181 Trong phòng bao, Branda đang ngồi bên cạnh tiếp chuyện với chủ tịch, Đang nhỏ giọng nói chuyện gì đó. Thấy Lan Khê đi vào, chị ấy mở miệng muốn gọi cô đến đó: "Lan Khê.
182 Tại sao không chào mà đi?Toàn thân Lan Khê kịch liệt run rẩy, muốn mở mắt ra nhưng lại cảm thấy được hơi thở của anh đang rất gần môi của cô, ở trong tình thế nguy hiểm như thế này mà chóp mắt một cái chắc chắn sẽ bị anh hôn rồi nuốt vào bụng luôn, đôi tay nhỏ bé dính đầy nước lạnh chống đỡ trên lồng ngực của anh, nhẹ nhàng cau mày: "Anh đừng có làm vậy.
183 "Ừ, hỏi rồi. " Anh nhàn nhạt đáp lại. Lần đi công tác đó, anh đi cùng vài tinh anh trong công ty, đi hết mấy tiếng đồng hồ. Sau khi xuống máy bay, anh liền cho người của công ty đi trước, còn mình thì đi theo tên bác sĩ đó.
184 Cuối cùng, ngón tay thon dài không nhịn được nữa, thăm dò sâu vào trong. Lan Khê run lên!Cánh tay đang ôm cổ anh càng cuốn chặt hơn. Nước mắt của cô kích thích anh, Mộ Yến Thần không biết rốt cuộc mình đã trúng loại tà gì, cảm giác ham muốn càng lúc càng lớn, ngón tay cũng vùi sâu hơn, môi lưỡi tỉ mỉ dỗ dành cô không cho kháng cự, dây thần kinh lại trở nên căng thẳng.
185 Tay ôm chặt lấy cô, Kiều Khải Dương vùi đầu vào trong cổ cô, giọng nói yếu ớt rất đáng thương: "Anh sai rồi. . . . . . Anh không nên mắng em, anh sai rồi.
186 Lan Khê bị anh ôm vào ngực, nên có thể cảm thấy được có một cỗ sát khí nguy hiểm đang tỏa ra từ người anh!Trong bầu không khí đầy tia lửa bay loạn xạ khắp nơi như thế này, anh không vung tay đập bàn đập ghế đã là may lắm rồi! !Cuối cùng Mộ Yến Thần dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn Kiều Khải Dương, ôm chặt người trong ngực mình cùng nhau bước ra khỏi phòng tạm giam, sau đó tiếng cửa được mở ra vang lên, anh cảm thấy người trong ngực mình đang giãy ra, liền ôm chặt cô hơn, không thèm để ý đến sự giãy dụa của cô liền mang cô ra ngoài.
187 Cảm giác này giống như sắp bị đâm thủng vậy, hơi đau, mang theo một chút đáng sợ. Trong đôi mắt lạnh nhạt của Mộ Yến Thần như có một ngọn lửa đang bùng cháy, cô cầu xin càng kích thích thú tính trong lòng anh, nụ hôn kèm theo hơi thở nóng rực áp lên mái tóc của cô, cảm thấy cô bị kích thích đến run rẩy, khàn khàn nói: "Chịu đựng! Còn sâu hơn nữa.
188 Lan Khê khẽ cắn môi, dấu răng vẫn còn in trên môi, ngửa mặt lên lộ ra một tia mê ly, giọng nói khẽ run: "Ngoài hành lang có camera. . . . . . Đừng nói là anh muốn thân mật ở đây nha.
189 Mí mắt Kỷ Hằng giựt giựt. Tính tình của cô lúc nào cũng vậy, lúc nóng lúc lạnh. Khóe miệng không nhịn được liền cười cười: "Thời tiết như vầy mà ăn cơm nồi đất sao?"Lan Khê gật đầu: "Dạ, dưới lầu có một tiệm vừa mới mở đó.
190 Ánh mắt của Lan Khê đầy đau thương, cố nén đau đớn, rõ ràng cảm nhận được sự săn sóc của anh. "Sau này ngày nào cũng phải vân vê như vậy mới được, ít nhất phải 10 phút, nếu không sau này xương sống sẽ bị đau đó, cho dù làm trong văn phòng cũng đừng nên ngồi quá lâu, biết không?" Anh ôn nhu nói, khí nóng không ngừng lan ra trên cổ của cô.
191 Trong con ngươi thâm thúy nghiền nát chút đau nhức bị năm tháng đốt cháy, Mộ Yến Thần nắm lấy cằm của cô, tiếp tục khàn khàn hỏi: "Em cảm thấy anh muốn kiếm nhiều tiền như vậy để làm gì?""Chẳng qua sự nghiệp cũng chỉ là bước khỏi đầu, sau đó thì không dừng lại được, hơn một vạn nhân viên phụ thuộc vào công ty để sinh tồn, đổi lại bất kì ai cũng không thể buông tay.
192 Giọng nói giễu cợt như có gai, làm cho Lan Khê nhẹ nhàng nhăn mày lại. Hít khí vào, nín thở, cô định thần lại đưa ly nước cho anh ta. Kiều Khải Dương nhất thời nở nụ cười lạnh hơn: "Em không có gì để hỏi sao?"—— Bộ dạng của anh như thế này xuất hiện trước mặt của cô, vậy mà nữa câu quan tâm cô cũng không hỏi được sao?Lan Khê dừng một chút, môi đỏ mọng khẽ nhếch lên, dịu dàng giải thích: "Anh là vì vô tình bị thương mới nằm viện, chứ không phải vì muốn nhận được an ủi mới cố ý té ngã có phải không? Nếu không thì cần gì mâu thuẫn như vậy?"Đâu có gì không tốt, anh phô trương như vậy để làm cái gì?Kiều Khải Dương cười nhạo một tiếng, để ly nước qua bên cạnh, bước lại gần cô: "Nếu anh cố ý ngã thì sao?"Câu nói đó,làm cho hai mắt Lan Khê không khỏi trợn to,đầu như muốn nổ tung ra!Cố ý.
193 Lan Khê chợt cứng họng! !Tia sáng nhỏ vun trong mắt nhanh chóng vụt tắt, cô siết chặt tập tài liệu không biết nên nói gì. May mà Branda không vì điều đó mà làm khó cô, thu ánh mắt nhu hòa mà lạnh lùng lại: "Được rồi.
194 Quay đầu đi, chị chủ tiệm ho nhẹ một tiếng, mặt khẽ đỏ lên. Tuy đã từng gặp qua không ít các cặp thân mật với nhau, nhưng những cặp nhìn đẹp mắt thế này thì không nhiều, chị ta nhẹ nhàng vuốt vuốt món đồ ở trong tay, lúc ngoái đầu lại nhìn thì hai người họ đã tách ra, mặt cô gái ửng đỏ, bước lùi về sau, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
195 Trong nháy mắt khi cô lướt qua, sợi tóc mềm mại của cô quét cổ áo tinh xảo của anh. Kiều Khải Dương đột nhiên hoảng hốt. Ánh mắt thâm thúy của anh lộ ra vẻ lạnh lùng hung ác, liếc mắt nhìn về phía bóng dáng ở phía xa kia, cảm thấy lực hấp dẫn của cô vẫn còn nguyên.
196 Nhan Mục Nhiễm cúp điện thoại rồi đi về bên này, hé miệng cười: "Mọi người đang tán gẫu gì đấy? Sao tôi vừa đi đến thì lại im lặng không một tiếng động thế này?"Kiều Khải Dương cười như không cười: "Nhan tiểu thư bạn trai vừa mới kiểm tra à?"Mặt Nhan Mục Nhiễm nhất thời cứng đờ.
197 Trong phòng làm việc to như vậy, trên màn hình màu đen, những đường gấp khúc nhiều màu sắc thay đổi liên tục, cách mấy phút lại đổi mới một lần, không khí trong phòng họp nghiêm trang nghiêm cẩn, khiến thần kinh người ta khẩn trương, cả người đổ mồ hôi lạnh.
198 "Anh không ở đây, còn có thể ở đâu?" Mộ Yến Thần thản nhiên nói ra một câu, ôm cô vào trong ngực để bảo vệ cô, chuyển hướng, mặc cho xe điện ngầm đang ầm ầm đi qua sau lưng anh, mặt cô chôn trong lồng ngực của anh không gió lạnh thổi đến.
199 Tiếng đóng cửa vang lên vang dội, giống như đang thể hiện một cách rõ ràng nội tâm đang sợ hãi của cô. Cô đang sợ hãi. Sợ trong lúc lơ đãng, bản thân cô sẽ giao nộp toàn bộ trái tim ra ngoài, sợ chuyện tình bốn năm trước sẽ xảy ra một lần nữa.
200 Trong lòng anh, đau đến mức không thở nổi. Bốn năm nay anh cũng chưa từng bị kích động như thế này, cảm giác đau đớn trong lồng ngực cực kì khó chịu, tựa như mấy năm trước trong bệnh viện thành phố C, khi nhận được bản kết quả xét nghiệm ADN vậy, khiến anh cảm thấy tuyệt vọng, hít thở không thông, cảm thấy như có người cầm trái tim của anh hung hăng xoắn lại, đầm đìa máu tươi.