621 Tần Vô Song còn chưa tới Tinh La Điện, trong đầu liền xẹt qua một tia thương xót đau buồn. Với tu vi hiện tại của hắn, muốn cảm nhận được khí tức của Tinh La Điện cũng thật dễ dàng.
622 Tần Vô Song cũng biết, dọc con đường đi tới đây, xung quanh đều có vết máu, nhưng không có thi thể, chỉ có thể là do những kẻ còn sống an táng. Quả nhiên, vừa hỏi tới, Đồng Ngôn cũng xác nhận việc đó.
623 Đừng nói là Ngụy Thăng Long, ngay cả kẻ hiểu nhiều biết rộng như Hạ Hổ đầu cũng bị một màn bất ngờ trước mắt mà làm cho ngây người, loại thủ đoạn thần thông này quả thực là cho tới bây giờ hắn chưa từng thấy qua.
624 Mộ Dung Nhạn ngay lúc đầu còn có chút nghi hoặc, liền hiểu được đây là tiếng lóng của bọn họ. Quả nhiên, lão bên kia vừa cười vừa thở dài: - Lão hủ cho rằng, các ngươi sẽ không tới nhanh đến vậy.
625 Nghe thấy Mộ Dung Nhạn nói như vậy, mấy thủ lĩnh của Tinh La Điện trong lòng vô cùng vui vẻ. Từ trước tới nay sự chém giết giữa các tông môn là chuyện bình thường, cho dù là diệt môn thì cũng là chuyện không hiếm gặp.
626 Tần Liên Sơn vẫn là rất có cái nhìn đại cục, hắn rất rõ ràng, sự khác biệt ở các quốc gia nhân loại với Cấm địa của Thần. Chỉ là thời điểm này hắn cũng không có biểu hiện cường thế quá mức, mà nói: - Minh nhi, Tụ nhi, nếu như các ngươi trưng cầu ý kiến của phụ thân, khẳng định là đi Cấm địa của Thần trước rồi.
627 Tần Vô Song nhẹ nhàng cầm hộp sáp, bóp nát nó, bên trong quả nhiên là một mảnh giấy, lại là một cái phong thư. Thư không dài, là viết gửi Tần Vô Song, bởi vì mở đầu chính là bốn chữ: Vô Song công tử.
628 Cửu Ô Thần Miếu? Bốn chữ này, nếu như là mấy năm trước, đối với Tần Vô Song mà nói thì quả thực như một ngọn núi cao, nhưng từ khi hắn tiến vào Hiên Viên Khâu, Cửu Ô Thần Miếu đối với hắn đã không còn đáng đặt vào mắt nữa rồi.
629 Chẳng qua Cửu Ô Thần Miếu truyền thừa mấy ngàn năm, tại các quốc gia nhân loại chưa từng bị kẻ nào uy hiếp qua như vậy. Tuy rằng đối phương nói năng coi như vẫn là khách khí nhưng vẫn có ít nhiều cảm giác cường thế hiếp người.
630 Mục đích ban đầu của Tần Vô Song là để tìm được Tiêu Quản, đối với Cửu Ô Thần Miếu thật ra cũng không có ý kiến gì nhiều. Dù sao, bất kể là môn phái nào, thế nào cũng có mấy kẻ bại hoại như vậy.
631 - Tần đại ca, Đại Thương Sơn này thực sự rất đẹp, rời xa tranh đấu và sát phạt nhân gian, Nhạn nhi thực sự rất thích ở đây. Tần đại ca, huynh nói, nếu mà Nhạn nhi biết huynh từ lúc chúng ta còn rất nhỏ, như vậy thì tốt biết bao.
632 Tần Trùng Dương hiển nhiên không phải là đang nói giỡn, nhìn biểu tình của hắn, là vô cùng chân thật. Xem ra, kết quả kiểm tra thiên phú lần này của Thành Thành là vô cùng khả quan.
633 Gã thanh niên trẻ tuổi kia, tên là Tần Thiếu Hồng, trong một thế hệ thanh niên ở Tần gia Vấn Đỉnh Sơn, cũng không hề nghi vấn nằm trong hàng ngũ năm người đứng đầu.
634 Không thể không nói, cái chiêu bài này của Tần Thiếu Hồng phóng ra là vô cùng quen thuộc, ngay cả mấy lời đối đáp này, đều là hạ bút thành văn một mạch lưu loát.
635 - Cơ hội lịch lãm? Tần Vô Song sửng sốt, nhất thời không hiểu được ý tứ, chỉ là lắng nghe, lại cũng không vội vàng mà nhận lời. Trưởng lão Quan Kỳ gật gật đầu: - Đúng! Vô Song, ngươi nghe nói qua Mộng Huyễn Thiên Trì chưa? - Mộng Huyễn Thiên Trì? Tần Vô Song gật gật đầu, Mộng Huyễn Thiên Trì thì hắn đã nghe nói qua.
636 Tần Vô Song cũng không thể khẳng định, trong ba vòng còn lại của Thất Tuyệt Liên Hoàn Trận, có hay không chỗ nào đi thông tới Mộng Huyễn Thiên Trì. Nhưng Mộng Huyễn Thiên Trì một khi đã là một trong năm đại Cấm địa của Thần, chắc hẳn là cũng nên có mới đúng.
637 Đừng nhìn thấy Tần Thiếu Hồng thích sĩ diện, thích bức bách kẻ khác, nhưng lại vẫn là kẻ có tâm tư sâu xa. Sau khi rời khỏi từ chỗ của Tôn giả Tri Hòe, hắn liền ngẫm nghĩ một chút, liền suy nghĩ ra được một ít điểm quan trọng.
638 - Kẻ nào là Tần Vô Song, đi ra cho ta! - Tần Vô Song, đừng trốn nữa, ra đây! Đừng nhìn mấy tên Đệ tử Trung tâm này dáng vẻ bệ vệ kiêu căng, nhưng cũng không phải thiếu suy nghĩ, biết lãnh vực cá nhân của kẻ khác cũng đã có được sự bảo hộ của các cao tầng, không thể xông loạn vào, bằng không, liền thật sự là vi phạm quy tắc của Tần gia, như vậy sẽ chịu xử phạt rất nặng.
639 Tần Lam nghĩ thấy, chính mình khổ sở đi theo đuổi một cái gì đó, chính là thứ ở trước mắt à. Vài năm nay, mấy cái phạm vi ở Thăng Long Pha, đều không tiếp nhận đệ tử chi mạch ngoại lai như hắn, đối với hắn cũng không tín nhiệm gì.
640 Tần Vô Song dù sao cũng là trải qua bách chiến, luận số lần chiến đấu sinh tử, mấy kẻ này có cộng vào, chỉ sợ cũng không bằng một mình Tần Vô Song. Cho nên thời điểm Tần Vô Song khí thế thực sự thôi phát đi ra, khí chất trải qua sinh tử, lập tức liền chuyển hóa thành một loại sát khí dâng trào lên.