101 Nhìn thấy bóng dáng người anh trai vừa hiện ra trong kí ức đang xuất hiện trước mặt mình, nước mắt vốn đã khô lại bắt đầu chảy ra lưng tròng, lã chã rơi xuống, cô nhỏ giọng thều thào:
“Anh…anh hai!”
Khúc Thiên Minh nhìn em gái mà xót.
102 “Tư tổng, xin chào!”
Nhìn thấy Tư Hạo Hiên mặt vạch một vạch đen như vậy, làm sao Khúc Thiên Minh không biết hắn đang tức giận vì chuyện gì cơ chứ! Hiếm lắm mới có thể nhìn thấy bộ dạng này của hắn, tội gì không chọc thêm chút xíu nhỉ?
Anh đưa tay quàng qua eo thon của Hạ Thi Văn, kéo cô đi gần sát lại mình, ánh mắt còn tỏ ra vô cùng thích thú tiếp tục nói chuyện cùng cô.
103 Hạ Thi Văn không dám bật đèn, cô đi từng bước lò mò trong bóng tối tiến vào trong căn phòng treo đầy những bức tranh này. Đùa à, nhân vật trong bức tranh này, nhìn thật giống….
104 “Được, haha…hóa ra là tôi sai rồi! Hạ Thi Văn, tôi đã nói với em, tôi có thể cứu tập đoàn Hạ gia đưa về vị trí cũ thì cũng có thể khiến Hạ gia rời khỏi vị trí đấy!”
Tư Hạo Hiên cười lớn, nháy mắt, sự dịu dàng lúc nãy đã không còn, thay vào đó là đôi mắt ranh mãnh của một con sói nhìn con mồi, mà con mồi ở đây, bất quá không ai khác, lại chính là cô!
Vậy mà hắn còn đi khẳng định với bà mình rằng, cô không thể là cháu ruột của Hạ Chí Viễn, đây là tự vả vào mặt mình sao?
“Ý anh là sao?
Cô kinh ngạc mở to mắt nhìn người đàn ông trước mặt.
105 Anh đã về rồi, nhưng cô biết đối mặt như thế nào đây? Câu nói hôm qua của anh vẫn còn văng vẳng bên tai cô, đã cố quên nhưng không thể quên được.
Thích một người không thể thích, quả nhiên chỉ là tự rước họa vào thân thôi!
Trả thù? Ha, anh cưới cô chỉ vì điều đó…
Hạ Thi Văn lấy hết can đảm, chạy đến tủ quần áo lấy ra một chiếc váy dài tay lệch vai màu hồng đất, đánh thêm một chút son cho khí sắc thêm hồng hào rồi xỏ dép lê đi xuống nhà…
Ở dưới tầng 1, trong phòng khách lúc này…
Tư Hạo Hiên ngồi vắt chân trên chiếc ghế sô pha màu trắng tuyết, một tay cầm điện thoại, hình như đang bàn luận một vấn đề gì đó rất căng thẳng, nhưng tay còn lại không an phận, quàng qua ghế sô pha, ánh mắt ngước lên trời, không thèm liếc mắt nhìn cô nàng õng ẹo bên cạnh lấy một cái.
106 Hạ Dĩ Hinh ngồi ở đối diện cô, tay đã nắm thành quyền, không cách nào phản bác nổi.
Khác với cô ta, người đàn ông ngồi bên cạnh, ngoài mặt thì lạnh lùng không quan tâm, trong lòng thì lại đang cười phì.
107 Chiếc xe dừng lại trước cánh cửa lớn, Hạ Thi Văn từ từ đẩy cửa bước ra bên ngoài. Ngắm nhìn ngôi biệt thự hai tầng tráng lệ, nơi cô từng trải qua suốt mười mấy năm nay, vậy mà giờ đây cô chỉ còn cảm thấy sự xa lạ, đau lòng nở nụ cười…
“Thi Thi, con về rồi sao?”
Ông Andy tươi cười chạy ra đón cô, bộ dạng tao nhã thanh lịch, mắt đeo cặp kính lão nheo lại nhìn cô từ xa đang từ từ tiến tới.
108 Trong thư phòng rộng lớn được bao quanh bởi tầng tầng lớp lớp những giá sách cao ngút trời, không gian rơi vào tĩnh lặng vô cùng, ngoại trừ Hạ Thi Văn và ông ngoại cô ra, không còn có bất cứ ai ở cạnh làm phiền họ nữa cả.
109 Trên cả quãng đường đi, Hạ Thi Văn đều thấp thỏm lo sợ, ngồi cũng không yên, tay cứ liên tục bấu chặt lấy chiếc váy trắng.
“Nè, chiếc váy không có tội tình gì, cái tay em đừng có như muốn xé rách nó vậy chứ? Vả lại ân nhân của em đây cũng là người đàng hoàng đó được không, em có thể đừng làm ra bộ mặt như bị anh bắt cóc lên xe thế kia chứ?”
Thấy cô liên tục căng thẳng đến độ thần kinh sắp không chịu nổi như vậy, Vu Ngạo Ân không thể tiếp tục nhìn được nữa.
110 “Thích, trước khi biết anh ấy là người hồi bé mình đã thích anh ấy rồi. Bây giờ…lại càng thích!”
Cô trả lời không chút nghĩ ngợi. Thích chính là thích, chẳng có lý do gì là sai cả, tại sao cô lại không dám thừa nhận?
Như đạt được mong muốn, Diệp Tuyết Nhi khẽ nở nụ cười mãn nguyện.
111 Tư Hạo Hiên dừng xe, cởi dây an toàn bước xuống rồi mở cửa xe cho cô. Nhưng cô vẫn cứ một mực cự tuyệt, không chịu xuống.
Đúng thời điểm cô đang giả vờ lạnh lùng với anh thì cái bụng đói của cô lại lật kèo phản ngược lại, sôi lên ùng ục làm cho anh ở ngoài không nhịn được phì cười.
112 Tối hôm đó, Tư Hạo Hiên phải cùng đối tác đi ăn cơm nên về biệt thự rất trễ. Vừa mở cửa bước vào, anh cứ nghĩ mình sẽ phải thấy bộ dạng khó chịu của Hạ Thi Văn, nhưng ngược lại, tìm xung quanh cũng không thấy cô đâu làm anh có chút khó hiểu.
113 Ngày nối tiếp đêm, khi mặt trăng dần buông xuống phía sau dãy núi không xa thì cũng là lúc mặt trời tỏa sáng, mang theo những ánh dương ấm áp chiếu đến khắp nhân gian, cỏ cây hoa lá theo đó cũng vươn mình thức giấc.
114 “Bởi vì tôi ghen!”
Cô bị đè đến độ luống cuống bèn đem sự thật trong lòng nói ra, nói sau chính mình cũng ngớ người. Còn anh thì mỉm cười ranh mãnh, có vẻ rất mãn nguyện với câu trả lời đó.
115 Đến tận lúc chuẩn bị ăn trưa, quản gia Trương mới nhìn thấy đôi vợ chồng son kia dắt tay nhau đi xuống, còn cười nói vui vẻ.
Thiếu gia nhà ông ân cần dịu dàng với Hạ Thi Văn, thiếu phu nhân cũng không còn dáng vẻ lạnh nhạt không vui trước đây, trong lòng ông không khỏi mở cờ.
116 “Tiểu Hiên, Tích Gia Di về rồi!”
Một câu nói này thôi, chỉ một câu này thôi đã làm cho Tư Hạo Hiên ngay lập tức cứng đờ. Đặt lại điện thoại đến bên tai, anh nghi hoặc hỏi lại.
117 “Thi Văn, em đây là đang xem cái gì?”
Chiếc điện thoại vừa được mở mã khóa, màn hình liền hiện lên một trang web với vô số hình ảnh những chàng trai chỉ mặc một chiếc quần đùi, nửa thân trên để trần, lộ ra những đường nét cơ thể của những siêu mẫu, ở dưới còn có kèm theo dòng tin nhắn của Diệp Tuyết Nhi:
<đây mới="" là="" những="" thân="" hình="" cực="" phẩm="" nè!="" tư="" thiếu="" nhà="" cậu="" chắc="" không="" có="" được="" như="" vậy="" đâu="" nhỉ?="">
Anh liếc mắt nhìn xuống cô nàng đang co rúm lại kia.
118 Giờ đã là đầu thu, trong không khí tỏa ra hương vị của một loài hoa thơm mát, gió thổi nhẹ nhẹ qua những kẽ lá, những chiếc lá vàng nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất, đánh dấu sự thay da đổi thịt của thời tiết.
119 “Giáo sư Tích Gia Di?”
Người đang ngồi xem tài liệu kia vội quay ra.
Nhìn thấy Hạ Thi Văn, không những không ngạc nhiên mà còn nở nụ cười. Nụ cười của cô ấy rất đẹp, đẹp đến độ làm xao động lòng người, làm Hạ Thi Văn có chút ngây ngẩn.
120 Hạ Thi Văn cúp điện thoại, nhanh chóng chạy đến chỗ Tích Gia Di đang đứng chờ ở cổng, miệng nở nụ cười mà vẫn thở hổn hển.
Đoán chừng là lúc nãy sợ cô ta phải đợi lâu nên cô đã tức tốc chạy tới đây.
Thể loại: Dị Giới, Xuyên Không, Tiên Hiệp, Đô Thị, Huyền Huyễn
Số chương: 50