141 Dịch: BenbobinhyenMột cánh tay rắn chắc đặt lên vai cô, bá đạo đem cô ôm vào trong lòng, lời nói cứng rắn lạnh lùng từ đôi môi mỏng phun ra: “Đây là lần cuối cùng anh chịu để em nhìn người đàn ông khác như vậy!”“Buông tay! Lôi Tuấn Vũ, vì sao anh lại làm như vậy?! Anh không cảm thấy rất buồn cười sao?” Lãnh Tử Tình quay mặt sang Lôi Tuấn Vũ, tức giận nói.
142 Mà lúc này, có được đáp áp như mong muốn, Lãnh Tử Tình vô cùng kích động, trong đầu hoàn toàn trống rỗng! Cô chỉ biết là cô muốn để hắn hôn cô, hôn da thịt của cô, hôn lên trái tim cô… hôn hết nỗi nhung nhớ của cô, hôn đi nỗi sợ hãi của cô…Nụ hôn như ước nguyện rơi xuống…Hai người đã từng yêu đương gắn bó trên giường, như đã gắn kết với nhau, liền bắt đầu hành trình tìm kiếm tình yêu… Lúc này không ai cãi cọ, không cần truy cứu, chỉ còn tiếng thở dốc và hương vị kích thích của dục vọng…Lôi Tuấn Vũ vội vàng cởi bỏ tất cả trói buộc trên người cô, nhìn thấy thân hình còn quyến rũ hơn so với trong tưởng tượng của mình.
143 Dịch: BenbobinhyenLôi Tuấn Vũ ôm Lãnh Tử Tình trong lòng, bàn tay to lớn nhẹ nhàng du ngoạn trên thân thể non mềm của cô. Cảm giác thỏa mãn mà chân thực, làm cho tâm tình hắn vô cùng vui sướng.
144 “… Nhưng tôi vẫn nhắc nhở cô, ba tháng đầu thai kỳ, là giai đoạn phôi thai mới phát triển, cuống rốn vẫn chưa hình thành, phôi thai bám vào mặt trong tử cung của cơ thể mẹ cũng không bền chắc.
145 Lãnh Tử Tình bị Lôi Tuấn Vũ đón về nhà. Thật cẩn thận nằm xuống giường. Lôi Tuấn Vũ liền vào phòng bếp, chỉ chốc lát sau, một bát mì nóng hổi đã ra lò.
146 Dịch: Benbobinhyen“Anh… không đi làm?”“Ừm. ” Nụ hôn vội vã rơi xuống cổ cô. “Anh… không ra khỏi nhà?”“Ừm. ” Bàn tay to lớn xoa lên ngực cô. “Anh…”“Đi ngủ!” Ngữ khí ác liệt.
147 Lãnh Tử Tình nghe thấy tiếng chị Ngô nói chuyện với ai đó ngoài cửa, vội vàng cởi bỏ quần áo, cuống quýt giấu bên cạnh giường. Sau đó, nhắm mắt lại, giả bộ đang ngủ.
148 Nhìn bóng lưng cứng ngắc của Lãnh Tử Tình, ánh mắt Lôi Tuấn Vũ đột nhiên lóe lên, nghiêm túc nói: “Có lẽ em sẽ cười nhạo, đó là vì cơ thể anh chỉ chấp nhận một mình em! Anh không thể làm chuyện đó với người phụ nữ khác! Sai rồi! Tử Tình, thực ra anh cũng đã từng thử muốn chữa khỏi chứng bệnh của anh! Nhưng anh phát hiện, tim của anh đã đầy ắp em rồi.
149 Nghe thấy quản lý gọi, lại nhìn thấy người đàn ông trước mặt, Tiểu Mễ lập tức phấn chấn tinh thần, trời ạ! Một người đàn ông thật là cao lớn đẹp trai! Thật hết chê! Ưỡn bộ ngực đầy đặn, Tiểu Mễ lắc mông đi tới… Lôi Tuấn Vũ không đợi cô ta dẫn đường, liền đi ở phía trước, vào một phòng bao, đây là nơi trước khi kết hôn hắn thường xuyên lui tới.
150 Dịch: Benbobinhyen“Đợi đã!” Lôi Tuấn Vũ đột nhiên lạnh lùng nói. Tiểu Mễ cứng nhắc ở đó không nhúc nhích, AMAY thì tò mò nhìn vẻ mặt âm trầm của Lôi Tuấn Vũ.
151 Dịch: Benbobinhyen“Cút!” Không một chút độ ấm. AMAY khóc lóc tông cửa đi ra. Lôi Tuấn Vũ nhìn cũng không thèm nhìn ra cửa, chỉ nhìn chằm chằm Tiểu Mễ đã dừng động tác, nụ cười xấu xa lập tức nhếch lên: “Sao vậy? Sợ hả?”“Không… không có.
152 Không ngờ cô gái nhỏ này khi cuồng dã lên, lại làm cho hắn chống đỡ không nổi như vậy! Tim hắn cũng bắt đầu cuồng dã không còn quy luật… Nhìn thấy vẻ hưởng thụ của Lôi Tuấn Vũ, Tiểu Mễ càng thêm bạo dạn! Cô ta nằm trên sô pha, gối đầu lên đùi hắn, nghiêng người hôn thân thể hắn,dạn dĩ nắm lấy bàn tay hắn đang đặt trên ngực mình, kìm lòng không đậu,lại nôn nóng khó che giấu sự thỏa mãn, muốn có được sự âu yếm của hắn.
153 Thật hoang đường biết bao nha! Cô yêu phải người đàn ông mà mình từng khinh bỉ! Cô lại còn chấp nhận sinh con cho hắn! Hoặc là… không phải vì hắn? Là vì chính mình?Đúng rồi, vì con, vì chính mình, cô không thể ngốc nghếch như vậy nữa!Cô nhớ lại lời vị bác sỹ già kia nói với cô lúc ở trong phòng giải phẫu của bệnh viện.
154 Lãnh Tử Tình thản nhiên cười: Ha ha. Thiên đạo thù cần: Tôi nói tôi nhớ em. …. . Lãnh Tử Tình: Ha ha. Đối phương có chút sốt ruột, tốc độ cũng nhanh hơn rất nhiều!Thiên đạo thù cần: Không nói gì là ý gì?Lãnh Tử Tình: Hình như anh có tâm sự gì, có thể nói cho tôi biết không?Từ lời nói của đối phương Lãnh Tử Tình cảm nhận được, anh ta hình như có chuyện gì đó rất buồn phiền, toàn bộ ngôn ngữ đều rất bá đạo, rất mạnh mẽ! Hình như tâm tình rất kém thì phải.
155 Được! Vì mười vạn, cô ta sẽ trả bất cứ giá nào! Không thể phí hoài chứ!Thế là, Tiểu Mễ nhìn xung quanh phòng bao, ngúng nguẩy đi tắt đèn, không biết từ đâu lấy ra một cái điều khiển từ xa, bật ti vi trong phòng lên, bấm bấm một lúc, liền xuất hiện một cảnh xuân sắc…Ánh sáng ti vi khiến cả căn phòng càng thêm mông lung, tiếng rên rỉ của đàn ông và đàn bà lại càng làm cho nơi này trở nên mờ ám.
156 Lôi Tuấn Vũ nhìn cô ta một lúc lâu, nói: “Thư ký Lý, cô ở công ty bao lâu rồi?”Thư ký Lý lập tức mềm nhũn chân, Lôi tổng đây là? “Lôi tổng, ngài đừng đuổi tôi đi! Tôi thật sự không cố ý! Đều tại tôi vừa mới thất thần! Nghĩ tới…”Lôi Tuấn Vũ bất động, hắn lạnh lùng nói: “Tôi lại cảm thấy cô làm thư ký cho Vương phó tổng càng thích hợp hơn! Cô nói xem?”“Lôi tổng! Anh… tôi…” Thư ký Lý khiếp sợ nói không nên lời! Chuyện của bọn họ, chẳng lẽ Lôi tổng đã biết rồi?! Sao có thể như vậy?! Bọn họ đã rất cẩn thận rồi! Nhất thời đầu óc trống rỗng, thư ký Lý không phản ứng kịp!Lời nói mờ ám của Lôi Tuấn Vũ lại vang lên: “Bắt đầu từ hôm nay, cô sang văn phòng của Vương phó tổng! Công việc bên này, sẽ có người đến tiếp quản!”“Lôi tổng! Lôi tổng -- ” Tim thư ký Lý dường như đã nhảy ra ngoài! Cô ta cứ như vậy mà bị cách chức?! Trời ạ! Tiếp theo thế nào? Sau đó mọi chuyện bại lộ, vợ của Vương phó tổng đến công ty tạt axit vào mặt cô ta, sau đó thi thể của cô ta được đưa ra khỏi công ty…“Lôi tổng, tôi sai rồi! Ngài cứu tôi với, tôi không muốn đến văn phòng của Vương phó tổng! Tất cả chuyện này không phải do tôi tự nguyện! Thật vậy, Lôi tổng, xin ngài đại nhân đại lượng!” Thư ký Lý liền quỳ xuống, nắm lấy chân Lôi Tuấn Vũ mà cầu xin.
157 Lãnh Tử Tình: Thiên đạo thù cần! Anh có đó không?Lãnh Tử Tình: Anh đừng có nghĩ quẩn, nói chuyện đi!. . . . . . Lôi Tuấn Vũ cười càng sáng lạn, cô gái của hắn quả nhiên là một người con gái có lòng nhiệt tình! Hắn không khỏi có chút tự hào!Yên lặng mấy giây, Lôi Tuấn Vũ viết: Em không giúp được tôi!Lãnh Tử Tình: Sao có thể? Là vì tiền sao? Nếu quả thực anh mắc bệnh nan y, cần có tiền, tôi có thể huy động độc giả quyên tiền! Chút khả năng này Tử Dạ có thể! Anh nhất định không được nản lòng thoái chí, phải vững vàng!Thiên đạo thù cần: Bệnh của tôi không phải tiền có thể chữa được!Lãnh Tử Tình: Có tiện nói xem là bệnh gì không? Anh có biết y học bây giờ rất…Thiên đạo thù cần: ED (Yếu sinh lý)Lãnh Tử Tình phút chốc trợn trừng mắt, suýt cắn đứt đầu lưỡi của mình! Hắn đang đùa giỡn cô có phải không?! ED? Mệt hắn nói ra miệng được! Cảm xúc lo lắng lập tức buông lỏng.
158 “Văn phòng của anh không thiếu nhất chính là thư ký, nhất là nữ thư ký! Công việc chủ yếu của em chính là giúp anh khai thác thị trường châu Âu!” Lôi Tuấn Vũ giống như đã vạch sẵn âm mưu, tỏ vẻ nắm chắc phần thắng lợi…“Tôi? Tôi không phải là bình hoa, không thể đứng bên cạnh anh cười cợt, đi quyến rũ khách hàng.
159 Dịch: BenbobinhyenHôm nay là ngày cá tháng tư, thật sự là một ngày khiến người ta khó chịu. Hôm nay làm chuyện gì, mặc dù là đúng, cũng sẽ sinh ra nghi ngờ.
160 “Anh có cần nhắc lại một lần nữa nhiệm vụ công việc của em không? Em là thư ký bên người của anh, anh ở đâu, thì em ở đấy! Tử Dạ! Hiểu chưa?” Một tiếng Tử Dạ gọi lên thật đầy kịch tính! Mặt của cô bất giác nóng bừng, không gian này quá kín, cô trốn rất xa cũng cảm thấy cách hắn quá gần! Đưa Lãnh Tử Tình vào văn phòng của hắn, Lôi Tuấn Vũ bấm điện thoại nội tuyến.