121 Lục Thất mới rời khỏi một lát, lập tức có năm con ngựa chạy như bay tới, người cầm đầu mặc quan y đúng là Đỗ Mãnh, bốn người còn lại là binh dũng truyền lệnh binh.
122 Từ sau lần gặp hung hiểm thiếu chút nữa mất mạng, Lục Thất làm việc bắt đầu cẩn thận, những khi hắn ra ngoài tuần tra và đi Vọng Giang Bảo, không hề tùy ý quất ngựa chạy loạn, chỉ men theo những đoạn đường có đường lộ mà đi, trong lúc đi lại cũng cảnh giác dõi mắt nhìn ra trước sau.
123 Lục Thất thầm nghĩ lão hồ ly ngươi có cái gì mà không biết, cố ý do dự một thoáng mới ôn tồn nói:- Không dối gạt đại nhân, ta muốn hộ tống Vương nhị phu nhân đi kinh thành thăm người thân.
124 Triệu huyện úy gật đầu nói:- Chất nhi đã hiểu. Triệu huyện thừa ôn hòa nói:- Lục Thiên Phong nhất định là phải diệt trừ rồi. Còn ngươi cũng chớ có giúp cái gã họ Tôn kia đến hủy sân diễn của ta.
125 Giang Ninh, kinh thành của Đường quốc, một tòa tường thành được xây dựng hùng vĩ rộng lớn dài hơn 20 dặm, tường cao 20m, sông đào bảo vệ thành rộng lớn, Ủng thành quân dụng, còn có ba tòa lầu quan trọng là lầu chính, lầu quan sát, lầu áp, cộng thêm binh lính uy vũ thành hàng áo giáp sáng loáng.
126 Sau khi đã nói rõ ý đồ tới, gia nô cửa bên vẫn hòa khí đi vào mời một vị nhị tổng quản béo trắng khoảng 30 tuổi ra. Nhị tổng quan lại truy hỏi cẩn thận một hồi còn nghiêm túc xem quan văn chứng minh thân phận của Lục Thất, sau khi xem xong mới đưa Lục Thất vào Thị lang phủ.
127 Tất nhiên đã biết người cứu có liên quan tới Trưởng sử của Ung Vương phủ rồi, Lục Thất quyết định mấy ngày nữa sẽ tới thăm quán trà Thất Tịch này tiếp.
128 Lục Thất tới hoa viên tiêu cục làm việc rất chăm chỉ, tưới nước bón phân không sợ bẩn sợ mệt, mới nửa ngày đã làm xong công việc. Người làm vườn lão Lý quan sát hắn cả ngày, muốn đưa cho hắn chiếc áo cũ của tiêu cục, dặn dò gặp bất kỳ ai cũng đều phải khiêm tốn, bởi vì ăn bát cơm này của tiêu cục kỵ nhất là đắc tội với đủ mọi hạng người.
129 Điền Ngọc đuổi theo Lục Thất, quan tâm nói:- Huynh đệ, đầu của đệ làm sao vậy?Lục Thất rũ tay xuống, lạnh nhạt nói:- Không biết tại sao, đầu của đệ đột nhiên rất đau, giống như có người bảo đệ mau chóng rời khỏi.
130 Cô gái lấy làm lạ liếc mắt nhìn kĩ Lục Thất, đứng dậy mang tới một ống tiêu, đưa tới trước mặt hắn nói:- Chúng ta cùng nhau hợp tấu Tây Giang nguyệt, được không?Lục Thất khẽ gật đầu nhận lấy ống tiêu, cô gái trở về ngồi sau cây đàn, cười dịu dàng bắt đầu gảy đàn.
131 Buổi tối, Lục Thất ngồi xếp bằng trên giường trong phòng suy tư về chuyện phát sinh hồi chiều. Ở sòng bạc, hắn dựa vào khả năng đặc biệt nhìn thấu con súc sắc của nhà cái thắng hai lần liền, lần thứ ba con súc sắc là Tiểu, nhưng khi đại hán áo đen ném bạc vào ô Đại, con súc sắc bên trong hộp báu lập tức chuyển động.
132 Vừa nghe tiếng gọi, Lục Thất cất bước đi vào lầu, thấy Ngọc Trúc đứng trước giường, mặc trên người bộ áo ngủ bằng lụa trắng, tóc dài rủ xuống áo choàng, có chút kiều nhan ửng hồng, có vẻ xinh đẹp xuân thụy của hoa hải đường, khiến hắn không kìm nổi nhìn thêm một chút.
133 Lục Thất sửng sốt, nghĩ ngợi nói:- Ngọc Trúc cũng rất coi trọng lạc tịch, danh phận này so với sinh mạng và tự do còn quan trọng hơn sao?Hắn có chút không thể hiểu được.
134 Lục Thất vội chắp tay vái lễ nói:- Huynh đệ Lục Thất, xin hỏi đại danh của ca ca. Người thanh niên đã cởi mở hơn, có vẻ thích Lục Thất, vội cười đáp:- Ta tên là Diệp Thanh.
135 Lục Thất đứng bên cạnh bàn, thấy trong hộp gỗ có con dấu, trâm cài tóc châu báu và tờ giấy được gấp vuông vắn. Hắn giật mình hỏi: - Tỷ tỷ, tờ giấy trong hộp kia có phải là văn tự bán mình của Lục Châu không?Ngọc Trúc vừa đếm xong ngân phiếu, nghe vậy vội vã giơ tay ra nắm lấy tờ giấy ấy, sau đó cảnh giác nhìn Lục Thất.
136 Lục Thất giả bộ ngây ngô nói:- Không có. Nữ coi ngục lạnh nhạt hỏi:- Vậy sao ngài muốn mua toàn bộ?Lục Thất cười trả lời:- Đại tỷ nghĩ xem, ta là một người vùng khác đến, có thể bấu víu được nhà của đại quan, ta muốn mua hết về kiếm một số tiền.
137 Lục Thất gật đầu đi tới, đẩy mở cánh cửa gỗ lớn ra, chỉ thấy sau cửa là một đại viện, một dãy phòng các hiện ra trước mắt, đứng trước phòng các là Ngọc Trúc mặc váy xanh, bên cạnh cô có một lão phu nhân mặc áo gấm.
138 Lục Thất cũng không có chủ ý, nếu thật sự thu nhận ba thiếp thất xinh đẹp thế này, vậy sẽ thẹn với các thê thiếp ở huyện Thạch Đại, bản thân hắn cũng không muốn gây phiền phức này, nghĩ một lát hắn nói:- Tỷ tỷ, tỷ cầm văn khế đi, sau này họ xuất giá, ta bảo đảm ký tên ấn dấu tay cho họ.
139 Lục Thất hưng phấn nhảy nhót, vui vẻ suốt chặng đường tìm tới phòng của người làm vườn, thay quần áo rồi về phía nam thành. Trở về thành nam hắn đi gặp Vương Nhị phu nhân nói chuyện một lát, được biết Lễ bộ Thượng thư đã từ chối nhận bảo ngọc, nhưng nhị công tử lại nhân một vạn lượng bạc, Vương Nhị phu nhân đang ở Trịnh gia chờ thư, mấy ngày này bà trông tiều tụy đi nhiều, oán hận với việc Lục Nga chạy trốn, trong lời nói đều thể hiện sẽ bắt lại Lục Nga, sẽ trách phạt thật nặng, Lục Thất ứng phó một lát rồi về phòng, hiện hắn đã có sự theo đuổi mới giữ chân hắn ở kinh thành.
140 Lục Thất đi dạo trên đường một lát, giờ mới nghĩ ra nên đi tới phủ Công bộ Thị lang, vòng tìm được phủ Thị lang, hắn chỉ thấy tên quản gia béo trắng đó, kết quả nhận được là Thị lang đại nhân và Tam phu nhân đều rất bận, không rảnh gặp hắn.