181 Sau khi tán thưởng, Lục Thất cười nói:- Tỷ tỷ, ta không mang đủ tiền, phiền tỷ cho ta ghi sổ, sau này thanh toán có được không?Kim Trúc sửng sốt, tiện đà lườm hắn một cái, khẽ cười nói:- Thì ra là ngươi đến uống trà Bá Vương.
182 Một lát sau, Kim Trúc quay về một mình, tao nhã ngồi xuống bên cạnh Tú Lan, chăm chú nhìn Tú Lan. Tú Lan bị nhìn như vậy đâm ra hoảng sợ. Cô gái trước mặt xinh đẹp hơn nàng rất nhiều, dường như không hề kém cạnh Nhị tiểu thư.
183 Lục Thất nhìn Lâm Tiểu Điệp với ánh mắt phức tạp, có phần hổ thẹn bất đắc dĩ. Thực ra hắn hiểu được lợi và hại. Nếu hắn làm quan ở một địa phương núi cao Hoàng Đế xa, hắn để cho Lâm Tiểu Điệp làm chính thê thì sẽ không có mối họa nào.
184 Ngồi đợi khoảng một lúc, bỗng có một cô gái mặc váy xanh xinh đẹp bước vào đình. Lục Thất vừa nhìn thấy đã ngạc nhiên đứng lên. Mỹ nhân vừa đến tuổi khoảng mười bảy mười tám, khuôn mặt xinh đẹp như vẽ, da trắng như tuyết, không ngờ đó chính là vị mỹ nhân Tiểu Phức mà Lục Thất từng gặp.
185 Tiểu Phức im lặng không nói, Lục Thất cũng im lặng, thực ra là hắn không dám nói nhiều lời. Từ khi gặp Đường Hoàng, Lục Thất luôn cảm thấy có một nguy cơ, đó chính là đừng mong đi con đường sáng mà có được chức tướng quân quyền.
186 Đương nhiên, Lục Thất biết là độ phiêu lưu rất lớn nhưng cũng có cái lợi. Hắn có thể đề bạt Đông Hà, gián tiếp nâng cao quân chức cho Đông Quang. Quân tướng thăng chức có ba cách lớn.
187 Ngày tiếp theo, thuộc hạ không thiếu một người lại đến Binh bộ tụ tập, kết quả mới chờ có một thời, Lục Thất và Chung Hải được gọi vào Binh bộ.
188 Rời khỏi Nam đại doanh trở về Kinh thành, Lục Thất giải tán cấp dưới nhưng ra lệnh yêu cầu ngày mai vẫn phải mặc quân giáp. Sáng sớm tập hợp trước quán rượu Túy Vân.
189 Lục Thất yên lặng gật đầu, lại nghe thấy Thanh Phù dịu dàng nói:- Nô nguyện ý trở thành người của công tử, nhưng không muốn công tử tổn tài, nô đã không còn nguyên vẹn, thêm vài năm nữa mới đáng giá, lời nói ti tiện của nô, mong công tử sau này chớ sinh tâm lí phiền chán.
190 Kim Trúc khẽ thở dài:- Công tử, hai nàng ấy là tỷ muội cùng cha khác mẹ, Thanh Phù nguyên danh là Ngọc Lan, vị mỹ nhân kia danh xưng Tú Lan, nghe nói nhà các nàng gặp phải họa nạn, Thanh Phù chủ động bán mình cho thanh lâu, để lấy năm nghìn lượng bạc cho người nhà.
191 Ngày hôm sau mặt trời đã lên cao, Lục Thất cùng với binh lính dưới trướng của mình tụ họp lại ở quán rượu Túy Vân, ai cũng áo giáp chỉnh tề, lưng đeo quân đao, đứng cùng một chỗ tạo thành sát khí nặng nề.
192 Đoàn người quay lại quán rượu Túy Vân, trong đó có hai người thể hiện thái độ không hài lòng, bọn họ đều là phụng mệnh quy vào dưới quyền Lục Thất, ở trong lòng đối với Chủ tướng là Lục thất gần như không có chút sợ hãi nào.
193 Sau khi cùng Kim Trúc rời khỏi quán rượu, đón xe đến phường quan gia, do phường chính chứng giấy mượn nợ giá trị hai mươi hai vạn bạc, sau đó Lục Thất dẫn Kim Trúc đến tiền trang Bảo Phong, đem giấy nợ cho tiền trang bảo lưu.
194 Lục Thất nghe xong im lặng, hắn không hiểu được kiến giải của Hoàng đế bệ hạ, bây giờ đang loạn lạc, tăng cường binh lực và bắt được thời cơ chiến đấu mới có thể nắm được quyền chủ đạo.
195 Cái gọi là hiệp sĩ giang hồ, là một thân phận hợp pháp của người luyện võ, địa vị của những người luyện võ kia giống như nhân vật trong tiêu cục, có khi sẽ tạo thành một bang hội.
196 Lục Thất buồn bã gật đầu, đột nhiên hỏi:- Phức tiểu thư, cô có biết con người Vinh Xương thế nào không?- Vinh Xương, ta từng hỏi La tam phu nhân, có hiểu một chút, La tam phu nhân nói Vinh Xương là một ma đầu, tự cao tự đại, ngông cuồng, tính cách giống hệt Chu Chính Phong, lúc hai người đấy vẫn còn thiếu niên, ác danh ở kinh thành khiến cho rất nhiều người oán hận.
197 Lục Thất kinh ngạc nhìn Tiểu Phức, đôi mắt xinh đẹp của Tiểu Phức cong cong, nàng dịu dàng nói:- Cùng một đạo lí, chỉ cần không phải hạng người yếu đuối vô năng, tiểu quan ở kinh thành khát vọng nhất chính là được về địa phương.
198 Lục Thất ngẩn ra nhìn Tiểu Phức, Tiểu Phức lắc đầu, nhỏ giọng nói:- Thật đúng là lòng muông dạ thú mà, Tiêu phủ ở huyện Thạch Đại nếu như cần có người bảo vệ, hoàn toàn có thể quang minh chính đại chiêu mộ ba trăm binh sĩ, sao phải dùng đến binh lính y giấu diếm kia.
199 Bên trong xe im lặng, một lát sau, từ bên trong xe lại có tiếng nói: - Diêu tướng quân, ngươi hãy thử một chút dũng lực của Lục Lữ Soái. Viên tướng tuân lệnh lập tức chào theo quân lễ, đứng đối diện với Lục Thất.
200 Tiểu Phức nghe xong gật đầu, dịu dàng nói: - Có khả năng này, nhưng sẽ không quá lớn, tân quý và thế gia tồn tại một loại mâu thuẫn xem thường lẫn nhau, nếu như phong ngài làm hầu, mà trong tay ngài chỉ có hai mươi ngàn binh lực, mà các tân quý giống như ngài có hơn mười vị, vậy ngài dám can đảm ủng hộ thế gia tạo phản sao? Giữa Hoàng đế và thế gia, ngài sẽ chọn lựa như thế nào?Lục Thất mỉm cười, nói: - Phức tiểu thư, cái loại sách lược quốc sự này kết quả là thành bại khó mà biết được, ví dụ như trong thiên hạ có loạn An Sử, triều đình chính là dùng phương pháp bồi dưỡng tân quý Tiết Độ Sứ, kết quả thì sao? Đế quốc thành một tiểu vương quốc to đầu khó chui, hơn nữa kết quả của chiến loạn, hình thành quân lực lớn nhỏ, cũng không phải là Hoàng đế có thể nắm trong tay, ví dụ như Vương Văn và đại nhân Hưng Hóa Quân, vị đại nhân kia nếu như tạo phản, binh lực quy thuận không chỉ có riêng một trăm ngàn rồi.
Thể loại: Khoa Huyễn, Xuyên Không, Dị Năng, Huyền Huyễn
Số chương: 50