101 Tiểu Trà lè lưỡi:“Quan trọng nhất là tỷ muốn chơi. ”Bị phát hiện ra mục đích thực sự, tôi vội vàng ngáp dài rồi lấp liếm:“Thế nồi dầu này làm thế nào? Lãng phí là không tốt.
102 Chúng tôi tới thảo nguyên, phong cảnh ở nơi đó rất tuyệt vời, phóng tầm mắt ra xa nhìn không thấy bờ, khi cơn gió thổi qua mới nhìn thấy những con trâu con cừu được thả trên đồng và bao phòng của mục dân.
103 Sau khi nhận được tin này, tôi vô cùng kinh ngạc, vội vàng chạy đi hỏi thăm khắp nơi, kết quả tôi nhận được là ông hận vì con mình bị bắt nên đã đối đầu với những người đi lấy kinh, bởi vậy bị Thiên Giới phái người xuống thu phục, bị xỏ vòng qua lỗ mũi, từ đó bị nhốt trong nhà lao, đối diện với bốn bức tường để hối lỗi.
104 Tiếng chuông báo thức vang lên, tôi với tay ra tắt, một lúc sau mới tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng mà mình không thấy sợ hãi, mở mắt ra, phát hiện đã quá bảy giờ mười lăm phút, sắp muộn giờ đi học.
105 Hôm sau, lúc đi học tôi lại nhìn thấy con quạ trắng đó, nó đậu trên đường dây điện, hằn học nhìn tôi, khiến tôi cảm thấy thật bất an, thế là tôi kéo Tiểu Mao lén lút lại gần, nói với cậu:“Con quạ này con dữ hơn cả chó, nguyền rủa nó bị người ta bắt ném vào nồi lẩu.
106 Không lâu sau đó, các món hải sản quý giá được những nhân viên phục vụ đã trải qua huấn luyện mang lên, bày đầy bàn. Một người nghiện hải sản như tôi cuối cùng cũng không kìm chế được nước bọt của mình, mắt nhìn chằm chằm vào đĩa tôm hùm với cua, còn cả loài cá biển thơm lừng nào đó mà tôi không biết tên, bụng tôi sôi òng ọc một cách vô liêm sỉ.
107 Sáng hôm sau, tiếng sửa chữa ồn ào vọng vào, tôi lấy gối bịt tai lại, lăn qua lăn lại một lúc lâu không thể nào ngủ được, đành phải ngồi dậy đi ra ngoài tản bộ, vận động một chút cái thân thể đã lười biếng quá lâu.
108 Tôi không biết nên nói gì, đừng nói là tôi không biết Hỏa Diệm Sơn ở đâu, cho dù có biết cũng chẳng có tiền cho anh ta đi xe tới đó. Nghĩ ngợi trước sau, cuối cùng vẫn quyết định đưa anh ta đi gặp cảnh sát, để công bộc của nhân dân giải quyết vấn đề này.
109 “Tôi là Lâm Tiểu Miêu… anh là?”“Tôi tên là Tất Thanh. ” Anh sải bước chân rộng tới bên tôi, đưa tay vào không trung, dường như muốn chạm vào mặt tôi, nhưng lại cảm thấy không ổn nên rụt về:“Tôi từng gặp cô ở đâu nhỉ?”“Có phải tôi đã từng gặp anh ở đâu không?” Tôi cũng hỏi theo anh, ánh mắt vẫn không thể rời khỏi gương mặt anh.
110 Thần sắc Tất Thanh lúc này như rơi từ trên mây xuống một hố băng lạnh lẽo. Nhưng sự thực bày ra trước mắt, tôi không thể giải thích, chỉ đành xách túi đồ vừa mua, cúi lưng:“Mai tôi sẽ tới trả tiền…” Sau đó khó nhọc đi tới bên Ngao Vân.
111 “Em sợ anh ăn thịt em sao?” Ngao Vân cười. “Em… chúng ta vẫn chưa kết hôn. ” Tôi đẩy thân thể đang áp sát của anh ra. Ngao Vân nắm lấy tay tôi, hôn lên từng đầu ngón tay, rồi lại hôn lên ấn ký màu đỏ trên mu bàn tay tôi, kéo mạnh một cái, cả người tôi ngã nhào vào lòng anh, ném tôi lên giường, nghiến răng nói:“Vì ngày hôm nay, anh đã chờ lâu lắm rồi, không thể bỏ lỡ được! Cũng không thể thất bại được!”“Em không hiểu anh nói gì!” Tôi giơ chân ra định đá anh, nhưng bị chặn lại dễ dàng.
112 Căn phòng nhỏ chưa đầy mười mét vuông ngập trong mùi thơm của cá, tôi còn lôi ra đủ loại đồ ăn vặt để chia sẻ với mọi người, ngồi một lúc thì Hoa Dung ra về, Tiểu Mao thì ăn no nằm lăn lên giường không chịu đi.
113 Trong phòng Karaoke, ánh sáng lờ mờ, ở giữa có một quả cầu xoay liên tục, tỏa ra những ánh sáng nhỏ đủ mọi màu sắc, chiếu lên từng người. Vừa nhìn là biết ngay họ đều là yêu quái.
114 Tiểu Tử lại bổ sung:“Dù sao thì chúng tôi cũng phải lo cho tính mạng của Băng Hoàn tỷ tỷ, không thể hành động lỗ mãng. ”Cẩm Văn im lặng rất lâu rồi mới nói:“Ngao Vân làm thế cũng đáng để đồng tình, dù sao hắn cũng đã chờ đợi rất lâu, cuối cùng mới chờ được cơ hội này, chúng ta thực sự để hắn rơi vào tuyệt vọng sao?”“Cho dù có cơ hội hay không thì sử dụng thủ đoạn là không đúng!” Tiểu Tử bĩu môi.
115 “Đừng khóc, đừng khóc. ” Tất Thanh dỗ dành tôi như dỗ dành một đứa trẻ, anh mở cửa bệnh viện ra, dắt tôi vào, đưa tay vuốt mái tóc ướt sũng của tôi, đau đớn nói, “Mưa to quá, em ướt hết rồi, ngộ nhỡ bị ốm thì làm thế nào.
116 “Vì cái này. ” Ngao Vân xòe tay ra, mười chiếc vuốt sắt có đính kim cương xuất hiện trong lòng bàn tay, rồi lập tức thu về, “Nhân tiện chờ nàng. ”“Trả Phá Thiên Trảo cho tôi.
117 “Không thiếu gì chứ?” Ngao Vân lạnh lùng hỏi, tay hắn siết chặt cổ tay tôi, tôi cố giằng ra mà không được. “Xin Tam Thái Tử an tâm, những thứ Miêu Miêu cô nương thích đều đủ hết, mèo Kitty và cái gối Tiểu Tingtang đều đã chuẩn bị rất nhiều.
118 “Tình cờ quá. ” Tôi lên tiếng chào hỏi, rồi đi về hướng khác, không muốn nhìn thấy mặt hắn. Ngao Vân phì cười, lại gần chặn tôi lại:“Không tình cờ chút nào, ta tới đây tìm nàng.
119 Sáng sớm hôm sau, khi tỉnh dậy đã không thấy Ngao Vân bên cạnh, chỉ có mấy sợ tóc đỏ vương trên gối để nói với tôi rằng đêm qua không phải là mơ. Tôi bò dậy, kiểm tra cơ thể mình, ngoài cái đầu đang nhức như búa bổ ra thì không có gì khác thường, tôi vào phòng tắm, nhìn vào chiếc gương trên bồn rửa mặt, người trong đó hoàn toàn khác với Hoa Miêu Miêu trong ký ức, quen thuộc lại xa lạ.
120 Ngồi trên bàn tiệc xa hoa, tôi im lặng ăn uống, Ngao Vân còn rót rượu cho tôi. Đó là thứ rượu có màu hổ phách, mùi hoa thoang thoảng, rất dễ chịu, tôi nhìn ánh mắt chờ đợi của hắn, ngẩng đầu lên uống cạn.