuống, ba Giáo úy cũng đi tới.
553 Hai canh giờ sau, quan của địa phương và nhóm quan huyện đều đến đây, vừa nhìn thấy cảnh tượng đầy máu, sắc mặt của ai cũng thay đổi, hơn trăm quan binh phong tỏa hiện trường, sau khi cẩn thận nhìn xong, đã cùng đưa ra một kết luận, lập tức cho người đi thông báo, đây không phải vụ cướp bình thường, sứ đoàn bị áp hại được mời đến thị trấn, chờ triều đình Chu quốc hồi âm.
554 Lục Thất nghe xong mà phát lạnh trong lòng. Hắn đến gặp Ung Quốc công, vốn đã hơi có ý muốn lợi dụng. Lợi dụng Ung QUốc công sau này thay Lý Quốc chủ đầu hàng.
555 Ngày hôm sau, có quan viên của Công bộ đến, đưa bọn người Ngô Vương phủ đi tiếp nhận phủ đệ vừa được ban tặng. Có lẽ là cố ý, phủ đệ được ban tặng không ngờ lại ở bên sông Ngũ Trượng.
556 Thương nghiệp ở khu vực phố Mã Hành long ngư hỗn tạp, có các sạp hàng bán các loại hàng hoá một cách vất vả, cũng có các cửa tiệm thuộc đẳng cấp cao. Thanh Phong tửu lâu nằm ở khúc giữa của phố Mã Hành, hướng phía nam dựa phía tây, là một toà tửu lâu (nhà hàng) có địa thế rất tốt.
557 Lục Thất nhìn vẻ mặt kinh ngạc của chưởng quỹ, cười nhạt nói:- Sao? Ta nói không đúng sao?Chưởng quỹ quay đầu, cười khổ nói:- Chắc là không liên luỵ gì đến ngài, nhưng Định Quốc công phủ lại không thể không có biểu thị, chỉ đành hạ giá bán tửu lâu, chỉ mong giảm được lửa giận của đối phương.
558 Từ sau ngày gặp Chiết gia Phủ Châu, Lục Thất không tiếp tục ở ẩn nữa, mỗi sáng hắn đều ra ngoài đi dạo quanh Khai Phong Phủ, tìm hiểu buôn bán của các ngành các nghề, nói đủ chuyện trên trời dưới đất với các thương nhân, rồi tử những lời nói thông thường ấy lấy được thông tin cần thiết.
559 Thọ thần thái hậu, Khai Phong Phủ toàn thành ăn mừng, đạt quan quý nhân trong thành vội vàng vào cung chúc tụng thái hậu, bình dân thì cử hành hội miếu thành hoàng trọng thể, Chu hoàng đế không thích Phật, đối với đạo giáo coi như khoan dung, có điều cũng là áp dụng thái độ lạnh nhạt, hoàng đế không thích thần tiên chi đạo, đạo giáo đó cũng khó có thể hô phong hoán vũ, cho nên hội miếu thành hoàng dân gian lại trở nên hưng vượng, nhân tâm kì thực cần một loại kí thác tinh thần, bái được thần, mới cảm thấy trong lòng ổn định, cũng coi như chờ đợi bình an và một cuộc sống tốt đẹp hơn.
560 Lục Thất bị thiếu niên cẩm y quấy rầy một trận một hội miếu thành hoàng, đã mất đi hứng thú dạo phố, cùng Tiểu Điệp quay về Ngô vương phủ, liên hai ngày không có ra ngoài, hắn cùng Tiểu Điệp thương lượng, có thể thông qua phương pháp thông thương, xây dựng một con đường thư tín thông đến Kinh Châu hay không, bây giờ hắn căn bản không thể cùng Tấn quốc có liên hệ, mặt khắc sau này cũng cần tùy thời báo tin về động thái của Chu quốc.