201 Dịch: Benbobinhyen“Đúng! Em nói rất đúng! Anh chính là chê em làm cản trở chuyện của anh!” Hoa Bá mặt không đổi sắc, lạnh lùng nói ra mấy chữ này!“Anh…” Lãnh Tử Tình nhất thời nghẹn lời, tim cũng thắt lại, anh nói… thật sao? Sao lại có một cảm giác như bị tạt một gáo nước lạnh?!Ánh mắt Hoa Bá đột nhiên trở nên phức tạp, khuôn mặt anh kề sát Lãnh Tử Tình, nói gằn từng tiếng: “Em coi anh là gì?! Em đã bao giờ tự hỏi mình, rốt cuộc em coi anh là gì?”Từng câu từng chữ vang lên, đánh thẳng vào trái tim vốn đã hoảng loạn của Lãnh Tử Tình.
202 Sáng sớm, Lãnh Tử Tình áo mỏng manh đứng trước cửa sổ, nhìn ra bầu trời bên ngoài, trầm tư suy nghĩ. Một đôi tay từ phía sau ôm lấy người cô, cô chấn động, cả người cứng ngắc, sau đó dần dần thả lỏng, cô biết là Hoa Bá, trong nhà này không thể xuất hiện một đôi tay khác được.
203 Dịch: BenbobinhyenLãnh Tử Tình bởi vì phải chăm sóc con trai, nên cũng không đến sân bay tiễn Hoa Bá, có lẽ chính mình cũng muốn cho Ada chút niềm tin đi!Có điều Lãnh Tử Tình phải thừa nhận, không có Hoa Bá chăm sóc, cô thật sự là không quen nha!Những lúc tĩnh tâm lại, khó tránh khỏi có thời gian nghĩ đến một người.
204 Dịch: Benbobinhyen“Ăn cơm thôi, Tử Dạ. ”“Vâng. ” Lãnh Tử Tình vội vàng từ phòng ngủ chạy ra, bế Tử Tử lên đặt bé vào ghế trẻ em. Hoa Bá lẳng lặng nhìn cô, tốt bụng nhắc: “Tử Tử hình như vẫn chưa rửa tay.
205 Sắc mặt Hoa Bá cứng đờ, Lãnh Tử Tình vội vàng nói: “Xin lỗi, em đùa thôi…”Hoa Bá khẽ cười: “Không có gì, đúng vậy mà. ”“Kỳ thật, Hoa Bá, em cảm thấy, Ada thật sự không tồi!” Chợt nhìn vào ánh mắt Hoa Bá, Lãnh Tử Tình vội vàng im bặt.
206 Trái tim dường như muốn vọt ra khỏi lồng ngực, Lãnh Tử Tình muốn đẩy cửa đi vào, lại sợ bị Cổ Dương phát hiện. Ngẩng đầu nhìn thấy trên hành lang có một y tá, cô nảy ra một ý, vội vàng chạy đuổi theo…Cô y tá tưởng Lãnh Tử Tình muốn hỏi thăm chuyện gì.
207 Tử Tử bị mẹ ôm chặt trong lòng, vô cùng không thoải mái, không ngừng nói: “Chơi, chơi, mẹ, bỏ…”Thấy Lãnh Tử Tình không có ý định buông tay ra, còn càng khóc càng dữ hơn, Tử Tử có chút bị dọa sợ, bắt đầu mếu máo, cũng khóc theo…Hoa Bá vội vàng đoạt lấy Tử Tử từ trong tay Lãnh Tử Tình, dỗ dành, sau đó lại ôm Lãnh Tử Tình đang khóc lóc vào trong lòng, nhẹ nhàng vỗ về cô.
208 Dịch: BenbobinhyenThân thể người đàn ông trên người lập tức liền có biến đổi, thân thể Lãnh Tử Tình cứng đờ, một bàn tay to lớn không hề báo trước phủ lên ngực cô, Lãnh Tử Tình không khỏi run rẩy, trong lòng vang lên tiếng chuông cảnh báo…Nhưng tim lại nén xuống! Hoa Bá, nếu sự hiến thân của Tử Dạ có thể báo đáp tình yêu của anh, vậy thì bây giờ, hãy nhận lấy đi!SHIT! Hoa Bá chợt nhổm dậy từ trên người Lãnh Tử Tình, trong mắt tràn đầy dục vọng nhìn cô, giọng nói khàn đến kỳ cục: “Mau! Trở về phòng ngủ, khóa cửa lại!”Tay anh còn đang run rẩy, đôi mắt gắt gao khóa chặt trên quần áo đã xộc xệch của Lãnh Tử Tình.
209 Dịch: BenbobinhyenHai cha con đang trò chuyện, chợt nghe trong phòng ngủ một tiếng thét kinh hãi, Mạnh Hân Di xồng xộc từ phòng ngủ của Lãnh Tử Tình chạy ra, gấp gáp nói không nên lời.
210 : Hắn là Cá cô đơn. Dịch: BenbobinhyenLãnh Tử Tình đứng trước cửa nhà, hít một hơi thật sâu. Cô nhìn khóa vân tay trên cửa. Lòng hiếu kỳ nổi lên, cô đặt ngón tay lên, cửa đinh một tiếng mở ra, dọa cô giật nảy mình.
211 Dịch: Benbobinhyen“Biết nói chuyện không?”“Có. ”“Nói với cô ấy, gần đây tôi có việc, sẽ rất lâu không lên mạng, khỏi nhớ. ” Giọng Lôi Tuấn Vũ có chút khác thường, dường như không còn ác liệt như lúc nãy, hình như có chút dịu dàng.
212 Dịch: Benbobinhyen“Á!” Lãnh Tử Tình vội vàng tiến đến, định đỡ lấy hắn, không ngờ hắn quá nặng, đè ngã Lãnh Tử Tình xuống dưới sàn. Lãnh Tử Tình lập tức choáng váng.
213 Dịch: BenbobinhyenNhét cục đá vào trong tay hắn, lại định nói hắn mặc ngược quần ngủ, nghĩ đi nghĩ lại vẫn là quên đi. Dù sao trong nhà cũng chỉ có hai người bọn họ, sẽ không ai để ý!Trong lòng buồn bã, hắn là người kiêu ngạo đến mức nào.
214 : Ngã vào lòng hắn. Dịch: BenbobinhyenLãnh Tử Tình, rốt cuộc tim mày để ở đâu?!“Hết rồi à?” Lôi Tuấn Vũ dùng đũa gõ gõ bát, Lãnh Tử Tình mới đột nhiên phát hiện, trong bát hắn trống không.
215 : Cô bị hắn ăn tươi nuốt sống rồi!Dịch: Benbobinhyen“Suỵt! Hàn tiểu thư!” Cái tên này nghe thật châm chọc làm sao, “Người đàn ông của em đã qua đời rồi, em lại không có bạn trai, vậy tôi nghĩ tôi phải có nghĩa vụ để em hưởng thụ sự yêu chiều của đàn ông!”Lãnh Tử Tình bất ngờ phát hiện trong giọng nói của hắn hình như còn mang theo sự trêu đùa! Trời ạ! Hắn điên rồi hay sao?“Tôi không cần sự yêu chiều của anh! Lôi tiên sinh, xin hãy tự trọng!”“Vậy em cần sự yêu chiều của ai?” Lôi Tuấn Vũ đột nhiên có chút không vui! Hắn bắt lấy cánh tay cô đặt phía trên đầu cô, sau đó cúi người ngậm lấy một bên nụ hoa trước ngực cô…Trời ạ! Lớn hơn nhiều như vậy! Lôi Tuấn Vũ đói khát hôn lên ngực cô, bắt đầu bá đạo ngậm lấy, hài lòng nghe thấy tiếng kêu vọt ra khỏi miệng cô!Lãnh Tử Tình cả người như chạm phải điện, lập tức một trận tê dại từ đầu xuống đến chân, hai dòng suối mẫn cảm theo dưới cổ chảy xuống…Động tác Lôi Tuấn Vũ cứng đờ, đây là cái gì? Hắn lại mút ra nước! Cẩn thận nếm thử, ngòn ngọt! Cô… cô…Nỗi bực tức của Lôi Tuấn Vũ lập tức xông lên đến đầu mày! Cô lại còn sinh con rồi! Đây không phải sữa, chẳng lẽ là máu sao?!Là ai? Hoa Bá sao? Ba năm rồi, cô lại đã có con với Hoa Bá! Bọn họ còn chưa ly hôn, cô đã có con với người đàn ông khác!Lãnh Tử Tình xấu hổ đến muốn chui xuống đất.
216 “Ưm, nhẹ một chút… đau quá!” Lãnh Tử Tình trách móc, chợt phát hiện giọng mình nũng nịu quá mức. Cắn chặt môi, thở dốc đầy hưởng thụ. Hắn không nhìn được, cô liền lén lút ngẩng đầu lên, buông thả hưng phấn của chính mình, không cần e lệ nữa.
217 : Yêu thích hoang đường. Dịch: Benbobinhyen“Á!” Lãnh Tử Tình còn chưa phản ứng kịp, lại cảm nhận được sự căng tức nơi ngực, cảm giác quen thuộc lập tức cho cô biết, cô lại sắp muốn “cho bú” rồi! Chết tiệt, đang không biết làm thế nào, hắn đã vùi trước ngực cô, bắt đầu nhấm nháp!Ông trời ơi! Thật biến thái!“Lôi Tuấn Vũ, anh điên rồi hả?!”“Thật ngọt! Anh đã yêu thân thể em mất rồi!” Lôi Tuấn Vũ điềm nhiên nói, một chút cũng không cảm thấy xấu hổ!Thế là, cô lại bị hắn nuốt vào bụng một lần nữa…Không biết là do mình mềm lòng, hay là thấy hắn đáng thương.
218 Dịch: Benbobinhyen“Ồ? Vậy sao?” Lôi Tuấn Vũ lấy tay tóm lấy cánh tay Lãnh Tử Tình, dọa Lãnh Tử Tình giật nảy mình!Thân mình cao lớn của Lôi Tuấn Vũ lập tức giam cầm Lãnh Tử Tình đang định chạy trốn, ôm cô vào lòng, bàn tay to lớn luồn vào trong áo cô, nụ cười xấu xa nở trên miệng: “Em muốn thôi việc? Vậy sao không nhân lúc anh đang ngủ mà bỏ đi? Có phải cũng thích anh rồi không? Hử? Hàn tiểu thư?”Lãnh Tử Tình cả kinh không dám thở mạnh, hắn thật đúng là tự đại! Tự đại siêu cấp!“Lôi tiên sinh! Xin anh bỏ tôi ra! Sở dĩ tôi không bỏ đi, là vì tôi thương hại anh! Tôi không muốn bỏ rơi một người mù! Chẳng lẽ anh không hiểu sao?!” Lãnh Tử Tình cực lực muốn phân rõ quan hệ với hắn, không ngờ lại nói ra những lời tổn thương hắn như vậy!Thân thể Lôi Tuấn Vũ cứng đờ, lực đạo trên tay càng mạnh thêm.
219 Dịch: Benbobinhyen“Hàn tiểu thư, em cảm thấy Tử Tình còn hận anh không?” Lôi Tuấn Vũ cười khổ hỏi. “Hả, Tử Tình… Tử Tình là…” Đầu Lãnh Tử Tình trống rỗng, nói năng có chút hàm hồ.
220 Dịch: Benbobinhyen Cô nhất định phải nghĩ cách để hắn khôi phục thị lực. “Lôi tiên sinh, tôi có một đề nghị. Chỗ chúng ta rất gần biển, nếu anh không ngại, chúng ta cùng đi ngắm biển đi.