281 Vào thư phòng, chỉ có một mình Tiểu Phức, hơn nữa ở trước giường đã đặt một chiếc ghế, hắn không khách khí trực tiếp đi qua, gật đầu ân cần thăm hỏi Tiểu Phức, rồi ngồi trên ghế.
282 Lục Thất suy nghĩ một chút, cảm thấy nên để cho Quý Ngũ thúc, tuy nhiên Quý Ngũ thúc là tâm phúc mà hắn cực kỳ coi trọng, một khi nhậm chức Công Chúa Úy, khi làm việc có thể sẽ gặp nhiều điều bất tiện.
283 Lục Thất gật đầu nhưng lại hỏi:- Bình thê Tân Vận Nhi của ta ở Huyện Thạch Đại cũng sẽ là cung nhân sao?Tiểu Phức cười nhẹ nhìn Lục Thất, dịu dàng nói:- Bình thê của huynh, sao có thể là cung nhân được?Lục Thất ngẩn ra nhìn Tiểu Phức.
284 Sáng hôm sau, Lục Thất ngồi trong đại sảnh nói chuyện với Vân Nga. Hắn chủ yếu là muốn tìm hiểu về chuyện ở Thường Châu và gia thế nhà Vân Nga và Tiêu Hương Lan.
285 Từ Minh ngẩn ra, Lục Thất lập tức nói:- Từ huynh! Huynh đừng nghe Vương đại ca nói lung tung. Tôi không có khả năng quyết định quan tướng bên ngoài đâu.
286 Chuyện tìm đường lui tuyệt đối không thể gác lại mà phải nhanh chóng thực hiện, có lẽ quyền thế của phủ Công chúa ngày hôm nay chỉ có thể duy trì vài năm rồi sẽ sụp đổ.
287 Tiếp đó, Lục Thất và Trương Hồng Ba ăn ý hợp tác, Trương Hồng Ba dùng thương giáo công kích, đại thương của Lục Thất lại công kích một cách kỳ bí, mắt thấy đám giáp vệ từng tên từng tên một bỏ mạng tại chỗ.
288 Nhị tổng quản liếc nhìn Lục Thất một cái, gật đầu nói:- Những điều đại nhân nói, tiểu nhân sẽ về bẩm báo với Thị lang đại nhân. Lục Thất cười, nói:- Hôm nay Triệu lão huynh có thể tới thăm, mối thân tình này ta sẽ ghi nhớ mãi.
289 Thái Tử im lặng, một lát sau, hỏi:- Vậy theo khanh thấy, Vương đại nhân - Tiết Độ Sứ của Hưng Hóa quân có thể cấu kết với Vũ Văn thị không? Sắc mặt của Lục Thất khẽ biến đổi, hắn im lặng trong chốc lát rồi mới trả lời:- Điện hạ! Thần là quan võ, nghĩ quốc sự không được toàn diện lắm nhưng thần cho rằng khả năng mà Vũ Văn thị tạo phản là không lớn.
290 Hạ đại nhân gật đầu im lặng, hoàng đế Đường quốc lại căn dặn:- Truyền dụ, bảo Lục Thiên Phong và Chung Hải ngày mai trở về đội ngũ, mười ngày sau, quân tiễu phỉ phải xuất phát, còn quân của Vạn Bân thì năm ngày sau xuất phát, tiến thẳng đến Thường Châu, quân Vinh Xương thì chịu trách nhiệm tiễu phỉ từ phía tây nam tới Hấp Châu, quân Chu Chính Phong tương ứng, từ dọc theo Đại giang đến Nhiêu Châu.
291 Lục Thất không hiểu, nhìn Hình đại nhân:- Đại nhân, theo hạ quan biết, cấp quân đoàn mới có chức Tương ngu hầu, doanh quân của ta mà sử dụng Tương ngu hầu, thì một là trái với quân chế, hai là thua thiệt cho vị võ quan kia.
292 Được ăn no, mọi người đều lên tinh thần, Lục Thất dẫn đầu, bắt đầu đích thân san bằng sân bãi, tu sửa doanh trại, binh lính được ăn cơm thịt no bụng, nhiệt tình tăng vọt, phút chốc khu doanh trại của hắn trở nên hết sức náo nhiệt.
293 Ném thương xong, Vương Bình ngẩng đầu nhìn lướt qua, chợt lớn tiếng nói:- Con mẹ nó, cả đám các ngươi ngon ăn rồi, dùng loại thương thượng hạng này mà xông lên, các ngươi dám trở thành dũng sĩ lắm! Người huynh đệ này của ta nổi danh đệ nhất thần thương ở Hưng Hóa quân, các ngươi được học thương thuật với hắn, là phước lớn của các ngươi đó! Bọn lính ngẩn ra, đồng loạt quay lại nhìn về phía Lục Thất, đủ loại ánh mắt, nghi ngờ, kinh ngạc, kích động, khó tin.
294 Người cầm đầu trong năm người là một thanh niên anh tuấn uy vũ, thấy Lục Thất đi tới, chắp tay thi lễ:- Lục đại nhân, tại hạ là Vinh Huy, quan hộ vệ của Hành quân Tư mã Vinh Xương đại nhân, theo lệnh của Vinh Xương đại nhân, đến thông báo tất cả quan tướng tập trung, xin mời Lục đại nhân.
295 Trong lúc hai người nói chuyện ở phía trước, Địch Bình và Triệu Hàn ở phía sau, chăm chú nhìn sau lưng Lục Thất với vẻ khác thường, bọn họ đã được báo cho biết Lục Thất là Phò mã, nhưng nguồn tin thì không giống nhau, Địch Bình biết là do La tam phu nhân sai người báo tin, Triệu Hàn thì do Lỗ Hải thuận miệng nói ra, phần lớn các quan tướng khác đều không biết, mà ai biết thì cũng giữ miệng không nói, có thể nói những võ tướng thuộc hạ của Lục Thất có lai lịch rất phức tạp, hầu như mỗi người đều có chút không rõ ràng trong lai lịch của mình.
296 Sau khi tắm xong, Lục Thất thay một bộ báo lụa mềm mại, vốn dĩ cả người đều toát ra sự uy vũ cũng trở nên có vài phần văn khí, mười nô tỳ hầu hạ trong tình huống không có bề trên, một đám người như hoa nở rộ, cười nói tự nhiên, đôi mắt xinh đẹp quyến rũ, thậm chí còn vặn vẹo mông, vô tình hoặc cố ý trêu đùa Lục Thất.
297 Lục Thất vừa đi, Tiểu Phức ngẩng đầu nhìn, quét mắt một vòng, dịu dàng nói: - Tài hoa của Phò mã các ngươi đều thấy được, thực sự không phải là một kẻ vũ phu thô lỗ, nhưng Phò mã dù sao cũng là võ quan, một khi tài hoa bị truyền ra ngoài, nhất định sẽ rước lấy nghi kị, có thể nói đương thời một người văn võ toàn tài sẽ không được tốt lắm, các ngươi phải ăn nói cẩn thận.
298 Tống Lão Thanh ừ một tiếng, hai người tách ra, cười nhìn đối phương, im lặng một lúc. Tống Lão Thanh mới cảm khái nói:- Thật sự không thể tưởng được, đệ vừa rời khỏi Hưng Hóa Quân, không ngờ tiền đồ lại thuận lợi như vậy.
299 Trong tiếng kèn hiệu hùng hồn thổi lên, trên thao trường của Nam đại doanh bài binh bố trận, chủ soái Chu Chính Phong một thân áo giáp màu đen, uy vũ không tầm thường cầm đao đứng trên khán đài, đối mặt với hơn sáu nghìn tướng sĩ dưới thao trường.
300 Vương Cầm Nhi vừa nghe xong vừa cảm thấy không ngờ mà lại hồ đồ, trái tim không yên nhìn Tiểu Phức, Tiểu Phức quay đầu phân phó một tiếng, Thanh Văn lấy ra một công văn, Tiểu Phức tiếp nhận đưa cho Vương Cầm Nhi.
Thể loại: Khoa Huyễn, Huyền Huyễn, Trọng Sinh, Dị Giới, Xuyên Không
Số chương: 50
Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình, Khoa Huyễn
Số chương: 46
Thể loại: Xuyên Không, Khoa Huyễn, Nữ Phụ, Ngôn Tình
Số chương: 50