81 Nói xong, Lưu Khám đứng dậy. Hắn hất ống tay áo lên, Đường Lệ liền ra lệnh một tiếng: - Bắt những tên này lại! Răng rắc, hai mươi tên Tần quân cùng lên, vây đám người Đinh Tật ở giữa.
82 Tương Cường chủ động đến đây. Khi nghe y nói Lưu Khám muốn gặp y, lại nhìn thấy điệu bộ của Đường Lệ, dường như ý thức được điều gì, liền cực kỳ phối hợp cùng Đường Lệ tới.
83 Sắc phu tên là Đinh Miễn, cũng là tộc trưởng của bộ tộc Đinh thị ở Tứ Hồng. Cần nói rằng, tộc Đinh thị cũng không nhỏ, ngày xưa thời thượng cổ Viêm đế Thần Nông thị, tổ tiên chính là thái công Khương Tử Nha giúp đỡ Chu triều lập quốc.
84 Lưu Khám nhìn qua rất bình tĩnh, cũng không có giận dữ như Đường Lệ tưởng tượng. - Chạy rồi sao? Lưu Khám thản nhiên nói: - Chạy rồi thì thôi đi, một mình Đinh Tật bỏ chạy, cũng không có khả năng gây ra mưa to gió lớn gì.
85 - Lão Đường, A Khám làm thế, đến tột cùng là muốn làm gì? Bên ngoài, mưa ào ào rơi xuống. Mưa cả một ngày, toàn thế giới bao phủ trong một màn thủy sắc, làm có chút không nhìn rõ.
86 Lưu Khám phục hồi tinh thần, vỗ vỗ đầu Vương Tín. - Tín, chúng ta trở về đi. . . Bài học ngày hôm nay của ngươi còn chưa có làm đâu. Vương Tín mỗi ngày đều phải làm rất nhiều bài tập, ngoại trừ luyện võ ở ngoài.
87 Trong nháy mắt đã bước vào tháng mười hai. Lúc này, công nhân đến Lâu Đình xây kho lương càng ngày càng nhiều, đã gần đến bảy trăm người. Trong đó, có khoảng chừng hơn ba trăm người là cư dân bản địa của Lâu Đình.
88 Trước cuối năm ba ngày, các bộ phận chính của kho lương đã cơ bản hoàn thành. Dù là bốn mươi chín tòa kho lương trên đồi, hay là nhà dân đơn giản dựa theo kết cấu Kinh Vĩ, đều sớm làm xong.
89 Theo kế hoạch của Đinh Khí, trước tiên là dọn sạch lương thảo cùng đồ quân nhu trong kho. Đây là y cùng hậu duệ phản Tần của sáu nước cò kè mặc cả một nhóm đồ quân nhu thật vất vả mới có được.
90 Đinh Tật chạy ào vào cửa quan thự, đi qua sân nhà. Nhảy lên trên đình, đến chỗ Lưu Khám đang say gục trên bàn. - Cẩu quan, hôm nay muốn ngươi nợ máu phải trả bằng máu! Đinh Tật hét lớn một tiếng, giơ rìu đồng trong tay chém xuống.
91 Đinh Khí đã chết, Đinh Tật cũng đã chết! Dòng họ Đinh thị đối với bách tính vùng Tứ Hồng mà nói, từ nay về sau không hề có bất kỳ ý nghĩa gì nữa. Không cần quan tâm chúng có phải là hậu duệ của Khương Tử Nha hay không, cho dù là con cháu của Chu Võ Vương thì sao? Người chết đèn tắt, chỉ kẻ mạnh mới có thể tồn tại.
92 Lý Tất ngẩn ra: - A Khám huynh đệ, ngươi quen biết Cao Tiệm Ly? - Đã từng gặp! Lưu Khám ngược lại cũng không có gì phải giấu giếm, cười nói: - Năm kia lúc ta đi làm việc ở Tống Tử, ở yến mừng thọ của Từ công, từng nghe qua Cao Tiệm Ly này diễn tấu một khúc.
93 Sau khi thay bộ đồ mới, ăn chán chê, Thích Cơ lại có tiềm chất một tiểu mĩ nhân. Đã trải qua nhiều đau khổ, tiểu nha đầu này rất hiểu chuyện, có thể nhìn mặt đoán ý, làm cho Khám phu nhân đối với nó vô cùng thương xót.
94 Chủ ý của Đường Lệ kỳ thực rất đơn giản. Nếu theo cách giải thích của hậu thế, đó chính là bốn chữ: Lợi và ích đi liền với nhau. Đem hai nghìn khoảnh đất phía tây Tứ Thủy bán ra ngoài.
95 Vụ tàn sát làm rung chuyển cũng không duy trong thời gian quá dài. Sau khi Nhâm Hiêu chấp hành xong chiếu lệnh, cũng không tiếp tục truy bắt nữa. Chí ít trong mắt đa số người, hắn thật là không truy nữa.
96 - Lão Trình, ngươi vừa nói cái gì? Ta không có nghe rõ ràng! Lưu Khám quay đầu hướng Trình Mạc nhìn lại. Lúc Trình Mạc đang nói, vừa là lúc Trần Đạo Tử vội vàng tới, thế cho nên không để ý.
97 Nhâm Hiêu thái độ trầm tĩnh, làm người khác không thể nhìn ra suy nghĩ trong lòng y. Tự rót cho chính mình một chén rượu, sau khi nhấp một ngụm liền đặt chén lại chỗ cũ, hầu kết khẽ động, nuốt xuống, thở dài một hơi.
98 - Đáng tiếc quá, thực sự là đáng tiếc quá! Tại quan thự Lâu Thương, Quán Anh đang ngồi ở đình thượng vừa uống rượu, hậm hực lầm bầm: - Sớm biết sẽ phát sinh nhiều chuyện thú vị như vậy, đánh chết lão tử cũng không quay về Tuy Dương… Mẹ ôi, nói không chừng có thể kiếm được một chức quân công ấy chứ.
99 Đường Lệ nói như vậy thật đúng là không phải khoác lác. Tuy rằng thời gian Lưu Khám ở Lâu Thương không lâu lắm, đếm trên đầu ngón tay cũng chỉ khoảng nửa năm mà thôi.
100 Tào Tham nói: - Không, là đi cùng Trần Nghĩa. - Trần Nghĩa cũng đi? Không phải y còn muốn ở đây giám sát việc kiến thiết điền trang sao? - Không, Trần Nghĩa nói chuyện này để cho ngươi quyết định, y tin tưởng ngươi sẽ không hại y.