161 Hôm nay chỉ mới có một ngày, cô dường như đã gần hắn hơn rất nhiều, hiểu thêm hắn ở một khía cạnh khác. Mà không khỏi nhớ lại, lúc trước khi hắn ở nhà hoặc sống cùng cô, dường như hắn không hề bận rộn như bây giờ?Không khỏi tò mò hỏi: “Lúc anh ở nhà hình như không bận như vậy?”Lôi Tuấn Vũ thản nhiên cười cười: “Lúc ở cùng em, anh chặn hết tất cả điện thoại công việc.
162 Lãnh Tử Tình sửng sốt: Sao có thể, ai lại không thích mỹ nữ chứ! Anh đang cười nhạo tôi thì phải!Thiên đạo thù cần: Sao tôi có thể cười nhạo em? Trường hợp tôi thế này, có phụ nữ xấu chịu nói chuyện cùng tôi, tôi đã vạn phần cảm tạ rồi!Lãnh Tử Tình lắc lắc đầu, không biết nên an ủi hắn thế nào cho tốt, đành viết: Thiên đạo thù cần, anh có thể đừng như vậy được không? Anh như vậy tôi thật sự rất đau lòng.
163 Nhìn thời gian trên máy tính, á! Bất tri bất giác đã mười một giờ rồi! Bọn họ cũng thật là có thể tán chuyện! Vội vàng chạy vào phòng vệ sinh, định đánh răng rửa mặt.
164 Lôi Tuấn Vũ nhíu mày nhìn cô: “Có ái dám lắp đặt camera giám sát trong thang máy chuyên dụng của tổng tài chứ?” Nói xong, lại áp sát vào người Lãnh Tử Tình, vùi đầu vào vai cô, nói: “Nhớ kỹ, đây là việc đầu tiên của em khi đi làm, hôn anh!” Nói xong, buông cô ra, Lôi Tuấn Vũ bấm số tầng, sau đó chỉnh tề đứng trong thang máy, giống như chưa hề có chuyện gì xảy ra vậy!Lãnh Tử Tình quả thực là mở rộng tầm mắt! Có lầm hay không?! Hắn… hắn… quả thực là hành vi thổ thỉ! Cái gì mà bảo công việc đầu tiên của cô khi đi làm là hôn hắn?! Không phải tất cả thư ký của hắn đều có nhiệm vụ này chứ? Cô là thư ký của hắn, không phải là người tình của hắn, có được không?! Sai sai sai! Cô còn nói cái gì là người tình của hắn! Đã gả cho hắn rồi! Sao ngay cả tôn nghiêm cũng gả đi nốt vậy?! Đàn ông thối!Nhíu chặt mày giận dữ nhìn lưng hắn, Lãnh Tử Tình đột nhiên cảm thấy thật uất ức! Chính mình sao lại lưu lạc đến bước này! Cô thiếu tiền hay sao?! Nếu không phải là hắn hết lần này đến lần khác uy hiếp cô, cô sao có thể nén giận như vậy?! Hành vi tiểu nhân này của hắn sao có thể làm ăn trên thương trường chứ?! Thanh danh của tổng tài tập đoàn đa quốc gia ác liệt như vậy sao?!Đang nhìn con số không ngừng thay đổi, đột nhiên lại nghe thấy lời nói không đầu không cuối của hắn: “Công việc này chỉ có một mình em được hưởng thụ!”Si ngốc nhìn Lôi Tuấn Vũ đi ra khỏi thang máy, Lãnh Tử Tình giật mình! Đàn ông thối chết tiệt! Ai để ý chứ?! Hơn nữa, lúc chạy ra ngoài đi theo lên vẫn cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều! Vì Hoa Bá, vì đứa con, cô tạm thời nhẫn nhịn! Lôi Tuấn Vũ, anh tốt nhất đừng có quá đáng! Chó cùng còn có thể rứt giậu đó!Bước vào văn phòng tổng tài, cô đứng ở giữa đợi chờ hắn giao công việc thứ hai.
165 Lãnh Tử Tình trừng mắt nhìn điện thoại trong tay, nghiến răng nghiến lợi. Chết tiệt! Hắn không phải là đang đùa giỡn cô chứ? Lúc cô vừa mới đi ra, hắn đã làm gì? Đảo tròn mắt, nhận lệnh lại đi qua.
166 “Ồ? Lôi tổng của các cô chưa nói với cô sao? Tôi còn tưởng cô thường xuyên phải giải quyết loại chuyện này chứ! Nhìn dáng vẻ anh ấy lúc đó, hình như rất quen thuộc!” Tiểu Mễ cười nhẹ, cặp đùi xinh đẹp dưới tà váy ngắn đung đưa trước mặt Lãnh Tử Tình! Mờ ám nhìn Lãnh Tử Tình.
167 “Đến đây một chút. ” Ngữ khí mệnh lệnh khẩn cấp. Lãnh Tử Tình biết là Lôi Tuấn Vũ, không có người nào có thể bá đạo như vậy! Dường như là không có xưng hô! Có đi không? Trấn định lại lòng mình, Lãnh Tử Tình nhét danh thiếp trong tay vào túi, sau đó hít sâu một hơi, bước ra…“Chuyện gì vậy?” Lôi Tuấn Vũ nhìn sắc mặt thối thối của Lãnh Tử Tình, vừa nãy vẫn còn tốt, bây giờ sao lại thành ra thế này.
168 Đúng rồi! Tử Tình? Tử Tình đâu? Lôi Tuấn Vũ cả kinh, hắn thế nào lại quên đuổi theo Tử Tình vậy? Vội vàng gọi điện thoại về nhà, bảo chị Ngô nếu Tử Tình về nhà, nhất định phải gọi điện thoại báo cho hắn.
169 Trên vạch sang đường có mấy người già đi bộ đứng vây quanh, chỉ chỉ trỏ trỏ vào bọn họ, có lẽ tưởng rằng Lãnh Tử Tình bị Thời Kính Nhiên đụng phải! Có người còn phân tích đâu ra đấy.
170 Người bán hàng ghi lại, sau đó ngẩng đầu, sửng sốt: “Còn gì nữa không? Thưa quý cô?”“Không có! Mang lên nhanh một chút là được! Anh ấy… không đợi được nữa!” Lãnh Tử Tình cười cười chỉ vào Thời Kính Nhiên đối diện.
171 Canh thịt bò hải sản nóng hôi hổi, mùi thịt bò béo ngậy bắt đầu tỏa ra khắp xung quanh. Mặt Thời Kính Nhiên quả thực ngây như phỗng! Bọn họ chỉ gọi hai bát mì, một đĩa kim chi, thế mà lại còn được lãi thêm một bát canh! Chuyện này trong lịch sử ăn uống của anh đúng là xưa nay chưa từng có! Mặt anh không khỏi lúc xanh lúc trắng! Lòng tự trọng của đàn ông khiến cho anh nhất thời cảm thấy nhục nhã cực điểm!Vừa định bày tỏ cám ơn, liền nghe thấy Lãnh Tử Tình đối diện một trận nôn ọe, kinh ngạc quay đầu nhìn về hướng Lãnh Tử Tình đang nôn khan…Mất mấy giây, Thời Kính Nhiên tràn đầy áy náy cự tuyệt ý tốt của chủ tiệm.
172 Dịch: BenbobinhyenQuả thật là vớ vẩn! Hắn cũng không muốn con của mình sau này giống như bọn hắn, cuộc sống loạn hết cả lên!Thế là Cổ Dương liền đứng dậy, cười nói: “Quan điểm của tôi chính là đánh chết cũng không chịu thừa nhận!”“Vũ, tôi tuy không phải phụ nữ, nhưng thời gian gần đây tôi đã nghiên cứu tâm lý của phụ nữ! Nếu đương sự đánh chết cũng không thừa nhận, người khác cho dù nói đúng, cũng không là gì cả! Bởi vì bản chất của các cô ấy hoàn toàn không muốn biết quá tường tận, thậm chí trong tiềm thức của các cô ấy còn kỳ vọng điều này không phải là sự thật! Cho nên, chúng ta nhất định phải tận lực biến thật thành giả!” Lôi Tuấn Vũ nhìn dáng vẻ chắc chắn của Cổ Dương, có chút đăm chiêu.
173 Dịch: benbobinhyenLôi Tuấn Vũ phá lệ đẩy xe mua sắm vào siêu thị, không lâu sau liền chiến thắng trở về! Nếu để hắn lùi lại chỉ cần là mấy tháng trước, hắn cũng sẽ không đoán trước được chính mình lại có một mặt phụ nữ như vậy! Thay đổi, đôi khi đến khiến bạn không kịp trở tay, nhưng lại cảm thấy đương nhiên đến vậy.
174 Lãnh Tử Tình ngồi trên giường ngơ ngẩn. Hắn lại có thể xuống bếp? Nhớ lại lúc nãy nhìn thấy hắn, dáng vẻ đeo tạp dề, trên đầu còn vương một cọng rau trông thật buồn cười, Lãnh Tử Tình lại có một loại xúc động muốn cười.
175 Dịch: BenbobinhyenLãnh Tử Tình lắc lắc đầu, cảm thấy đối phương hình như rất khẩn trương đối với một người bạn tốt là cô. Bỗng nhiên nghĩ đến căn bệnh khó nói của anh ta, liền hỏi: Anh… phương diện kia thế nào rồi?Lôi Tuấn Vũ thiếu chút bị sặc khói thuốc…Thiên đạo thù cần: Chỉ cho phép quan huyện phóng hỏa không cho phép dân đen đốt đèn.
176 Dịch: BenbobinhyenLãnh Tử Tình lẳng lặng nhìn bóng lưng hắn, không khỏi nhíu nhíu mày! Anh bày trò gì?! Chính mình làm ra chuyện như vậy còn nghênh ngang cho mình là đúng?! Hít một hơi thật sâu, cô vội vàng đi ra, trở về lấy áo khoác…Lúc đuổi theo ra đến ngoài, Lôi Tuấn Vũ đã sớm bước vào thang máy, một tay giữ ở cửa thang máy, đợi Lãnh Tử Tình.
177 Dịch: BenbobinhyenĐúng lúc này, điện thoại vang lên, Lãnh Tử Tình giật nảy mình, do dự không biết có nên nghe hay không. Ngừng một lúc, vẫn là đi qua: “A lô, xin chào, đây là văn phòng thư ký tổng tài Tập đoàn Kiêu Dương!”“Đưa trà qua đây!” Sau đó, tút tút cúp điện thoại.
178 Dịch: BenbobinhyenThiên đạo thù cần: Tôi ở Tiểu Kiều Nhân Gia đường Ngũ Tứ Tân Hải đợi em. Qua mười hai giờ đêm, nếu em không xuất hiện, tôi sẽ rời đi.
179 Dịch: BenbobinhyenCô vội lắc mạnh đầu, phát hiện tầm mắt của mình càng thêm mơ hồ! Một dự cảm chẳng lành lập tức bao trùm toàn thân, vừa định nói gì đó, liền mất đi tri giác…Lãnh Tử Tình tỉnh lại, trước mặt một màu tối đen, ý thức của cô dần dần khôi phục.
180 Dịch: BenbobinhyenVẻ mặt tiều tụy của Thiên đạo thù cần liền đập vào mắt, Lãnh Tử Tình bình tĩnh nhìn hắn thật lâu, “bốp” một bàn tay tát về phía hắn!“Đồ khốn kiếp!” Không có kêu gào, bình tĩnh đón nhận.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 50