141 Tiếng gọi nhẹ nhàng như vậy, thế nhưng cô lại không có chút phản ứng nào. Cố Tử Nghiêu có chút sợ. Tại sao lại sợ ư? Lúc anh tìm thấy cô thì cô đã bất tỉnh, quần áo bị xé rách , cánh tay cùng xương quai xanh có mấy vết cắt đọng lại thành vết máu, lộ ra thịt ở bên trong nhìn vô cùng đáng sợ, anh quả thật khó có thể tưởng tượng cô rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì!Đi được nữa đường anh liền liên lạc với bác sĩ riêng của Mộ gia, sau đó gọi cho Mộ Yến Thần.
142 "Chẳng lẽ là do tôi lừa em quá lâu, cho nên em liền tin tưởng rằng —— tôi thích em, hả?"Ngữ điệu của Mộ Yến Thần êm ái, lộ rõ sự hài hước, khóe miệng nở lên một nụ cười đều mang một tia máu tanh, sau một hồi lâu anh mới gật đầu một cái, tiếp tục nhẹ giọng nói: " Đã tới bước này rồi, tôi cũng không ngại nói cho em biết—— trước kia em chưa trưởng thành, hiện tại thì cũng có thể xem như đã trưởng thành, tôi dạy cho em bài học đầu tiên, thành người giữa, xem như vui đùa một chút, không còn hứng thú nữa thì nên cút đi, nếu không thật sự rất nhục, như vậy thật khó coi.
143 Trong nháy mắt, Mộ Yến Thần cảm thấy xung quanh vắng lặng đến đáng sợ. Đồng hồ treo tường vẫn gỏ từng nhịp từng nhịp, tiếng rắc rắc lúc nửa đêm làm cho lòng người đang cô đơn phải hốt hoảng.
144 Môi mỏng của Mộ Yến Thần lạnh như băng trắng bệch nhàn nhạt mím lại không nói lời nào, cầm lấy một ly rượu mạnh, âm thầm rưới vào cổ họng. Hai mắt Nhiếp Minh Hiên khẽ đỏ lên, nhìn động tác này, cũng biết lúc này cậu ta phải chịu biết bao đau đớn, trên cái thế giới này có rất nhiều cách tàn nhẫn, nhưng trơ mắt nhìn người mình thích nhất bị giày vò, bị hủy diệt, mà đao phủ lại chính là mẹ ruột của mình, loại cảm giác này, anh liền phiền muộn đến mức không thở nổi.
145 Editor:⊹⊱✿MạnNhi✿⊰"Lan Khê. " Anh khàn khàn nhẹ nhàng gọi. Cô vẫn khóc, thanh âm cuồng loạn ở bên lỗ tai của anh, tất cả dây thần kinh của anh cũng bị chấn động thấy đau.
146 Editor:❀MạnNhi❀Nước mắt của Lan Khê rung động, liếc mắt nhìn Kỷ Hằng, nước mắt nóng bỏng cũng nhanh chóng tràn quanh vành mắtCô nhớ Mộ Yến Thần đã nói rồi.
147 Mạc Như Khanh run lên một cái, ngoái đầu nhìn lại, trong hốc mắt lệ quang lóe lên: "Yến Thần. . . . . . "Lòng của bà nhíu chặt lại, chỉ sợ nó nói thêm câu nào thiếu sót lại làm cho Mộ Minh Thăng chịu thêm kích thích, bà đã dặn dò nó, chuyện này chỉ cần đẩy hết lên trên người của Lan Khê là được rồi! Chỉ mong nó có thể làm cho Mộ Minh Thăng tin tưởng.
148 Từ bệnh viện về nhà, đi hết một một giờ đồng hồ. Mặt Lan Khê bị không khí lạnh làm cho đỏ bừng, hơi thở hà ra nhanh chóng biến thành sương, tay chân cũng không còn tri giác nữa, mù mờ ngỡ ngàng nhìn thành phố, sau tết bầu không khí ở thành thị vẫn còn chút náo nhiệt.
149 Lan Khê sợ hãi, khuôn mặt nhỏ nhắn tái mét, nhưng vẫn cố tỏ ra dũng cảm, lạnh lùng hơn lúc đầu: "Tôi chúc anh tìm được người con gái yêu anh thật lòng, cùng nhau sống đến đầu bạc răng long——!"Lời nói sau đó, cô không cách nào phát ra được nữa! !Trên trán Mộ Yến Thần nổi đầy gân xanh, ngón tay trắng bệch vô cùng đáng sợ giữ chặt cái ót của cô, mãnh liệt hôn cô! Nh có chết cũng không muốn nghe những lời này của cô, có chết cũng không cũng không muốn không thể nào đụng vào cô nữa, anh hoảng hốt luống cuống hôn cô, cạy kẽ răng của cô ra mút chặt lưỡi của cô, không ngừng mút chặt hơn.
150 Editor:✤MạnNhi✤DĐLQĐKhuôn mặt Lộ Dao biến sắc, đấm bạn cùng lớp thêm một phát nữa, kéo chặt dây đeo cặp sách nhích tới gần. "Cậu về nhà à?" Cậu nhẹ giọng hỏi, giống như chỉ lo dọa cô sợ.
151 Editor:✤MạnNhi✤Ánh mắt của Lan Khê run lên, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn về phía anh. Tư thế bị ép phải ngửa đầu lên làm cho cô rất không thoải mái, muốn thoát ra lại bị anh giữ chặt một lần nữa, ánh mắt Mộ Yến Thần càng lúc càng lạnh lùng, xương ngón tay hơi trắng bệch, không dám tưởng tượng kết quả đáng sợ nhất về cái dây chuyền kia là gì.
152 Nụ cười sáng ngời của Nhiếp Minh Hiên lúc sáng sớm thoạt nhìn rất thoải mái, rất ấm áp. "Em gái, đường bị kẹt rồi, bên phía anh được ưu tiên chạy nè, em đi không?"Lan Khê càng thêm sợ sệt.
153 Edit: ReiNước mắt nóng bỏng từ trên gò má rớt xuống, động lại trên miệng, rồi nặng nề rơi xuống mặt đất. Cửa phòng học mở ra, mấy người lảnh đạo trường đi vào, thần sắc nghiêm túc và trang trọng, hai người an ninh nhanh chóng đặt tay lên bả vai của Lan Khê, cô run rẩy thét lên một tiếng: " Thầy.
154 Editor:๖ۣۜMạn๖ۣۜNhiCơn tức giận kèm theo tiếng bước chân, dồn dập đến gần. Mộ Yến Thần vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của người trong ngực, sức lực vuốt ve hơi mạnh muốn cô tỉnh táo lại một chút, tư thế cưỡng chế như vậy khiến cô không có chút xíu hơi sức nào để cử động, toàn thân bị mưa to xối đến lạnh giá bị nóng bỏng của anh hóa giải, suýt nữa bùng cháy lên ở trong lòng anh.
155 Edit: ReiBàn giao xong tất cả mọi việc, anh lái xe đi ra ngoài. Bánh xe cán ngang vũng nước, làm cho bọt nước bắn lên tung tóe! !Dưới bóng đêm, ánh mắt lạnh lùng đầy nặng nề của Mộ Yến Thần lắng đọng rồi sáng lên, chuyển tay lái, hướng vào khoảng không điên cuồng chạy!***Khi Lan Khê tỉnh lại, đã là nửa đêm.
156 "Bây giờ con lại còn dám mắng cả ba mình sao!" Con mắt sắc của bà lạnh lùng, hai tay đè lên đầu gối kìm chế sự sự run rẩy của mình, nhìn anh chằm chằm rồi từ từ nói, "Tối hôm qua ba con gấp gáp trở về.
157 Lưng dán vào lan can ngọc thạch, Lan Khê ngước mắt nhìn về phía anh, chỉ cảm thấy cơn rét lạnh nhanh chóng chạy dọc lên trên theo sống lưng!Hơi thở lạnh lẽo của Mộ Yến Thần áp xuống: "Không phải em rất thích kem ly ở cửa hàng Haagen-Dazs à? Buổi trưa anh dẫn em đi, có được không?"Ánh mắt Lan Khê rung động kịch liệt, không thể tưởng tượng nổi nhìn anh, không nhịn được cắn môi, run giọng thốt ra ba chữ: "Anh điên rồi.
158 Một mực ở trong nhà thầy giám thị mè nheo đến buổi trưa, la hét ầm ĩ đến nổi mọi người người trong tiểu khu chạy đến xem, vợ của thầy giám thị là một người phụ nữ vạm vỡ, thấy đối phương chỉ là một cô gái nhu nhược, thái độ lại càng thêm phách lối hơn.
159 Vuốt vuốt cái chìa khóa ở trong lòng bàn tay mấy cái rồi ném nó đi, cái chìa khóa đó bay theo hình vòng cung rồi rơi vào trong cái bình nhỏ, một chất lỏng trong suốt tràn ra, chưa đầy ba giây, cái chìa khóa đã nhanh chóng bị tan ra, biến mất không chút dấu vết.
160 Giọng nói kia, trong suốt dễ nghe, nghe vào trong lòng lại cảm thấy lạnh lẽo như vậy. Khóe môi tuấn dật của Mộ Yến Thần tỏa ra nụ cười yếu ớt, không nhịn được nhẹ nhàng đảo mắt quét về phía người ở cửa.