201 Lục Thất gật đầu, vậy cũng đỡ phiền phức, lại hỏi:- Các quan Thiên Ngưu Vệ có những cấp bậc nào?- Thiên Ngưu Vệ chia làm hai phủ tả hữu, tôi và đại nhân thuộc Hữu Thiên Ngưu.
202 Đối với việc tụ họp ở nơi nào, Lục Thất rất là thông cảm chủ động muốn đến nhà của anh vợ, nói là cần phải bái kiến đại tẩu, mặt khác nói chuyện ở nhà có thể tùy ý, Chu Vân Kỳ sau một lúc chần chờ bèn gật đầu, Lục Thất mướn xe cùng nhau đến nhà anh vợ.
203 Lục Thất gật đầu, nói: - Nếu không đại chiến, ở trong quân thăng chức cũng không dễ, chúng ta chỉ có thể chờ đợi, chờ đệ nếu đi nơi tốt làm quan tướng sẽ nghĩ biện pháp điều Vân Hoa đi theo đệ, nhưng nếu đệ đi nơi không tốt vậy cũng chỉ có thể như cũ mới thỏa đáng.
204 Chu Vân Kỳ gật đầu, suy nghĩ một chút, vẻ mặt do dự ôn hòa nói:- Thất đệ, nếu sau này đệ có cơ hội gặp lại Thái tử điện hạ, có thể xin cho ta được tới địa phương làm quan hay không?Lục Thất ngẩn ra, ôn hòa nói:- Đại huynh không nói, thì đệ cũng từng có tâm tư đó, chỉ là việc điều quan viên đến địa phương, Thái tử có thể đi làm sao? Tiểu Thất cảm thấy không bằng đi cầu La trưởng sử vẫn hơn.
205 Lục Thất gật đầu, ôn hòa nói:- Vâng. Tại hạ hiểu rồi, tạ ơn đại nhân chỉ điểm. Mạnh Thạch gật đầu, ôn hòa nói:- Lục đại nhân, ngươi mới được Thái tử điện hạ ban ân, chớ nên có yêu cầu thêm.
206 Lục Thất sợ Thanh Phù đến sẽ thêm rắc rối, hắn cũng âm thầm bảo tiểu nhị dẫn huynh trưởng tới gặp. Sáng sớm Lục Thiên Hoa tỉnh dậy, tinh thần đã khôi phục, nghe truyền lời xong, trong lòng có chút kinh ngạc tới gặp Lục Thất.
207 Lục Thất vừa thấy liền ngẩn ra, ba người tới sau đều mặc tiễn trang, trong tay còn cầm trường đao. Người cầm đầu hai lăm hai sáu, tướng mạo tuấn lãng, hai mắt sáng như sao, phát ra một loại khí chất võ uy.
208 Lục Thất đứng lên, Thái tử nhìn hắn, ôn hòa nói:- Lục giáo úy, bổn cung dùng ngươi là muốn thực thi một quốc sự. Mặc dù bổn cung đã nói với ngươi, nhưng chưa chắc có thể từng bước một thực hiện được.
209 Lục Thất ngẩn ra, hắn nghe xong hết sức bất ngờ, lạnh nhạt nói:- Thiên Ngưu Vệ cái gì, sao ta chưa bao giờ nghe qua?- Thiên Ngưu Vệ là Vệ quân trực thuộc Hoàng cung, nếu như ngươi xằng bậy, chính là đại tội diệt tộc đấy.
210 Lục Thất nghe rồi gật đầu, trong bụng cười khổ, hắn có thể không rõ ràng sao. Thái tử rõ ràng là đang chơi trò giống thật mà là giả quen thuộc, hắn đúng là có quân chức Đô Ngu Hầu, nhưng lại không có binh lực tương ứng.
211 Dừng chân bên ngoài đại viên môn cao lớn, thủ quân viên môn cũng là một nửa Hổ Bí hữu quân, một nửa Long Võ hữu quân, hai quân có quan hệ ước chế lẫn nhau, nghe nói chỉ có thánh chỉ của Hoàng đế mới có thể điều động hai quân.
212 Lục Thất kinh ngạc ồ một tiếng, lại nghe Mạnh Thạch nói:- Tuy nói là đồn đại, nhưng kể từ khi đương kim Bệ hạ đăng cơ, liền trở mặt mạnh mẽ chèn ép Trương thị.
213 Trở về tú trang, cùng các nữ nhân ấm áp đàm chuyện, sau đó rời khỏi đi Túy Vân tửu lâu. Đến Túy Vân tửu lâu hội họp cùng với các quan tướng dưới quyền, hắn nói về việc hộ tống.
214 Vi Hạo lặng lẽ không nói gì thêm, mãi một lúc sau mới khẽ gật đầu và nói:- Đệ giờ đây đã là Thiên Ngưu Vệ của Thái tử, những này tháng sau này, là phúc hay là họa quả thực là rất khó nói.
215 Vi Hạo gật đầu khen ngợi hắn:- May mà đệ là quan Hữu Thiên Ngưu, nếu không thì rắc rối to rồi. Lục Thất gật đầu, lai nghe Vi Hạo hỏi:- Cái tên Ngô Bộ Quan kia là quan Tả Thiên Ngưu.
216 Lục Thất điềm đạm mỉm cười, nói:- Lục Châu - người mà cùng nàng tới kinh thành đó, khi ở trấn Mã Sơn đã từng hầu hạ ta, lúc đó Lục Châu cũng từng cầu xin ta cưới nàng ấy, tiếc là lúc đó ta lại không thể đồng ý, nhưng bây giờ ta đã đến kinh thành, đã cứu được nàng ấy, hơn nữa còn cưới nàng ấy làm thiếp nữa.
217 Đường Hoàng im lặng, rồi thuận tay lấy một cuốn sổ mở ra xem, một lúc sau Người lạnh lùng lên tiếng:- Thật không ngờ Lục Thiên Phong lại về phe của Thái tử.
218 Lục Thất ngẩn người ra, vẻ mặt hiện rõ sự hoài nghi, rồi từ hoài nghi chuyển sang vui mừng khôn siết, hắn gật đầu và hành lễ:- Hạ quan đa tạ đại nhân.
219 Buông tay, Hôi Ưng cười yếu ớt nói:- Ta thật sự không ngờ, đệ là doanh tướng Đường quốc. - Ta cũng không ngờ, ở kinh thành lại được quan lớn coi trọng, lần trước khi ta và huynh gặp nhau, ta chỉ là một hộ quân huyện úy của huyện Thạch Đại.
220 Về tới tú trang, trả tiền xe, Lục Thất nhanh nhẹn bước vào nhà, khuôn mặt tươi cười, nghĩ tới vẻ vui mừng của mấy người thiếp xinh đẹp khi thấy hắn trở về.