121 Trong điền trang mới xây, có một khu gọi là lò sắt. Đây là một tiểu viện độc lập, nằm nối giữa điền trang và Lâu Thương. Nó thuộc nội trái, người bình thường không thể vào.
122 Quay về Lâu Thương, trời đã về khuya. Lưu Khám đi một mạch từ huyện Tương về Lâu Thương. Chân trước vừa xuống ngựa, chân sau đã lệnh cho người gọi toàn bộ đám Tào Tham, Quán Anh, Chung Ly Muội đến.
123 - Tiêu tiên sinh, tại sao ngươi bảo Đồ tể giúp cái tên đó? Trong một tửu quán ở Bành thành, Hạ Hầu Anh cuối cùng không nhịn được bèn lên tiếng hỏi: - Ngài biết rõ hắn và đại ca không hợp nhau mà.
124 Có thể khích lệ lòng quân, có thể khích lệ lòng quân! Mông Điềm nhìn Lưu Khám đứng trước mặt, trong lòng âm thầm tán thưởng. Nhoáng cái đã sáu năm, ngày xưa là tiểu tử không có tiếng tăm gì, hôm nay đã thành mãnh hổ.
125 - Kỳ thực bất kể ở đâu, bất kể nơi nào, chuyện phe phái tranh chấp nhất định không thể tránh khỏi. Đêm đó, khi Lưu khám đang ngồi trong quân trướng, Trần Đạo Tử cười ha hả vì hắn ưu sầu.
126 Từ khi Mông Tật sinh ra tới nay, có thể nói là thuận buồm xuôi gió, chẳng gặp trở ngại gì. Mông gia ba đời làm tướng, trong quân có uy tín không kém gì Vương gia.
127 - Mông Tật, ngươi ăn gan hùm mật báo sao? Đúng lúc này, từ phía xa xa truyện tới tiếng vó ngựa. Một đội kỵ quanh nhanh như điện vọt tới. Người cầm đầu chính là một gã văn sĩ, nhưng toàn thân bọc một kiện Hủy Giáp, bên trong là áo bào xanh, thắt lưng đeo bảo kiếm.
128 Chương 174: Đông Lăng Hầu Triệu Bình (1) Từ khi Mông Tật sinh ra tới nay, có thể nói là thuận buồm xuôi gió, chẳng gặp trở ngại gì. Mông gia ba đời làm tướng, trong quân có uy tín không kém gì Vương gia.
129 Chương 182-183: Nguyện làm đầy tớ cho Quân hầu Trong khoảnh khắc Mông Tật hét lên, Mông Khắc biết là hỏng rồi. Lão gia tính cách như thế nào, y cũng đã hiểu tương đối… Không sai, chiến pháp lần này của Lưu Khám đích thực không theo quy tắc thông thường, nhưng người ta lựa chọn phương thức chiến đấu đường đường chính chính giành thắng lợi, sao có thể nói là người ta giở trò được? Huynh trưởng nhà mình đúng là tẩu hỏa nhập ma rồi! Thua thì thua rồi, sau này thắng lại là được, làm thế này còn ra thể thống gì? Quả nhiên, trên điểm tướng đài cờ lệnh phấp phới, tuyên bố kết quả thắng thua của trận bình nguyên, Lưu Khám thắng, Mộng Tật thua… Hơn mười giáp sĩ chạy như bay từ trên điểm tướng đài xuống, sau khi lao đến thao trường, nhảy xuống ngựa bên cạnh Mông Tật, không nói lời nào, lấy dây thừng trói chặt y lại.
130 Chương 188: Lão Bi Doanh (5) Từng thi thể quân Tần được xếp trên đống củi. Sông Hoàng Hà cuồn cuộn gào thét, như đang hát lên bài ca đưa tiễn những hồn thiêng còn chưa đi xa.
131 Chương 191-192: Trận đại chiến đầu tiên Chiến tranh rốt cuộc là cái gì? Đối với Bồ Nô mà nói, chiến tranh chính là dùng đao kiếm trong tay, xé rách thân thể đối thủ, khiến áu của những tên Tần mọi rợ, Yến mọi rợ, Ngụy mọi rợ phun đầy trên người chúng, sau đó cắt lấy đầu của bọn chúng xuống, đem làm đẹp cho y phục của chính chúng.
132 Chương 197: Tiếng trống nửa đêm Đồi Bạch Thổ đại hỏa, cháy liên tục đến sáng. Hơn nửa lũng sông bị đốt đến cháy đen, người Hung Nô tử thương vô số. Đặc biệt là lúc trời sáng, sức gió đột ngột tăng cường, cũng làm cho sức lửa càng hung hăng.
133 Chương 206: Thành bị phá (1) Xích Kỳ trong ánh lửa vẽ ra một đường vòng cung đẹp tuyệt, hung hãn bổ vào một tên Bách Phu Trưởng. Lưỡi đao sắc bén từ ngực của Bách Phu Trưởng kéo qua, đến nỗi phần trên của đối phương bay xuống lầu thành, còn nửa phần dưới vẫn còn ở trên thành.
134 Chương 212: Trận quyết chiến Hà Nam Địa (3) Mây chiều bốn phía hợp lại, quạ khách bay loạn. Ráng chiều phía tây Thiên Đình ép chặt lấy mặt đất. Đồng cỏ hoang dã rậm rạp, dần dần u ám.
135 Chương 218: Hô Diễn Châu (1) Hô Diễn Châu đúng là còn ở Cù Diễn. Ai lại có thể nghĩ đến, một đám tàn binh bại tướng đã thảm bại ở Phú Bình, lại có thể có dũng khí như vậy, tập kích Cù Diễn vào lúc này? Ít nhất, Mạo Đốn cũng không nghĩ đến, Hô Diễn Châu càng không nghĩ đến.
136 Trời sắp sáng! Lúc này, là lúc bóng tối trước ánh bình minh, tất cả mọi người đều đang chìm sâu trong giấc mộng, chỉ có tiếng điêu đấu lúc nào cũng vang vọng trên không trung.
137 Giết chóc vẫn đang tiếp tục. . . Ánh dương xán lạn chiếu sáng mặt đất Bắc Cương, máu tươi bắn ra, dưới ánh mặt trời trông như có một vẻ đẹp không thể tả được.
138 Phó tướng quân Vương Ly? Sau khi Lưu Khám rời khỏi đại trướng trung quân, trong lòng cảm thấy nặng trình trịch. Cũng khó trách, không hiểu ra sao cả lại xuất hiện thêm một kẻ thù, hơn nữa lại là kẻ thù đáng sợ, thật sự không phải là một chuyện vui vẻ gì.
139 Lúc biết được Lưu Khám suất bộ đi tập kích Lâm Hà Độ Khẩu, Mông Điềm cũng không khỏi bị hành động to gan này của Lưu Khám làm cho hoảng sợ. Nhưng không thể không thừa nhận, nếu như Mạo Đốn thật sự suất bộ qua sông, sau này chắc chắn sẽ đem lại phiền phức lớn cho Hà Nam Địa.
140 Đầu thu, Bắc Cương nổi gió. Một trận đại chiến xảy đến bất ngờ mới kết thúc, đang lúc tất cả mọi người đều cho rằng hòa binh sắp đến, thì núi Giả Âm Sơn phía bắc, Chiêu Vương Thành phía nam, Vân Trung phía đông, Hạ Lan Sơn phía tây, trên vùng lãnh thổ rộng lớn hàng nghìn dặm lại dấy lên một cảnh giết chóc vô cùng thảm khốc.