221 Kiều Khải Dương nhắm mắt, nhớ tới cô từng nói với mình về sáng ý thiết kế quản cáo này, thì lại càng phát hiện ra được một âm mưu trong đó, một âm mưu khổng lồ.
222 Người yêu. Làm ơn đi. Cái từ ngữ này chí cực nhạy cảm kích thích Mộ Yến Thần thật sâu, một người luôn luôn trầm tĩnh lạnh nhạt. Anh lạnh lùng nhướng mắt lên, quét nhìn người đàn ông một cái, môi mỏng mân thành một đường thẳng sắc bén, lộ ra một tia mùi vị đáng sợ.
223 Cô đang nhắc nhở anh trước tiên tiến hành các biện pháp. Làm ơn đi. Mộ Yến Thần giống con sói cúi người xuống, nhìn cô còn có tinh lực đối với tình hình chỉ chỉ chỏ chỏ, nắm lấy cổ tay trắng ngần của cô đè xuống một bên, khi cô ưm một tiếng, anh liền cường thế xâm nhập vào giữa hai chân cô, lạnh lùng cúi đầu hôn lên trước ngực cô để lại một mảng đỏ tươi!".
224 Lúc sắp ngủ, Lan Khê vẫn không chịu buông tay anh ra, ôm chặt giống như một đứa trẻ. Mộ Yến Thần dứt khoát nằm xuống ngủ cùng cô, hơn nửa giờ sau mới đứng dậy, tắt đèn trong phòng đi.
225 Lan Khê hoàn toàn trở nên hỗn loạn. Cô có chút không hiểu toàn bộ mọi việc đã xảy ra như thế nào, cứ trơ mắt nhìn theo bóng dáng Kiều Khải Dương đã đi xa, suy sụp ngồi xuống ở trên bậc thang.
226 Đầu óc cô cứ hỗn loạn như vậy, thân thể mệt mỏi vì buồn ngủ , khiến cho dù chỉ ngủ một lúc, bất giác cô cũng chìm vào trong giấc mộng. Trong giấc mộng cô có chút lo sợ bất an, cảm giác không có ai ở bên cạnh mình thật không an toàn, hiện tại cô cực kỳ khát khao sự ấm áp của một người.
227 Đầu óc Lan Khê trở nên ong ong. Những lời của Nhan Mục Nhiễm đã đưa cô trở về cái đêm ở nhà họ Mộ vào bốn năm trước. . . Đêm ấy, nụ cười của Mộ Yến Thần lạnh băng, rét thấu xương, chậm rãi nói gằn từng tiếng ở bên tai cô: "Đúng vậy, là anh đã lừa em, anh đã lừa gạt em từ lâu lắm rồi, ngay cả em cũng tin rằng, anh thích em, đúng không?"Sắc mặt Lan Khê tái nhợt đến đáng sợ, cô quẳng lại một câu "Cô hãy đi mà lừa ma gạt quỷ ấy" rồi xoay người rời đi.
228 Nhan Mục Nhiễm quấn chiếc khăn quàng quanh cổ, nụ cười nhợt nhạt, đi qua trực tiếp chặn một chiếc xe taxi lại rồi rời đi. "Tôi chúc hai người mãi mãi hạnh phúc.
229 Bóng đêm hỗn loạn. Tiếng động lớn ồn ào cả màn đêm, hơi nóng lan tràn làm khuôn mặt nhỏ nhắn của Lan Khê ửng đỏ, một lần chơi đoán số bị thua, cô cầm ly rượu lên muốn cụng với Tiểu Kha.
230 Thân hình Mộ Yến Thần đột nhiên cứng lại. Lan Khê nhìn chằm chằm vào mắt anh nói: " Trong khoảng thời gian này tuy em ở cùng với anh, nhưng càng ngày em càng nhìn không hiểu anh đang nghĩ gì, làm cái gì, quan hệ của chúng ta thuận theo tự nhiên, không ai ràng buộc ai, đã gặp nhau thì cũng có lúc chia tay, đây là ý tưởng ban đầu của em, nhưng càng ngày em càng không thể rời bỏ anh, càng ngày em càng lệ thuộc vào.
231 Từng cơn gió khắc nghiệt mang theo khí lạnh thấu xương sượt qua gò má, thổi vù vù. Một chiếc màu xe đen thon dài phóng vụt qua ngã tư đường lúc đêm khuya, sườn xe lóe lên ánh sáng giống như một thanh kiếm xuyên qua màn đêm, nguy hiểm mà lạnh lùng, tốc độ xe giống như không muốn sống hù dọa toàn bộ cảnh sát giao thông trên đường.
232 Anh chỉ nhìn thôi, trong lòng cũng đã vô cùng đau đớn. Lan Khê kinh ngạc!Cô ngơ ngẩn, theo bản năng lấy mu bàn tay sát lên mặt mình một hồi, không biết có phải mình thật sự có biểu hiện rõ ràng như thế hay không.
233 Nhà họ Mộ, số 32 đường Thanh Phong. Tôi đã trở về đây. ***Chiếc cổng chạm trổ nặng nề mở ra, người ra mở cửa chính là một người phụ nữ có mái tóc đã loáng thoáng hoa râm, thái độ hiền lành trước sau như một.
234 Lan Khê cảm thấy bàn tay kia đặt trên vai mình thật lạnh, lạnh thấu xương, vẻ tái nhợt hiện lên trên khuôn mặt nhỏ nhắn. "Cái này xinh đẹp, chọn cái này đi.
235 Nhìn về phía mấy người bạn học xa xa, Kỷ Diêu hướng cô làm động tác hôn gió, khóe miệng Lan Khê giương lên nụ cười ngọt ngào, nhấc cao váy chạy tới, cô không chú ý tới, trong góc tối có một bóng dáng, đứng dựa vào bên cửa, trong mắt mang theo một tia thật nhiều áy náy nhìn cô, bốn năm không thấy, thật may là cô vẫn còn tốt đẹp như vậy.
236 Cửa phòng khép hờ. Ánh đèn dịu nhẹ chiếu sáng từng góc nhỏ trong căn phòng, Lan Khê hơi say, nằm sấp trên giường không nghe thấy tiếng cửa mở như có như không kia, phía sau lưng những lọn tóc xõa ra, xương bướm xinh đẹp tản ra ánh sáng ôn nhuận, cô đưa tay muốn mở ngăn kéo tủ đầu giường, muốn xem mấy tấm hình.
237 Thật lâu. Mãi lâu sau Mộ Yến Thần mới cảm thấy dòng cảm xúc dâng trào mãnh liệt kia mới bị áp chế xuống, anh cúi đầu gắt gao ôm chặt lấy cô, đang lúc nước mắt cô còn ướt nhẹp, anh ghé vào bên cạnh tai cô khàn giọng âm u nói: "Lan Khê.
238 Một luồng nhiệt lượng nóng bỏng giống như dòng điện chạy dọc theo sống lưng cô!Gương mặt cô chợt nóng bừng, đỏ lựng lên, cô đỡ lấy Kiều Khải Dương nói: "Tự anh đứng vững lại đi nào, nói cho tôi biết tên khách sạn anh trọ để tôi gọi xe giúp anh.
239 Lộ Diêu ngẩn ra. Cậu ta dừng một chút, nói thật nhỏ: "Tôi không hề nói đùa. "Lan Khê hít một hơi thật sâu, không khí lạnh đến nỗi tim phổi gì cũng bắt đầu đau, tay cô run rẩy vén môt lọn tóc lên, giọng nói khàn khàn: "Cho nên cậu biết, năm đó tôi trong sạch, lý ra tất cả tội danh đó không nên trút vào tôi, phải không?"Lộ Diêu nhìn cô: "Phải.
240 Người đàn ông bình thương dịu dàng như vậy, vì sao trong giây lát đó lại trở nên lạnh lùng không sao chịu nổi như vậy? Đã đoạn tuyệt rồi cần gì phải khổ sở dây dưa làm gì, cần gì lúc cô thi tốt nghiệp trung học gặp phải chuyện oan khuất lớn như vậy, anh lại vượt qua ranh giới pháp luật không từ thủ đoạn để giúp cô sửa lại án xử sai? ! diễn-đàn-lê-quý-đônKiều Khải Dương chú ý tới vẻ khác thường của cô.