581 Ba người Tần Vô Song hạ xuống trên sườn núi phía sau, chậm rãi hướng về sơn cốc phía dưới đi tới, lúc này, lực chú ý giằng co của hai bên, đều hoàn toàn tập trung ở trận doanh của đối phương.
582 Giật mình nhìn về phía người công kích bọn họ, là một người thanh niên ăn mặc giản dị, vẻ mặt lạnh lùng đang nhìn chăm chú vào bọn họ, thời khắc đó, giống như thiên thần hạ phàm, uy phong lẫm liệt.
583 Tần Uy ở trước mặt uy áp cường đại của Tần Vô Song, vô ý thức thối lưu về sau. Còn uy áp của Tần Vô Song, lại từng bước tới gần, khiến hắn bất luận lui như thế nào, phảng phất đều không thể thoát khỏi vực thẳm.
584 Trong trang viên Tần gia ven Ngân Nguyệt Hồ, nhất thời náo nhiệt hẳn lên. Tộc nhân của Tần gia trấn Bình Nguyên, đều không đợi được tin tốt truyền đến, làm cho những kẻ hiếu sự vốn có lòng ngưỡng mộ lịch sử của Tần gia trấn Bình Nguyên, đều không nhịn được muốn đến xem hậu bối đời sau của tiền bối Tần Vũ, rốt cuộc có bộ dạng như thế nào.
585 Tần Vô Song đối nhân xử thế như vậy, ngươi kính ta một thước, ta kính ngươi một trượng. Nếu ngươi không biết xấu hổ, vậy cũng đừng trách ta trở mặt. Ánh mắt của Quan Hà, dần dần trở nên lãnh khốc, khí phách trong mắt, ngưng tụ thành một loại nhãn quang mang tính xâm lược, mơ hồ hình thành một đạo khí tràng vô hình, bắt đầu tạo áp lực về phía Tần Vô Song.
586 Do Trưởng lão Quan Hà thức thời, sự việc tiếp theo có vẻ thuận lợi dị thường. Mấy thủ lãnh của trấn Xích Thủy, căn bản không có quyền nói chuyện, chỉ có thể ngồi một bên buồn bực uống rượu, nhìn trên dưới trấn Bình Nguyên giống như ăn tết, hết sức phấn khởi, đám người Tần Uy đều bi ai ý thức được, cảm giác ưu việt của trấn Xích Thủy đối với trấn Bình Nguyên mấy trăm năm qua, có thể phải đến lúc kết thúc rồi.
587 Đệ tử Trung tâm, hiển nhiên cũng nhận được những lệnh triệu tập này, đều ồn ào hướng đến Chính Khí Đường mà đến. Tần Lam mỉm cười đi tới trước sân của Tần Vô Song, gọi: - Lão đệ, tới Chính Khí Đường thôi.
588 Tần Vân Nhiên mặc dù rất ít khi hỏi đến những sự vụ của Vấn Đỉnh Sơn, nhưng tất cả mọi người đều biết, Nhị Chưởng môn này không phải không có tư cách, mà là hắn đã đứng ngoài sự vụ của Vấn Đỉnh Sơn.
589 Đương nhiên, dễ thấy nhất là, hiển nhiên không phải những thủ lãnh tông môn, mà là vị cao cao tại thượng ngồi trên long sàng phía trên, dậm chân lên toàn bộ Thiên Đế Sơn, nhân vật siêu tuyệt mà Thiên Đế Sơn phải chấn động mấy lần, Thiên Đế bệ hạ! Nhân vật bình thường chỉ tồn tại trong truyền thuyết, cuối cùng đã xuất hiện rõ ràng trước mặt Tần Vô Song.
590 Thiên Đế ở trên cao, tựa hồ cũng cảm thấy có chút giật mình với khí thế hiên ngang không sợ của Tần Vô Song, ở Thiên Đế Sơn, hắn đã từng gặp qua rất nhiều người trẻ tuổi, tám môn Thiên Đế Sơn, anh tài xuất hiện tầng tầng lớp lớp, không có người trẻ tuổi nào là hắn chưa nhận thức.
591 Tần Vô Song tâm tư kín đáo, sau khi đã vén tấm lụa mỏng trong lòng của Mộ Dung Nhạn, hai bên tâm ý tương thông, thấy Mộ Dung Nhạn như vậy, trong lòng liền biết Mộ Dung Nhạn vẫn còn có khúc mắc chưa cởi bỏ được.
592 Tần Vô Song trong lòng vui mừng, nhìn trận thế của Phong ấn Đồ quyển này, biểu hiện một tầng linh lực này, vô cùng nồng đậm, nhìn dáng vẻ hấp thu linh lực tiến vào vô cùng nhiều, cho dù mấy năm tới cũng không cần tiếp tục tăng thêm linh lực, sợ rằng cũng không ảnh hưởng đến cung cấp linh lực cho Phong ấn Đồ quyển này.
593 Tần Vô Song gặp nhiều biết rộng, nhìn thấy trận thế này, dĩ nhiên lưu lại mấy phần tâm tư, chỉ có điều, vào lúc này, hắn cũng không muốn dính vào quá nhiều rắc rối, cũng không có đi điều tra đến tận cùng.
594 Mộ Dung Thiên Sơn không ngừng chụp mũ xuống, hiển nhiên là muốn áp đảo Tần Vô Song về mặt khí thế, để Tần Vô Song cảm thấy bản thân đuối lý. Nhưng Tần Vô Song là nhân vật như thế nào chứ, thế trận gì còn chưa gặp qua? Uy nghiêm của Thiên Đế bệ hạ đều không thể khiến Tần Vô Song hắn sợ hãi, ở Phiêu Tuyết Lâu này, đương nhiên không có bất cứ đạo lý gì bị áp chế.
595 Mộ Dung Nhạn đối với sự bực dọc phiền muộn của đám trưởng bối gia tộc, mắt không thấy tâm không phiền, dứt khoát dẫn theo Tần Vô Song đi ra ngoài, làm quen với phong cảnh phía bắc của Phiêu Tuyết Lâu.
596 Một khi Mộ Dung Thiên Cực đã mở miệng, vị Lâu chủ đứng đầu Phiêu Tuyết Lâu này, cũng khiến cho bốn người này có chút kiêng kỵ. Cho dù bọn chúng đến từ tám môn Thiên Đế Sơn, nhưng sau khi vị bá chủ một phương lộ ra uy thế của mình, cũng không thể không bớt phóng túng đi.
597 Dưới sự ước định, Tần Vô Song trái lại cảm thấy bình tĩnh hơn rất nhiều, hắn xuất đạo nhiều năm như vậy, không còn một chút lạ lẫm gì đối với loại tình huống này.
598 Mộ Dung Nhạn từ trong sự tự tin của Tần Vô Song, cảm nhận được một loại tín niệm kiên định, khiến nàng càng thêm tràn ngập tự tin đối với Tần Vô Song.
599 Tất cả mọi người, cũng không ai lưu lại, trực tiếp lao ra chỗ cao sau núi nhìn xuống Hắc Tử Hải mênh mông vô tận ở phía dưới, mặt nước giống như nước mực, khiến người ta vừa nhìn liền cảm thấy da đầu ngứa ngáy.
600 Sau khi tới được vị trí này, Tần Vô Song quyết định tạm thời không lặn xuống nữa. Mà là bắt đầu chuyện động ngang, không ngừng lặn về hướng thủy thế hung mãnh.
Thể loại: Xuyên Không, Dị Giới, Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Số chương: 251