221 Hồng đại nhân gật đầu, quan tâm nói:- Ở trong ngoài cung, lão đệ cũng phải cẩn thận, không được lơ là, họ Hạ không dễ đối phó đâu. Hình đại nhân gật đầu, nhỏ giọng nói:- Họ Hạ nắm trong trong tay lực lượng ảnh vệ (1) của nội phủ, là những người sở trường về theo dõi, tuy nhiên ảnh vệ cũng không thể bay hoặc độn thổ, ban ngày cũng không có chỗ ẩn núp để theo dõi.
222 Lục Thất cười cười, đi theo Mạnh Thạch, tên lính tham vệ đi trước đã đặt cho hai người một gian phòng hảo hạng. Vừa bước vào phòng, Lục Thất dừng lại, quan sát xung quanh một lượt, rồi mới để tên lính thám vệ đi nghỉ ngơi.
223 - Đại nhân, Thái tử điện hạ có ân tri ngộ đối với ta, ta cũng nguyện phục vụ cho Thái tử điện hạ, nhưng lại không có khả năng thực hiện hai chữ trung thành với Thái tử.
224 Mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, Lục Thất nhìn đại doanh Tiết độ sứ của Ninh Quốc quân, thầm thở phào nhẹ nhõm, trên đường đi, hắn vẫn hết sức cảnh giác, do Mạnh Thạch từ bỏ kế hoạch, hắn không cần sử dụng tới con cờ ngầm là Hôi Ưng, đương nhiên hắn không thể đích thân ra tay giết người.
225 Trong lòng Lục Thất cả kinh, nhưng ngoài mặt bình tĩnh gật đầu, suy nghĩ một chút nói:- Đại nhân, ngày mai ta muốn đi Trì Châu truyền mật chỉ, Mạnh Thạch đại nhân, cũng chỉ cầu đại nhân bảo vệ thôi.
226 Triệu Lâm ngẩn ra, kinh ngạc nói:- Đại nhân coi trọng Thái Tử. - Không phải là coi trọng, mà là làm việc gì không thể làm tuyệt. Cơ hội để Thái Tử trở thành Hoàng Đế là rất lớn.
227 Làm sao bây giờ? Vương chủ bộ bị điều đi, hắn cảm thấy có chút hổ thẹn và tức giận vì số Binh dũng quân mất đi, tuy rằng hắn vẫn là Hộ quân Huyện Úy, nhưng hắn không cách nào khiến Đông Hà giúp hắn tập hợp Binh dũng quân lần nữa, mà hắn cũng không có quyền quyết định sự tồn vong của Binh dũng quân.
228 Vương chủ bộ vui mừng gật đầu, Lục Thất chần chờ một chút, hỏi:- Trọng thúc, ta ở kinh thành, rõ ràng cầu được quan lớn ủng hộ, hiện giờ sao lại như vậy? Khiến thúc bị điều đi nữa? Vương chủ bộ nhìn Lục Thất một cái, cười nhạt nói:- Chuyện của ta, là do Ngưu Huyện Úy làm, Ngưu Huyện Úy vốn là gia tướng của Công bộ Thị lang, ngươi cầu quan lớn ủng hộ, so không được với Công bộ Thị lang.
229 Lục Thất cười cười không nói, lại nghe Vương chủ bộ nói tiếp:- Vốn dĩ việc ta phát sầu chính là khó bỏ lại gia tộc mà đi, hiện giờ có quân cờ ẩn là Đông huyện thừa, gia tộc đã không phải lo nữa.
230 Lục Thất thụ giáo gật đầu, trên thực tế hắn đã tuân theo như thế mà hành sự, Vương chủ bộ lại nghiêm mặt nói:- La trưởng sử kia ngươi phải đề phòng một chút, ta nói thật cho ngươi biết, ta có thể được điều nhiệm, đều là nhờ Trưởng sử Trì Châu xuất lực, còn vị La trưởng sử kia của ngươi, hoàn toàn không hề ra tay giúp ta.
231 Nô tài trông cửa vừa nhìn thấy là Vương chủ bạc đại nhân, cùng với nhóm tướng gia y giáp xa hoa, mỗi người đều uy vũ, vội vàng chạy vào bẩm báo, một nô tài trông cửa khác vội vã đẩy ra cửa phủ, cung kính đứng ở bên cửa.
232 Lục Thất mỉm cười gật đầu, hơn phân nửa số binh dũng quân của hắn là người từ làng xã chung quanh, người trong thành rất ít ai đi ứng lệnh mộ binh.
233 Lục Thất quay đầu nở nụ cười, ôn hòa nói:- Vận Nhi, ta thành thật cho nàng biết một việc, sau này chắc chắn ta sẽ phải thú thêm một vị bình thê, thú thê lần nữa, tất nhiên là vì quan hệ kết đảng.
234 Quý Ngũ thúc cưỡi ngựa đuổi theo, chạy song song cùng Lục Thất, không đợi Lục Thất mở miệng hỏi, Quý Ngũ thúc liền nói ra nguyên do.
235 Lục Thất rời khỏi Nam môn Châu nha, lập tức vòng đi chính môn Châu nha. Lần này hắn bái kiến Trưởng sử Trì Châu, ấn tượng trong lòng đối với vị Tạ đại nhân kia coi như cũng được, chủ yếu là bởi cá tính thẳng thắn đi ngay vào đề của Tạ đại nhân, khiến hắn cảm thấy không bài xích.
236 Thấy Lục Thất rời đi rồi, Mã đại nhân lại bảo mọi người rời phòng, sau đó cầm trở về mật chỉ nhìn xem, thậm chí hòm thư niêm phong mật chỉ cũng xem xét cẩn thận.
237 Trong khách sảnh Châu nha, Mã đại nhân tay cầm mật chỉ tựa hồ thoáng chút suy nghĩ, bộ dáng kia trông như có tâm sự gì, chợt có người cung kính nói:- Bẩm Thứ sử đại nhân, ngoài cửa có Giáo úy Khang Hóa quân Đông Quang cầu kiến.
238 - Lão gia, sau này chủ tớ Nhạn Nhi sẽ là thị thiếp trong phòng thiếp thân, lão gia có đồng ý không?Vương Cầm Nhi ôn nhu hỏi. Lục Thất cười khổ, im lặng gật đầu, Vương Cầm Nhi cất vào thư lệnh viết tay, dịu dàng nói:- Ngày mai thiếp thân sẽ cho người dẫn Nhạn Nhi rời khỏi Trì Châu, đưa đến thanh lâu khác dạy dỗ một thời gian.
239 Lục Thất đứng dậy, đỡ lấy cánh tay trái của mẫu thân, rồi dìu bà bước vào trong cửa, trong khi đó, đám thuộc hạ của hắn rất biết ý đứng đợi ở sân vườn.
240 Khuôn mặt yêu kiều của trưởng phu nhân nở một nụ cười hạnh phúc, nàng nhìn Lục Thất một cái rồi quay lại lại lễ phép nói với Lục mẫu:- Thẩm thẩm, Thất đệ đã về rồi thì con sẽ bảo Băng Ngọc ở lại đây hầu hạ người.