81 “Tư Hạo Hiên, anh cũng biết là chúng ta đến với nhau vì lợi ích, vậy nên tôi có một vài yêu cầu, tôi sẽ thực hiện đúng theo những gì anh muốn, anh cũng phải thực hiện theo những điều tôi mong muốn!”
Hạ Thi Văn điều chỉnh lại trái tim vừa nãy đang đập thình thịch của mình, giọng nghiêm túc nói.
82 Sáng sớm hôm sau….
Đêm qua cô đã bắt đầu ở lại trong biệt thự này, nhưng vì không quen giường, vậy nên cả đêm căn bản không thể ngủ nổi, sáng dậy cũng vô cùng mệt mỏi, đi trên cầu thang còn ngáp ngắn ngáp dài.
83 “Để cô ta vào đi!”
Hạ Thi Văn bước từ trên cầu thang xuống, chiếc váy trắng xòe nhẹ nhàng di chuyển theo như bông hoa chuyển động trong gió, cả giọng nói lẫn vẻ mặt của cô đều rất bình tĩnh.
84 Bộp!
Vẫn là thứ âm thanh chói tai đó vang lên, nhưng lần này tay cô ta còn chưa chạm được vào mặt Hạ Thi Văn, cổ tay đã bị cô giữ lại lơ lửng trên không trung.
85 “Cô xứng sao?”
Ba chữ này như một mũi tên đâm xuyên qua ngực Khúc Thuần Nhã, cô ta đau đớn ngã xuống.
Cô ta xứng sao?
Đương nhiên, cô ta cho rằng cô ta còn xứng hơn Hạ Thi Văn gấp vạn lần.
86 Hạ Thi Văn lúc này đang ngồi trong nhà, nhớ lại cách hắn lau vết đỏ sưng tấy trên mặt cô lúc nãy, học theo, nhẹ nhàng chấm lên. Quái lạ, nó…sao lại không đau bằng lúc nãy nhỉ?
Ở ngoài vườn, Tư Hạo Hiên đã lấy một cái ghế gỗ nhỏ đưa cho Tư lão thái thái ngồi, còn hắn thì đứng ở bên cạnh.
87 Vừa dứt lời, cô đã nhìn thấy hắn cầm ngón tay cô đưa lên miệng mút, cô xấu hổ đến đỏ cả mặt, giọng càng lúng túng:
“Anh làm cái gì vậy? Không phải anh bảo như vậy là bẩn sao?”
“Của em thì anh không sợ bẩn, dù sao chỗ nào trên người em cũng thấy hết rồi, chẳng sợ bẩn nữa!”
Hắn mặt dày mặt dạn lên tiếng, sao trên đời lại có tên da mặt dày như vậy cơ chứ!
cô rụt tay lại, cọ cọ hai chân vào nhau, quay mặt đi chỗ khác, giọng có vẻ như hơi buồn tủi:
“Bà không có ở đây, chúng ta không cần phải diễn nữa rồi!”
Cô nhớ đến những hành động như vậy chỉ là để cho người lớn hai nhà nhìn thấy thôi, vậy nên giờ trong phòng bếp chỉ có hai người, cũng không nhất thiết cần phải diễn.
88 Lúc cô tỉnh lại, cô đã lại thấy một màu trắng tinh quen thuộc và mùi thuốc sát trùng nồng nặc.
Chết thật, có lẽ cô sắp chuyển đến bệnh viện mà sống mất thôi! Xác xuất cô vào bệnh viện đợt này quá đều đặn rồi!
Nhấc đầu lên nhìn xung quanh, cô quơ tay sờ lên trán nhưng lại phát hiện tay bị nắm lấy rất chặt, cô cúi đầu nhìn xuống.
89 Tư Hạo Hiên thì như ong gặp được mật hoa, loại mật ngọt làm hắn vô cùng ấm áp. Ôm cô trong vòng tay làm hắn cảm thấy rất an tâm, ngủ một giấc thật sâu, tay vẫn ôm chặt lấy cô gái bé nhỏ trong lòng.
90 Tút!
“Thiếu gia!”
Lão Trương đứng tựa mình vào tường, lưng vẫn thẳng tắp, tay còn lại để thõng xuống dọc theo người, ánh mắt lấp ló nhìn dáng vẻ cô ngồi trong phòng bệnh, vẫn giữ đúng tư thái của một người quản gia chuyên nghiệp!
“Cô ấy ăn chưa?”
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói trầm nghiêm nghị của Tư Hạo Hiên.
91 Nhìn anh chàng cao lớn phía trước, mái tóc màu bạch kim, đôi mắt xanh sapphire đẹp đẽ, còn có vài phần giống với đôi mắt của cô, cô lại nhớ về hình ảnh mà trước khi ngất xỉu cô đã nhìn thấy, lập tức bắt đầu thở dốc, từng tiếng thở hắt ra rất mạnh.
92 Một phần kí ức tuổi thơ của cô với anh ta tràn về như nước tràn bờ, mở ra cho cô một mảnh ghép mới, mảnh ghép này mang tên gia đình.
Hạ Thi Văn lúc này càng rõ ràng hơn, tuy cô không biết năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng với những kí ức dù chỉ là rất mơ hồ giữa cô và anh ấy, cô cũng đã xác định được đâu mới là người thân thật sự của bản thân.
93 Cuối cùng rất lâu sau, Tuyết Nhi mới thở dài một tiếng rồi ngồi xuống ghế, vẻ mặt giận dữ:
“Haiz, dù mình nghe lại bao nhiêu lần mình vẫn thấy tin này quả thực quá sốc, mình còn chưa có tha thứ cho cái tên Tư Hạo Hiên khốn nạn đó, vậy mà giờ hai người lại còn kết hôn rồi!”
“Cậu…cậu…”
Hạ Thi Văn cầm cốc nước trong tay, vẻ mặt mắt chữ O mồm thì chữ A, mãi mà không thốt lên nổi một lời.
94 Hạ Thi Văn biết rõ quyết định của bản thân là gì, nhưng cô lại sợ hãi. Chính là sợ hãi nếu như mọi sự thật trong quá khứ được phơi bày, mọi chuyện hiện tại sẽ không còn là hiện tại nữa, vậy tương lai của cô sẽ đi đâu về đâu?
Nhưng cô cũng không thể sợ hãi quá khứ mãi được, càng sợ thì cô lại càng phải mở nó ra, dù tối tăm bao nhiêu, nó cũng là những kí ức đã in hằn vào trong cô rồi…
Ánh mắt cô trở nên kiên định hơn, cô nhìn Tuyết Nhi, nói rất chắc chắn:
“Tuyết Nhi, mình muốn cậu tìm cho mình nhà thôi miên giỏi nhất!"
.
95 Khoan, vậy là hắn định ở đây làm việc luôn đó hả? Nếu cô nhớ không nhầm thì hắn là chủ tịch tập đoàn lớn, chẳng phải sẽ rất bận rộn sao? Sao lại mang cả công việc vào bệnh viện làm vậy!?
“Anh không định về tập đoàn làm việc hả?
“Sao? Mới không bao lâu mà đã muốn đuổi anh đi rồi?”
Mắt hắn vẫn không rời màn hình, miệng mỉm cười, lời nói ra vô cùng dịu dàng.
96 “Tôi cũng không biết năm đó Hạ gia đã tổ chức sự kiện gì, những kí ức ngày bé của tôi, thật sự là rất mơ hồ, chỉ có từ năm sáu tuổi mới rõ ràng nhất. ”
Tư Hạo Hiên rất lâu sau mới chịu lên tiếng.
97 “Nếu có một ngày, anh nhìn thấy dòng chữ trong con hạc này, xin anh nhớ trái tim em yêu anh, hãy bảo trọng vì em, mang theo tâm ý em yêu anh, sống thật tốt, chỉ cần thỉnh thoảng viếng mộ, nhớ mang cho em bó hoa ngải tiên dại, nói khẽ những nhớ nhung cất giấu sâu kín, như thế là được rồi.
98 Hắn vừa mới tắt, máy cô lại tiếp tục bị một số khác khủng bố tiếp, đấy là số của Tuyết Nhi. Cô thở dài mệt mỏi rồi lại gạt lên:
“Mình đây!”
“Thi Thi, bác sĩ thôi miên, mình tìm được cho cậu rồi! Mình hiện tại đang ở biệt thự của Tư Hạo Hiên cùng với vị bác sĩ đó, giờ cậu về đây đi!”
Mặt Hạ Thi Văn khi nghe thấy bốn từ “bác sĩ thôi miên” này thì lập tức trở nên nghiêm túc hẳn.
99 “Vậy anh nhớ năm đó tôi bao nhiêu tuổi, ai là người đưa tôi đến làm thôi miên không?”
Vị bác sĩ đó vẫn nở nụ cười, đưa mắt nhìn cô từ trên xuống dưới.
100 Những kí ức cũ cô ùa về, có kỉ niệm vui, có kỉ niệm buồn, có lúc ba người cãi nhau, anh cô và hắn đánh nhau đến suýt chảy máu, người ngợm xước xác, sau đó cùng nhau chịu phạt.