81 Mặt trời đã bị che khuất, tôi chau mày vẻ không vui, Hải Dương tay giữ bảo kiếm, chầm chậm cưỡi mây thấp xuống, nhảy xuống đất, đi tới trước mặt Hướng Thanh.
82 Hướng Thanh thấy mẹ đã tỉnh lại thì vội vàng chạy tới trước giường hầu hạ, tôi cũng không dám chậm trễ, lập tức học theo, lại gần chắp tay đứng cạnh để không bị ghét.
83 Ngân Tử vẫn không chịu buông tha:“Vấn đề quan trọng bây giờ là ta sắp không có cơm ăn rồi, làm thế nào?”“Thế ta… ta đi gặp đại tẩu lấy tiền về trả cô…” Hướng Thanh hình như rất áy náy, chàng lập tức định lao vào phòng trong.
84 Bất mãn nhìn Ngao Vân, hắn bất lực so vai, vẻ mặt rất vô tội. Thế là tôi nhảy xuống khỏi vũ đài, chạy về phía Ngao Vân, tôi xoa hai tay vào nhau, chuẩn bị đánh người cướp cá.
85 “Để đâu bây giờ?” Ngân Tử cõng cô gái, nhìn căn nhà không mấy rộng rãi của Hướng gia, do dự hỏi. Tôi suy nghĩ giây lát rồi nhanh chóng đưa ra quyết định:“Ném vào chuồng lợn, giấu đi, đừng để phát hiện ra.
86 Ngân Tử tức giận suýt nữa thì ngã phịch ra… Tôi lặng lẽ kéo tay hắn, đi ra ngoài rồi mới thì thầm. “Cái người này cứ kỳ kỳ. ”“Đuổi ả đi là được, chết dọc đường cũng không liên quan gì tới chúng ta.
87 Tiểu Trà nhìn Ngân Tử, quan tâm nói:“Tỷ gầy quá, có lẽ cuộc sống hàng ngày cũng không tốt lắm phải không…”“Đúng là không tốt lắm, kẻ đó rất phiền phức.
88 “Muội… muội muội, muội không đùa đấy chứ?” Ngưu Ma Vương há hốc mồm, mãi sau mới lắp bắp nói được một câu. “Ai đùa với huynh. ” Tôi lập tức bày tỏ rõ ràng ý định, và vỗ mông con trâu.
89 Hải Dương đã ngất ngây thấy Hướng Thanh quay về thì lập tức nhào đến ôm chặt không buông, miệng còn lải nhải kể lể, tôi phẫn nộ chạy lại gần, đá mạnh hắn, khiến hắn đau la oai oái.
90 “Vì sao?” Tôi không hiểu, ngày trước chàng rất muốn ăn tôi, sao giờ lại không ăn nữa? Chẳng nhẽ vì lần trước lúc tôi kháng cự lại chàng đã cắn chàng rất đau nên chàng không dám ăn? Sau khi hiểu ra chuyện này, tuy rằng không thích bị ăn, nhưng tôi vẫn quyết định vì người mình thích mà hy sinh một chút, thế là tôi thu hết dũng khí, nói với chàng:“Được rồi, lần này thiếp cho chàng ăn, không cắn nữa, yên tâm đi.
91 Đã sắp đắc thủ tới nơi, Hướng Thanh đột nhiên dừng lại, chàng nhìn ra ngoài cửa, kinh ngạc hỏi tôi:“Miêu Miêu, sao ngoài kia có bóng người, ai tới à?”Tôi vội vàng quay đầu lại nhìn, không ngờ đây là kế hoãn binh của chàng, vừa mới lơ đãng đi một chút, Hướng Thanh đã giằng tay tôi ra, nhanh nhẹn phá vỡ cửa sổ, nhảy ra ngoài rồi chạy mất.
92 Ngân Tử khó nhọc thốt lên mấy tiếng:“Cô… cô làm gì… quả lê?”“Tôi cho xuân…”Lời nói còn chưa dứt, Ngân Tử đã quay đầu chạy đi, hắn cố chạy ra được tới cổng nhà thì hình như khó chịu quá không thể nhích thêm được nữa, thế là hắn do dự giây lát, ánh mắt tỏ ra hung hãn, vội vã quay đầu lại, chống tay vào tường khó nhọc đi từng bước, tới cửa phòng Tiểu Trà, hắn đẩy mạnh ra rồi xông vào.
93 Trên đường về nhà, chàng thì thào nói với tôi:“Hôm nay… có thể ăn nàng không?”Meo? Nếu không phải là chàng không được thì lòng tự trọng sẽ không bị đả kích, tức là hoàn toàn không có vấn đề gì cần lo lắng.
94 Trông rất giống tôi? Nữ nhi bỏ nhà ra đi? Tôi với Hướng Thanh đưa mắt nhìn nhau, trong lòng đều đã có đáp án. Nhưng… nếu bảo Tiểu Trà ra nhận cha nhận mẹ thì hôn sự khó khăn lắm mới hủy được nói không chừng lại thành.
95 Diệp lão thái lại lên tiếng:“Đến thân thế lai lịch của cậu chúng ta còn không biết, vậy thì làm thế nào mà gả con gái cho cậu được. ”“Gả đi, gả đi, con muốn lấy chàng!” Tiểu Trà reo lên và lao tới cạnh Ngân Tử: “Chàng cưới thiếp thật hả? Thật không? Không được hối hận đâu nhé!”“Thật!” Giọng của Ngân Tử chả mấy khi dịu dàng như thế, hắn ta chu đáo vuốt má Tiểu Trà, nói bằng giọng đau lòng: “Sưng hết lên rồi, lát nữa ta sẽ kiếm ít Thiên Sơn Liên Cao bôi cho nàng, mai là hết sưng.
96 Sau hai canh giờ cãi cọ, cuối cùng mẹ chồng cũng chịu khuất phục, thế là tôi đành phải… một lần nữa trải qua cuộc hôn lễ của nhân gian còn phức tạp hơn cả hôn lễ trên Thiên Giới.
97 Cây nến lắc lư, bắn lên mấy bông hoa lửa khiến tôi thấp thỏm. Hướng Thanh thấy tôi có vẻ căng thẳng quên cả chớp mắt thì vừa giận vừa buồn cười, cố gắng khuyên tôi mấy lần mà tôi không chịu ngủ, thế là chàng bất lực ôm tôi đặt lên đùi, rồi lại dùng cái gối làm chỗ tựa, nghiêng nghiêng tựa vào thành giường ngắm nến hồng đổ lệ rồi dần dần cháy hết.
98 Ngày thứ ba sau khi kết hôn phải hồi môn, chúng tôi cũng không được miễn. Lần đầu tiên Tiểu Trà được cưỡi lên Ngân Tử bay lên trời, có vẻ hưng phấn quá độ, ra sức hò hét, nói là còn thú vị hơn ngồi phi cơ, chỉ có điều thiếu mất cái mặt nạ chống gió.
99 Không ngờ Mã Thị lại rớt nước mắt, vừa khóc vừa múc cháo ra ngoài, còn chưa múc xong thì một hán tử nhà quê cao lớn đã bước vào, hít hít mũi, chau mày nói:“Chuyện gì thế?”“Tướng công… thiếp không cẩn thận…” Giọng Mã Thị hơi run rẩy, thần sắc có vẻ bất an.
100 Nửa đêm ở thôn Hoàng Dương, bầu trời đầy sao cao vời vợi, đột nhiên bị mây đen che khuất, không lâu sau thì cuồng phong nổi lên, cát bay đá chạy, cành cây gãy rụng, suýt nữa còn tốc bay cả mái nhà.