501 - Khiếu Nhật Thiên Phượng, ngươi phụ trách phối hợp tác chiến trên không, trực tiếp nghe mệnh lệnh của ta. Độc Giác Thần Mã và Tịnh Đàn Bảo Trư, các ngươi làm tay trái tay phải cho ta, cũng trực tiếp nghe ta ra lệnh.
502 - Lão Đại, chuyện gì vậy? Lão Nhị mũi sư tử hình như cũng đã cảm nhận thấy có chuyện gì bất ổn. Hán tử tóc xõa vẻ mặt căng thẳng, chuyện bị tập kích bất ngờ ở Chi Tế Sơn này đã tuyệt đối nằm ngoài tầm dự liệu của hắn.
503 Theo ba tiếng huýt gió của Ứng Long, từ bốn phía sơn lâm xuất hiện thêm hai bóng người nữa, tiến nhanh về phía Ứng Long. - Lão Tam, làm tốt lắm. - Đúng vậy, ha ha, đám người ngu xuẩn ấy mà cũng muốn lấy bảo vật Thần đạo, đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
504 Tần Vô Song dặn dò như vậy, Thiềm Cung Ngọc Thố đương nhiên không dám trái lời. Thâu Thiên Yển Thử quay về báo cho Thiềm Cung Ngọc Thố, Thiềm Cung Ngọc Thố lập tức có ngay chủ ý.
505 Khiếu Nhật Thiên Phượng nhận lệnh bay đi. Tần Vô Song nói với Độc Giác Thần Mã và Tịnh Đàn Bảo Trư: - Thần Mã và Bảo Trư, hai ngươi nghe rõ đây, trận chiến tiếp theo sẽ còn hung hiểm hơn nhiều.
506 Nhưng đây mới chỉ là sự khởi đầu cho nỗi khiếp sợ của đám tán tu, cảnh tượng khủng khiếp vừa rồi mới kết thúc, một lúc sau, lại một người nữa ngã xuống, phương thức tử vong cũng giống như người kia, rất rõ ràng là bị hạ độc.
507 Hán tử mập lùn nhịn không được, hỏi: - Tiết tiên sinh, tại sao chỉ có ba thi thể? Một thi thể nữa đâu? Vẻ mặt Tiết tiên sinh như vừa bị rắn độc cắn, cơ bắp không ngừng co giật: - Giảo hoạt, thật là giảo hoạt! Các ngươi còn nhớ gã thanh niên đó không? Người mà có nhãn thần màu bạc ấy? Khẳng định là hắn, chính hắn đã hạ độc chết ba vị đồng đạo! Xem ra, tên đó cố ý xâm nhập vào chúng ta! Văn sĩ ngẩn ra: - Đôi mắt màu bạc? Giỏi dụng độc? Nói như vậy, có vẻ giống như Lão Tam Ứng Long trong nhóm ba huynh đệ Khổng Đại.
508 Tiết tiên sinh vừa chết, cục diện lập tức rơi hoàn toàn vào tay Tần Vô Song. Hai Động Hư Cảnh còn lại cũng lần lượt bị tiêu diệt. Những Hóa Hư Cảnh khác căn bản không thể ngăn cản bước chân giết chóc của bọn Tần Vô Song, chứ đừng nói gì thoát thân.
509 Hắc Báo thì có vẻ trấn định hơn: - Thiếu gia, trước khi tiêu diệt đám người ở Chi Tế Sơn, chúng ta phải giết chết tên yêu ngôn hoặc chúng dưới nhà đã.
510 Biên cảnh Chi Tế Sơn, một thân ảnh nhanh nhẹn chạy tới từ Hiên Viên Khâu, Khiếu Nhật Thiên Phượng từ xa đã nhìn thấy thân ảnh ấy. - Chủ nhân, là Ứng Long đã trở về! Khiếu Nhật Thiên Phượng sáng mắt nói.
511 Tần Vô Song vẻ mặt vẫn vô cùng thản nhiên, bất luận Hắc Báo có tin hay không thì những gì hắn nói cũng là sự thật. - Tần Vô Song, ta xem nhẹ ngươi rồi! Xem nhẹ ngươi rồi! Hắc Báo kêu lên đau đớn rồi lại nhìn ba đối thủ đang dồn hắn vào chỗ chết, nội tâm cũng giãy giụa: - Chi bằng, liều chết chiến đấu một phen.
512 Hắc Báo chỉ cảm thấy toàn thân run rẩy không ngừng, rồi ý thức hắn vụt trở nên mơ hồ như đột nhiên xâm nhập vào một thế giới hỗn độn kỳ diệu. Đương nhiên, trạng thái này chỉ kéo dài trong nháy mắt.
513 Giọng nói này chẳng khác gì u hồn, trong lúc Mộ Dung Nhạn nghĩ là nó đã rời đi thì nó lại đột nhiên văng vẳng bên tai. - Mộ Dung tiểu thư, nếu không tin những lời này thì sáng sớm mai có thể ra trước cửa sổ kiểm tra, mọi chuyện sẽ trở nên rõ ràng.
514 Còn kẻ đang đứng giữa đại sảnh là Hắc Báo thì nhìn thần thái của La Đĩnh với vẻ hững hờ. Khóe mắt hàm chứa một tia cười xảo trá mà không phải ai cũng nhìn ra được.
515 Lại nói về đám tán tu trong Công hội Liên minh Tán tu, lúc này vẫn đang bình luận không ngớt, tất cả cùng đồng loạt mắng La Đĩnh đê tiện vô sỉ, những tán tu bị mất đi huynh đệ thủ túc thì bắt đầu khóc rống lên.
516 La Đĩnh mặc dù bị vây hãm nhưng vẫn không hề tỏ ra hoảng sợ. Được gọi là người tài cao gan lớn, La Đĩnh lại còn là Động Hư Cảnh cường giả có trong tay rất nhiều át chủ bài, trận thế này đâu thể khiến hắn hoảng loạn.
517 Tốc độ chiếu xạ kim quang của Độc Giác Thần Mã rất nhanh, nhưng tốc độ di chuyển của La Đĩnh cũng không hề thua kém. Bị kim quang truy tung, La Đĩnh thoáng động khắp nơi khiến kim quang chỉ có thể chiếu vào người hắn một lát chứ không thể định vị được hắn.
518 Tần Vô Song trong lòng chỉ có một suy nghĩ duy nhất là tiêu diệt La Đĩnh. Chỉ cần La Đĩnh còn sống sót sẽ là một mối nguy hiểm vô cùng to lớn. Tâm lý của tên La Đĩnh này không thể đo lường bằng suy nghĩ của người bình thường.
519 Chủ ý vừa mới lóe lên như linh quang nhất thiểm đã khiến tâm khí La Đĩnh nhất thời tăng vùn vụt. - Tần Vô Song, cho dù ngươi có ba con linh thú Động Hư Cảnh biến thái để ép ta thì đã làm sao? Hôm nay chỉ cần ta ung dung rời khỏi đây thì sau này ngươi hãy ở đó mà đợi sự trả thù vô cùng vô tận của ta! La Đĩnh hung hăng nghĩ.
520 La Đĩnh nghe đối thoại này, một ngụm máu tươi trực tiếp phun ra khỏi miệng. Không thể không thừa nhận, vận khí của hắn đã tụt xuống cực điểm. Cả ngàn năm nay chẳng có ai đến Cuồng Diễm Nhai vậy mà ở đây lại có hai con lính thú tự xưng là huynh đệ của Tần Vô Song đang ở đó.