81 Sau bữa cơm tối Lục Thất đến phòng của Ninh nhi, Trần Tuyết Nhi cũng ở đó. Lục mẫu đã nói sẽ để Lục Thất tự mình quyết định sắp xếp Trần Tuyết Nhi thế nào.
82 Tương Nhi nghe xong dịu dàng nói:- Công tử! Chỗ Tân chủ mẫu đã có hai thị thiếp cùng tuổi với Trúc Nhi, chi bằng đưa Trúc Nhi đến chỗ đó làm bạn với họ, Tuyết Nhi đến phòng thiếp, thiếp sẽ đối tốt với Tuyết Nhi.
83 Đáng tiếc Lục Thất không muốn gây chuyện thị phi nhưng phía sau lại có bốn người mặc áo đen bảo vệ xe có rèm đuổi theo. - Xin tướng quân hãy dừng bước!Nghe thấy có người hét lớn, Lục Thất nhau mày, đành phải quay người lại nghênh đón.
84 - Phúc gia gia! Tỷ tỷ của tôi vẫn khỏe chứ?Trong lòng Lục Thất nghi ngờ, mặc dù thân thiết nhưng vẫn sốt ruột muốn biết tình hình của tỷ tỷ mình. Lão tổng quản nhau mày, khẽ thở dài:- Tiểu công tử, người hãy đi cùng lão nô!Nói xong khoát tay đi xuống dưới bậc, Lục Thất vội xoay người đi cùng.
85 Lục Thất ôn tồn nói:- Phúc gia gia! Tôi muốn bỏ ra ba nghìn lượngmua một cửa hàng ở Huyện Thanh Dương, tốt nhất là phía sau cửa hàng có nhà ở, tôi muốn mời tỷ tỷ thay tôi quản lý.
86 Ánh mắt của Lục Thất nhẹ nhàng nhìn lưng nhỏ nhắn của Trần Tuyết Nhi. Từ khi về quê hắn bận rộng với việc đính hôn nạp thiếp, đối với hắn mà nói, nói dễ nghe, chuyện nên làm của đời người là nối dõi tông đường, nếu như nói khó nghe một chút đó là một con heo đực, trưởng thành rồi thì phải đi phối giống.
87 Vừa nghe thấy là bạn của Tam công tử nhà Huyện lệnh, nha dịch giật mình rồi nhìn Lục Thất một cái, tiếp đó dường như không dám chậm trễ, nét mặt mang theo nụ cười nói:- Ngài là bạn của Tam công tử à, Ngài đến không đúng lúc rồi, Tam Công tử đang đi ngao du ở bên ngoài.
88 - Thất Lang! Tại sao chàng không tránh?Tân Vận Nhi quan tâm có chút oán giận. - Tránh rồi có thể dọa bọn chúng không? Ta không muốn một lúc giết chết hơn tám mươi người.
89 Khi mặt trời lên cao, Lục Thất rời giáo trường đi tuần tra khu trực thuộc. Lúc đến cổng thành, hắn lệnh cho Lãnh Nhung dẫn mười quan binh cùng đến Vọng Giang Bảo.
90 Lục Thất đi rồi, Chu phu nhân buồn bực trách mắng:- Đúng là đồ cuồng vọng chẳng biết sâu cạn. Một mỹ phụ váy hoa khác dịu dàng nói:- Tỷ tỷ không nên tức giận, còn phải cùng Lư công tử bàn chuyện chính sự đâu này.
91 Lục Thất nghe xong trong lòng thầm khen, kỳ thực hắn cũng mơ hồ biết được nguyên nhân và kết quả của chuyện này, cho nên từ đầu đến cuối bày tỏ thái độ trung thành với Vương chủ bộ, hiện tại hắn cũng chỉ có thể lợi dụng sự tranh đoạt quyền lực giữa Vương chủ bộ và Tôn huyện lệnh, đạt được quyền thế nhất định rồi sẽ phát triển bộ tộc Lục thị, sách lược này đích xác là ngao cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi, chẳng qua ngư ông hắn đây chỉ là một quân cờ hữu dụng mà thôi.
92 Lại thấy Lôi huyện úy nâng vò rượu rót ra hai chén lớn, đặt vò rượu xuống rồi bưng lên một chén, mắt chuyên chú nhìn Lục Thất thành khẩn nói: - Lục huynh đệ, lần trước lão Lôi chậm trễ, nay ca ca rốt cuộc có thể bồi tội với ngươi rồi, trước xin kính ngươi một chén.
93 Vương chủ bộ suy nghĩ một chút, ôn tồn nói:- Vốn là có ba sự việc chờ ngươi xử lý, một là mười ngày sau sẽ do ngươi và Lôi huyện úy hộ tống lương thuế (thuế lương thực) đi Trì Châu, hai là ước chừng một hai tháng sau, ba vị Huyện Úy hộ quân sẽ phối hợp với đại quân triều đình quét sạch thổ phỉ, ba là hai tháng sau do ngươi hộ tống thứ thê của ta và ngân lượng đi kinh thành một chuyến.
94 Sáng sớm hôm sau Lục Thất trước tiên đi cửa hàng sắt mua hai cây dao găm, trong giày của hắn luôn cất giấu dao găm, đây là thói quen hình thành trong thời gian làm thám báo trong quân, là sát chiêu hộ thân của hắn.
95 Lục Thất gật đầu, lướt mắt nhìn thấy chung quanh đều là rừng trúc, hắn khoát tay ra hiệu cho đội ngũ ngừng lại, lệnh cho bốn gã truyền lệnh binh tiến vào rừng trúc ở bên trái xem xét, truyền lệnh binh lĩnh mệnh đi, một lát sau trở về báo cáo không có vấn đề, Lục Thất hạ lệnh vào rừng trúc nghỉ tạm, nhóm binh dũng vừa nghe liền chen chúc vào rừng trúc, đoạn đường này không có một lời oán trách hoàn toàn đều nhờ vào tác dụng của tiền, nếu không đã xôn xao oán thán cả một đám rồi.
96 Lục Thất nghe xong không còn nóng lòng nữa, vừa lúc có hai gã truyền lệnh binh dò đường vòng trở về, một người bẩm báo nói:- Đại nhân, nửa dặm phía trước có một tửu quán trà điếm, thuộc hạ thấy trong đó có rất nhiều thương khách dừng chân, không phát hiện có gì khác thường.
97 Tâm tình Lục Thất hơi nặng nề, trước là sự kiện cung nỏ ám sát, hiện tại lại có người ra số tiền lớn mướn quan binh đóng giả phỉ cướp bóc, xem ra là có người hận hắn thấu xương đây, nhưng kẻ mua người giết hắn có thể là ai chứ?Kể từ khi đầu quân cho Vương chủ bộ, tuy rằng giữ được chức Huyện Úy hộ quân nắm thực quyền trong tay, nhưng cũng đồng thời chịu sự thù hận của rất nhiều kẻ địch, Triệu huyện úy, Ngưu huyện úy, Tôn huyện lệnh, thậm chí khả năng còn có Lôi huyện úy, hoàn cảnh vừa được vừa mất này thật khiến cho người ta đau đầu.
98 - Vị quan gia này, những người đang đến từ phía sau kia là người thế nào vậy?Có một hộ vệ cao giọng hỏi Lục Thất. - Không biết, có lẽ là đạo tặc đấy.
99 Vân Thường, công tử đã trở về. Tiểu Vân vào nhà liền la lên. Nữ nhân nằm trên giường thấy cửa mở liền ngẩng đầu lên, nghe tiếng la của Tiểu Vân vội đứng dậy tiến lên ba bước, quỳ xuống dịu dàng nói:- Nô tỳ Vân Thường khấu kiến công tử.
100 Cơm chiều vẫn là do Đông Thanh làm, các cô gái thấy Lục Thất trở về ai cũng vui mừng, sau khi dùng cơm xong, Lục Thất và Tân Vận Nhi thương lượng việc bố trí cửa hàng, Tân Vận Nhi quan tâm hỏi han chuyện áp giải có thuận lợi không, đáp án cúa Lục Thất dĩ nhiên là bốn chữ thuận buồm xuôi gió.
Thể loại: Kiếm Hiệp, Xuyên Không, Khoa Huyễn, Dị Giới
Số chương: 100
Thể loại: Khoa Huyễn, Huyền Huyễn, Võng Du, Đô Thị, Xuyên Không
Số chương: 79