101 "Là anh hai sai rồi. . . . . . Đừng khóc nữa em. . . . . . " Giọng nói anh ẩn chứa sự run rẩy, trằn trọc hôn môi cô. Nước mắt Lan Khê không cách nào ngừng, nỗi nhức nhối xâm chiếm mọi ngóc ngách trong lòng, không kịp ngăn chặn.
102 Vì thế, Lan Khê sẽ vĩnh viễn không biết, khi cô một mình cô độc trong bóng đêm, chịu đựng cơn giá rét suốt hai giờ liền. . . . . . thì Mộ Yến Thần vẫn luôn ở gần đấy.
103 "Đừng ngủ. . . . . . Đi tắm xong hãy ngủ. . . . . . " Mộ Yến Thần dịu dàng dụ dỗ Lan Khê, thấp giọng nỉ non bên tai cô, "Lan Khê. . . . . . "Hàng mi dài ướt nhẹp mồ hôi, theo bản năng, Lan Khê vẫn không muốn buông anh ra.
104 Tia sáng lắng đọng dưới đáy mắt, Mộ Yến Thần ngưng mắt nhìn Mạc NHư Khanh, tràng khí lạnh như muốn đóng băng cả ngôi nhà. Mạc Như Khanh từ tốn lau khô nước mắt, ánh mắt trầm tĩnh như nước: "Thôi! Con nghỉ ngơi đi, mẹ về.
105 "Em có thể nhận không?" Khuôn mặt nhỏ nhắn ngước lên nhìn anh, đôi mắt ánh lên tia lém lỉnh cùng chờ mong. . Trong lòng Mộ Yến Thần tràn đầy rung động, cúi đầu cắn cắn cánh môi cô, xem như là dịu dàng đồng ý.
106 Mỗi người ngồi vào chỗ của mình, mọi người trong phòng bao đều dùng cặp mắt tò mò nhìn chăm chú vào cô gái trẻ đẹp bên cạnh Mộ Yến Thần. Dạo gần đây, Lộ Diêu vẫn lo thủ tục chuẩn bị ra nước ngoài, loay loay bận bộn, không thường xuyên gặp mặt đám bạn hữu.
107 Mộ Yến Thần cùng Lộ Diêu nói vài câu từ giã. Đứng giữa cơn bão tuyết trắng xóa mà nói lời chia tay, càng tăng thêm nỗi bùi ngùi, thương cảm. Diện mạo anh tuấn cùng sự trầm tĩnh, lộ ra khí chất cao quý khiến người ta lóa mắt, anh nghiêng đầu, nói chuyện với người bạn thân: "Bảo trọng.
108 Thời điểm Lan Khê hồi hồn sau câu nói bất ngờ của Mộ yến Thần, luồn khí ấm áp trong cao ốc Ánh Sao đã không còn, những bông tuyết ngoài trời ào ạt táp xuống, càng lúc càng lớn, tầng tầng lớp lớp phủ trên mặt đường, gây cản trở cho việc lưu thông.
109 Trong bóng tối, cả người Lan Khê run rẩy. Sau đó cô đứng dậy, chiếc chăn vắt ngang người, thuận đà trượt xuống bên hông. Trong không khí truyền đến làn hơi lành lạnh, thẩm thấu vào lớp da mỏng manh.
110 Ánh mắt sắc bén của Mộ Minh Thăng tựa như ánh nhìn của loàn chim ưng, chiếu thẳng vào Lan Khê. Giọng nói lộ vẻ già nua của năm tháng, chậm rãi vang lên: "Con cũng muốn đi?"Bàn tay cầm bát của Lan Khê khẽ run lên, ngước mắt, gật đầu một cái.
111 Sau một hồi lâu, Lan Khê quay trở lại khóc không ra nước mắt. Cô thật vất vả biểu đạt rõ ràng ý của mình, cái người da trắng ưu nhã đó liền tỉnh ngộ, khẽ cười trả lời cô ——"Spanish.
112 Mộ Yến Thần rung động mãnh liệt, cơ thể mềm mại của cô trong nháy mắt làm cho anh mất khống chế, suýt nữa thừa dịp lúc cô đang ngủ say liền muốn cô. Cà vạt sớm đã bị giật ra nhét bên cạnh đầu cô, ga giường xốc xếch có chút dâm loạn.
113 Cảm giác bị xâm nhập không ngừng khuyếch đại trong đầu cô, không ngừng khuyếch đại một cách nhanh chóng. Anh càng an ủi thì càng đâm sâu vào trong hơn, càng lúc càng kịch liệt! Cô không thể chịu đựng thêm nữa.
114 Nhanh như chóp, ánh mắt quét tới chổ Mộ Yến Thần, khung cảnh trước mắt nhanh chóng làm cho Mạc Như Khanh khiếp sợ! Trong nháy mắt, ánh mắt lạnh lùng của anh trầm xuống, đột nhiên đem người đang bước đi thong thả ở bên cạnh kéo lại, xoay người ôm lấy cô, để cho cô "Oành!" Một tiếng không kịp chuẩn bị gì liền ngã vào trong ngực của anh, giữ chặt cái ót của cô lại, bóng dáng cao lớn rắn rỏi trong nháy mắt che hết toàn bộ tầm nhìn của cô——.
115 Lan Khê ngớ ngẩn, giờ mới biết anh đang nhức đầu. Đêm đông trời lạnh giá, có lẽ là do cái đêm gió thổi mạnh ơi là mạnh kia, anh đi theo cô lâu như vậy trở về lại phải làm việc đến tận khuya, mới ảnh hưởng tới sức khỏe, làm cho người ta không khỏi đau lòng.
116 Nếu như một lần nữa nghe được những lời dơ bẩn sắc bén đó từ trong miệng của bà, anh không biết mình sẽ làm ra chuyện gì, cũng không biết còn có thể chịu đựng được hay không, nhấc chân tránh ra, cái gì đều không làm.
117 Hành lang trống rổng, tấm thảm làm bằng lông dê ở trên đất tỏa ra mùi vị tĩnh mật. Hai người đàn ông đứng ở cửa, lại bị cái người vừa mở cửa ra kia làm cho thức tỉnh.
118 Mở cặp mắt thâm thúy ra, tuyết lạnh thấu xương, ẩn chứa hơi thở không thông đầy tuyệt vọng cùng giãy giụa. diendanlequydon Môi mỏng thoáng qua một chút tái nhợt, gân xanh trên mu bàn tay của Mộ Yến Thần dần dần mất đi, chậm rãi rút tay về, khàn khàn nói một câu: ".
119 *** cuồng cuộn thiêu đốt lý trí, đầu óc Mộ Yến Thần trống rỗng, siết chặt lấy cô chạy nước rút, cảm thấy cô càng ngày càng gấp rút co lại, quấn chặt làm cho anh lần nữa run rẩy, anh cúi đầu hôn sâu cô, làm toàn thân cô tan nát.
120 Hòm thuốc bị lục lọi đến bừa bộn, ngón tay Lan Khê khẽ run run, cầm lọ cao trị phỏng một lúc lâu, rồi lại tiếp tục tìm kiếm. Trên đỉnh đầu có một bóng người lờ mờ, thân hình cao ngất chầm chậm đi về phía cô.