301 Trầm mặc một lúc, Vinh Xương cũng không buồn bực, chợt nhìn về phía Lục Thất, cười nói:- Lục đô úy có thượng sách gì để tiêu diệt thổ phỉ không?Lục Thất cả kinh, quay đầu ngạc nhiên nhìn Vinh Xương, Lục đô úy? Sao có thể lấy danh xưng đô úy để gọi mình?Các tướng khác lập tức đều nhìn Lục Thất, vẻ mặt cổ quái, có người rất bình tĩnh, mấy hôm nay, chuyện Lục Thất là Phò mã đều lặng lẽ truyền ra, trên thực tế, quan tướng của tam doanh khác, vốn rất bất mãn với Lục Thất, cũng bởi vì Lục Thất ưu đãi thuộc hạ, khiến cho tình cảnh của bọn họ rất khốn khổ.
302 Quý Ngũ thúc vẻ mặt ngưng trọng, suy nghĩ một chút, mới nhìn Lục Thất nhỏ giọng nói:- Kế hoạch của công tử, mức độ mạo hiểm quá lớn, đầu tiên là tùy ý cướp một phú hộ, tất nhiên là sẽ bị tội, hai là công tử nên biết lực lượng của chiến phỉ Mao Sơn, chỉ sợ Tiễu Phỉ quân không thể đối kháng được với đám thổ phỉ, làm không tốt ngược lại sẽ thảm bại đấy.
303 Rất nhanh Lục Thất đã chạy tới ngoài Tề phủ, vừa nhìn thấy cửa chính màu đỏ đóng chặt, thuộc hạ đã theo đến, đa số thuộc hạ không biết có chuyện gì, nhưng Lục Thất là chủ tướng, trong mấy ngày quân huấn, đã có cái uy của tướng ra lệnh, đặc biệt là lần loạn chiến này, càng làm cho các tướng sĩ như thiên lôi sai đâu đánh đó.
304 Lục Thất không ở đây, sau khi lục soát Tề phủ, hắn cầm đồ vật trị giá mười vạn bạc trắng đi gặp Vinh Xương. Vinh Xương thật sự không biết Lục Thất làm gì ở ngoài thành sao? Y đương nhiên biết, chỉ là y lười quản đến, y nghĩ là cứ chỉ đóng quân ở huyện Cú Dung mười ngày, mười ngày sau liền dẫn Tiễu Phỉ quân đi Mao Sơn chịu chết, sau khi Tiễu Phỉ quân thất bại thì trở về thỉnh tội kết thúc lần tiêu diệt phỉ này.
305 Trở về quân doanh ngoài thành, Lục Thất nghĩ tốt kế hoạch, lại xin Trình Diễm viết thay, Trình Diễm đối với những chuyện Lục Thất gây nên cũng không tán thành, cảm thấy Lục Thất làm việc quá lỗ mãng.
306 Lục Thất quay trở về trại của mình, trong đầu hắn liền nảy ra ý định dùng võ lực để đối phó, hắn muốn dùng võ lực để thị uy một trận ra trò. Nhưng trên suốt đoạn đường, hắn vẫn chưa nghĩ ra là bản thân nên dùng cách gì, bởi ở quân tiêu phỉ, chủ soái lớn nhất không phải là hắn.
307 Buổi chiều, Diêu Tùng trở về mang cho Lục Thất một tin bất ngờ: Đường Hoàng bất ngờ hạ lệnh cho Dực vệ phủ công chúa phối hợp với Tiễu Phỉ quân. Nghe xong, Lục Thất liền nhíu mày, hắn cũng có tâm tư.
308 Nghe xong, hai vị huyện úy sợ xanh mặt, tả huyện úy có vẻ vẫn chưa dám tin đây là sự thật , ông ta rụt rè hỏi lại:- Phỉ Mao Sơn đột kích, sao có thể như vậy được?- Phỉ Mao Sơn đương nhiên là sắp tới đây rồi, quân lệnh của bản đô úy đã ban xuống mời hai vị huyện úy chấp hành.
309 Bên ngoài lại vang lên tiếng bước chân dồn dập, âm thanh đòi giết đòi chém, phỉ quân đông nghìn nhịt xông lên như sóng xô, Lục Thất thấy vậy liền cho dừng trò diễn của mình lại, hắn lại nghiêm nghị quan sát bọn phỉ, khuôn mặt lạnh tanh lại hiện lên một nụ cười gian trá.
310 Mấy chục quan binh cưỡi ngựa phi như bay, rất nhẹ nhàng hạ gọn sinh mạng của hơn một nửa quân phỉ. Quân phỉ không phải là không phản công mà là do quan quân cứu viện quá hung mãnh, ra tay chuẩn xác bá độc, hơn nữa mặc minh quang giáp, hiệu quả chống lại công kích vô cùng tốt, còn các cung thủ của đội Bạch Hải thì lại không được mặc áo giáp, chỉ có đội đao và đội cung tiễn mới có.
311 - Bọn phỉ bị đánh bại, bọn phỉ ở Mao Sơn bị đánh bại. Trên tường thành, rất nhiều người đang đứng, đa số là thân nhân của quan quân, bọn họ lớn tiếng hoan hô, làm cho Tiễu phỉ quân và quan binh huyện Cú Dung ở dưới thành ý chí chiến đấu tăng lên.
312 - Khởi bẩm bệ hạ, lần này thần tự mình dâng thư cho bệ hạ, sau này sẽ không truyền ra ngoài nửa câu, bởi vì thần không có quyền khoe thành tích, nhưng các tướng sĩ đã huyết chiến với Mao Sơn phỉ, là do thần dẫn dắt, thần không bẩm, thì khó mà an lòng.
313 Ra khỏi Bài Vân Các, Hữu tướng và Lại bộ Thượng thư Từ đại nhân bước đi cùng nhau, hai người đều là nguyên lão trọng thần Đường quốc, Hữu tướng Hàn đại nhân vẫn là Binh bộ Thượng thư, đương kim Đường Hoàng đăng cơ không lâu, thăng làm Hữu tướng Chính sự đường, đến nay đã mười năm rồi.
314 Lục Thất gật đầu, hỏi:- Trình đại ca, chủ tướng của quân kinh thành lần đi Mao Sơn tiêu diệt phỉ này tên là Hoàng Phủ Kế Huân, đại ca có biết hắn không?Trình Diễm ngẩn ra, nhíu mày, im lặng không đáp, Lục Thất kiên nhẫn chờ, một lát sau Trình Diễm mới thấp giọng nói:- Hoàng Phủ Kế Huân là một tên tiểu nhân, ngươi về sau nếu có gặp, nhớ là không được đắc tội hắn, nếu không sẽ gặp họa.
315 Lục Thất gật đầu, Trình Diễm chợt nhìn hắn, cười hỏi:- Ngươi nghĩ xem tại sao Vũ Văn Đào lại đi đảm nhiệm chức Tư Mã Tín Châu?Lục Thất ngẩn ra, Trình Diễm hỏi câu này là thật hay đùa đây, hắn trả lời:- Đương nhiên là vì được nắm binh quyền.
316 Trình Diễm cung kính đứng dậy, Anh Vương ngẩng đầu lên nhìn, nói:- Những vị quan tướng các ngươi sau này không phải là quân của Ung Vương phủ nữa rồi, sau khi diệt phỉ xong sẽ thuộc sở hữu khác.
317 Phản ứng của Lục Thất rất nhanh, hắn thấy Anh Vương chủ trì hoàn toàn tổ chức lại Tiễu Phỉ quân, chủ tướng Vinh Xương được trở thành Phó soái câm điếc, hắn đã hiểu ba ngàn Tiễu Phỉ quân mới tám phần sẽ trở thành Anh Vương Phủ quân.
318 Nhóm kỵ quân của Minh Quang giáp quả thực rất thảm hại, tập thể lại ngồi xổm sang hai bên đường, chỉ có ba vị kỵ tướng dẫn đầu là vô sự, nhíu mày nhìn đám thuộc hạ gặp xui xẻo.
319 Vương Cầm Nhi lắc đầu, nói:- Nếu các ngươi không hiểu, vậy bổn sứ sẽ nói thực, tiền thưởng bây giờ đưa cho các ngươi, phủ Công chúa hoàn toàn có thể làm được, nhưng chiến công lần này là không thể báo lên quan, các ngươi cầm tiền đi dùng, tất nhiên sẽ khiến cho người khác biết, những Dực vệ khác biết, có thể sẽ khiến trong lòng khó chịu.
320 Quý Ngũ Thúc nghe xong gật đầu, Lục Thất lại nói:- Đám quân ô hợp như vậy đã đi Thường Châu rồi, là rất cần sự mài giũa nội bộ, cũng chính là cần đủ thời gian ổn định.