81 Trong cuộc sống có nhiều thứ, Mộ Yến Thần chỉ xem như vật ngoài thân, mất đi cũng không quan trọng. Ngược lại cũng có ít thứ anh liều mạng giữ chặt trong tay.
82 Cuộc đời này đã bịt tất cả đường lùi của anh. Trái tim trong lồng ngực như muốn bể nát ra, sự tuyệt vọng tấn công khắp mọi tế bào trong cơ thể. Mộ yến Thần mở mắt, hai hàng mi thấm đẫm mồ hôi, ôm chặt thân thể mềm mại đang không ngường giãy dụa, cảm nhận được phía dưới cô ra sức kẹp chặt lấy anh.
83 Lan Khê thật thấy được bóng hình quen thuộc của Mộ Yến Thần. Người kia đang đánh vòng tay lái, hướng về phía hai cô. Ánh mắt sâu như đáy biển của người đàn ông nhìn chằm chằm vào thân thể suy yếu đang xổm trên mặt đất.
84 Hơi thở trong mát lướt nhẹ vào cổ Mộ Yến Thần, câu nói như một cọng lông vũ, gãi ngứa đến dây thần kinh yếu ớt của anh. Mộ Yến Thần đình chỉ hết mọi hoạt động, cứng ngắc người.
85 Đêm khuya ở nhà họ Mộ vô cùng an tĩnh. Yêu cầu người giúp việc cuối cùng đi nghỉ ngơi, Mạc NHư Khanh ngồi trên ghế vừa thổi tách trà vừa lấy tay xoa huyệt thái dương, lẳng lặng chờ con trai đến.
86 Nhiếp Minh Hiên gật đầu ra vẻ thấu triệt: "Đã hiểu, tớ sẽ nói rõ ràng trước với cô ta. "Lát sau anh ta híp mắt, trêu chọc: "Vì sao cần tìm người tạm chữa lửa? Giá thị trường của Mộ thiếu gia vô cùng cao, chắc chắn sẽ có nhiều cô nhắm trúng, sao cậu không thử nghiêm túc quen với một người? Sợ bác Mộ không hài lòng?"".
87 —— Nhan Mục Nhiễm chưa từng gặp qua dáng vẻ này của Mộ Yến Thần. Mặc dù cô ta chưa tiếp xúc nhiều với anh, nhưng kể từ lần đầu gặp ở Dạ Vô Cương đến nay, cô ta đều dõi theo từng bước đi của anh ở thành C.
88 Lan Khê ngước mắt, nỗi mơ hồ đi qua là khoảng không hoang vu, vô vọng. Nước mắt đảo quanh viền mắt, cô lần nữa hôn anh, tay thăm dò quanh cổ áo, từng bước cởi những nút áo, động tác vụng về, không chút lưu loát.
89 "Tớ vốn nghĩ hai người chỉ nhất thời hồ đồ, không ngờ. . . . . . cậu làm thật. "Mà “thật” đến trình độ nào thì không cần nói ra ai cũng tự hiểu. Gương mặt Nhiếp Minh Hiên tràn đầy sự nghi hoặc, nhớ lại ngày ấy ở bệnh viện khi anh ta nhìn thấy những dấu vết khả nghi trên cổ Lan Khê.
90 Mạc Như Khanh diện áo khoác tơ tằm đắt tiền đích thân ra ngoài đón, “tay bắt mặt mừng” với Nhan Mục Nhiễm, người giúp việc bên cạnh hiểu ý, tự động giúp cô ta cầm túi xách và áo khoác ngoài.
91 Phòng vệ sinh gần ngay trước mắt. Nhan Mục Nhiễm chỉ cảm thấy bầu không khí càng ngày càng tụt xuống, vết phỏng trên đùi chỉ là việc nhỏ, cô ta thấp thỏm quan sát người đàn ông bên cạnh, gương mặt anh tĩnh lặng làm cô ta không thể đoán được tâm tình của anh ——Đâu là ranh giới cuối cùng cho lửa giận của anh?Bước chân của Mộ Yến Thần bất chợt ngừng lại.
92 Giọng nói trầm tĩnh như nước, trong cứng rắn lộ ra vài phần chua xót. Lan Khê bắt bản thân phải thật bình tĩnh, nhưng lời nói ra lại mang theo cảm xúc phức tạp, khó khống chế.
93 Nghe câu nói của anh, Lan Khê vô cùng chấn động. Còn chưa kịp tiêu hóa hết ý tứ trong lời nói, bờ môi anh đã hạ xuống, kích thích mọi tấc da thịt trên khuôn mặt.
94 Tư thế của ai người tạo đà cho Mộ Yến Thần đi vào thật sâu, Lan Khê mệt lả gập cong người muốn lui ra sau, nhưng anh rít chặt lưỡi cô lại, truyền hơi thở cho cô, sau đó thẳng lưng xông tới chỗ mẫn cảm nhất.
95 Nhiếp Minh Hiên cầm điện thoại từ ghế lô đi ra ngoài, gió đêm lùa vào trong hành lang, làm cơn say rượu của anh ta vơi bớt một ít, anh ta phả ra hơi thở còn nồng mùi rượu, tay xoa nhẹ mi tâm: "Em bị lún vào chỗ nào?"Lời nói trống không như vậy ai mà hiểu nỗi?Khuôn mặt Nhan Mục Nhiễm bị nước mắt làm nhòe đi, cắn môi, lát sau khàn giọng đáp: "Mộ Yến Thần —— Anh Minh Hiên, em yêu Mộ Yến Thần mất rồi.
96 Làn sương mù tỏa xuống màn đêm đen tạo ra tầng hơi nước ngưng kết trên những chiếc kính xe chạy trên đường, tầm mắt Mộ Yến Thần trở nên mơ hồ, cổng trường Nhất Trung có chút náo nhiệt.
97 Lời Lan Khê nói khiến Mộ Yến Thần vô cùng cảm động, môi anh không nhịn được cong lên thành độ cong hoàn hảo, mị hoặc bức người, âm thanh trầm tràn dán sát tai cô: "Được, muốn gì anh cũng cho.
98 Hai chân Lan Khê cứng lại, không thể nhúc nhích. Cách mấy bước chân, trái tim Nhan Mục Nhiễm đập “bang bang “ dồn dập trong lồng ngực. Cô ta từ trong khuôn ngực Mộ Yến Thần phóng mắt ra ngoài, nhìn cô gái nhỏ đang đứng cách một tầng thủy tinh.
99 "Thật ra tớ cảm thấy tối hôm qua anh cậu đã đi nơi nào để “phong lưu khoái hoạt” rồi, " Kỷ Diêu sờ sờ mũi, cố ý nói, "Bạn gái ở bên cạnh trong đêm giáng sinh, không thừa dịp trăng thanh gió mát làm chút chuyện “cẩu thả” thì quá lãng phí.
100 Lan Khê ôm anh, tựa như chú mèo nhỏ bị thương tìm được nơi ẩn nấp an toàn. Rõ ràng cô đang bệnh, nhưng sức lực trên cánh tay vẫn siết chặt lấy cổ anh không chịu buông ra, nhiệt độ trên khuôn mặt nóng bỏng hòa tan trên làn da anh.