541 Chỉ trong chốc lát, tên tiểu nhị đã nhanh chóng chạy lên. - Hà thiếu gia. Ngài tìm tiểu nhân sao? Tên tiểu nhị này tác phong vô cùng chuyên nghiệp, nở nụ cười tươi hỏi.
542 Lúc Tả phú hộ giết mấy cô nàng kia xong, lạnh lùng nói: - Mau thu dọn đi. Bảo đám gia nhân mời khách vào trong phòng khách đợi ta! Có thể nhìn ra được là ở Châu thành Hà Khẩu này tuy Tả phú hộ không phải là cường giả mạnh nhất nhưng lại là kẻ cường hào ác bá nhất.
543 Ngân Ưng Nhất hào chỉ là thiên lôi làm theo lệnh chủ, nghe thấy mệnh lệnh của Tả phú hộ rất nhanh chạy lên phía trước đuổi theo bọn Tần Vô Song. Nơi đây là một cánh rừng cách xa khu dân cư đông đúc, Ngân Ưng Nhất hào cùng Tả phú hộ truyền thức trao đổi một chút, quay lại đã không thấy bóng dáng của hai người kia đâu nữa.
544 Bên tai vang lên những âm thanh ầm ầm, giống như bị rơi xuống nước, hắn nghe thấy vô số loại âm thanh, cơ thể hắn cũng bị cái lực đạo kia túm lấy, gắt gao kéo xuống.
545 Tần Vô Song vẫn mỉm cười, quay đầu nói với Bao Bao: - Hai người vừa rồi, các ngươi cũng đều nhìn thấy chứ? Hình dáng và giọng nói như thế nào? Bao Bao cười nói: - Lão Đại cứ yên tâm đi.
546 La Thiên Đạo Trường càng đề phòng sâm nghiêm như vậy, Tần Vô Song càng nghĩ càng cảm thấy kỳ quái, xem ra tiền bối Lỗ Tiên Lâu nghiên cứu rất kỹ La Thiên Đạo Trường, cái đường bộ kỳ quái trong bức vẽ kia, còn cả phép ẩn dụ bên trong bức bích họa nọ, có lẽ xác thật có chút kỳ lạ.
547 Quả nhiên có tiền liền có thể sai khiến được ma quỷ, một món quà, lại thêm một lời hứa, đã làm cho một Trưởng lão như La Dương cũng phải nhìn Tả phú hộ với con mắt khác.
548 Lát sau Tần Vô Song triệu hồi toàn bộ năm đại Linh thú Phong ấn. Thâu Thiên Yển Thử thì phụ trách giám sát ba người tùy tùng kia của Tả phú hộ. Tuy rằng bọn chúng đã bị Thần Cổ Thuật khống chế, nhưng cẩn thận thì vẫn hơn.
549 Tin dữ này giống như một cú đấm đánh mạnh vào ngực của Tần Vô Song. Nếu không phải hắn đeo mặt nạ thì lúc này nhìn vào sắc mặt hắn đã vô cùng khó coi.
550 Thì ra, một hồi chấn động vừa rồi, cả việc bầu rượu rơi xuống đất, kỳ thật đều là trò bọn Tần Vô Song bày ra. Trong nháy mắt bầu rượu rơi xuống đất, Tần Vô Song nhanh tay chụp lấy, trong lúc đứng lên, đã bỏ một ít độc dược đã chuẩn bị sẵn vào trong đó.
551 Trước cửa quan khẩu thứ tư, nhóm người Tần Vô Song quả nhiên bị ngăn lại. Trạm kiểm soát này mặc dù đệ tử trấn thủ chỉ có năm tên, cộng thêm một Trưởng lão chủ trì đại cục, tổng cộng, mới chỉ có sáu người.
552 La Thực không phải là một bức tượng điêu khắc bằng bùn đất, nghe uy hiếp của La Dương, trong lòng cũng sôi gan giận dữ. La Dương đúng là bất chấp thể diện, nếu là đặt vào lúc bình thường, La Thực căn bản không sợ hắn.
553 Toàn bộ hư không, nhất thời tràn ngập cảm giác tiêu điều, những hắc mang này, giống như những thanh chiến đao sát phạt, bén nhọn vô cùng. - Là cương phong! Tần Vô Song hô lên một tiếng: - Mọi người cẩn thận! Khởi động Bộ giáp Trạm Lam, toàn thân hào quang mãnh liệt, triển khai một tầng bảo hộ.
554 Nghĩ đến đây, Tần Vô Song thấp giọng quát: - Bao Bao, Cô Đơn, các ngươi lui về sau, tới dưới triền núi chờ ta, không được tiến đến gần Trấn Ma Thạch Bia, để tránh lúc sụp đổ, làm các ngươi bị thương.
555 Tai họa, chính là trong nháy mắt đã bạo phát không thể nào tin được. Toàn bộ La Thiên Đạo Trường lâm vào trong cảnh kêu rên tuyệt vọng. Tả Lãnh Sương không thể tưởng tượng nổi nhìn tất cả mọi chuyện phát sinh xung quanh, tựa hồ tưởng rằng bản thân mình đang nằm mơ.
556 Tần Vô Song mở mắt ra, phát hiện tình cảnh của mình, có chút dở khóc dở cười. Trong nháy mắt, hắn ý thức vô cùng rõ ràng, biết bản thân bị luồng sức mạnh cường đại trước đó cuốn đi.
557 Tần Vô Song mở mắt ra, phát hiện tình cảnh của mình, có chút dở khóc dở cười. Trong nháy mắt, hắn ý thức vô cùng rõ ràng, biết bản thân bị luồng sức mạnh cường đại trước đó cuốn đi.
558 Quả nhiên đúng như Tần Vô Song đã dự liệu, linh thú trong Thiên Dương Sơn, may mắn chạy thoát mạng, đều hướng về phía ngoài quan khẩu mà chạy. Hiển nhiên, những linh thú này đã ở trong Thiên Dương Sơn lâu ngày, đột nhiên gặp phải kiếp nạn như vậy, căn bản không biết là chuyện gì, phản ứng đầu tiên chính là chạy trối chết.
559 Tám chữ này, chính là miêu tả tốt nhất kể từ khi Tần Vô Song xuất đạo đến nay. Lần đầu tiên đại nạn không chết, đó là trong sơn động của Bích Phù Sơn, cũng chính là Đệ nhất hoàn của Thất Tuyệt Liên Hoàn Trận.
560 Pháp vương Kim Tu vừa nói ra lời này, ngoài La Thông Thiên, sắc mặt của tất cả mọi người đều biến đổi, đều cảm thấy những lời của Pháp vương Kim Tu không khỏi to gan quá mức.