281 Cách vài ngày mới đến nhà họ Mộ một lần nữa, nhưng hết thảy phảng phất đều đã trở nên không còn giống nhau nữa rồi. "Ba ba, dì Mạc, chúng con đã trở lại, " Lan Khê nghĩ ngợi vẫn nên kéo bàn tay to đang ôm bên hông cô xuống thì hơn, đi qua nhẹ giọng nói, "Nhiếp Minh Hiên, anh cũng ở đây sao.
282 Nhiếp Minh Hiên nhất thời mở to hai mắt! !"Mẹ cậu sao? Bà ấy biết rõ tai nạn xe cộ sẽ gây chết người, nếu không có người đồng nghiệp kia của Lan Khê, hiện tại đã sớm xảy ra tai nạn chết người rồi! !"Ánh mắt trầm tĩnh của Mộ Yến Thần quét tới: "Hai tháng tới này cậu còn không bận bịu chắc?""Tớ sao?" Khóe miệng tuấn dật của Nhiếp Minh Hiên giật nhẹ, đầy chua chát, "Tớ không bận gì hết, chỉ có điều là bị giữ ngồi ở nhà, bị người ta bức hôn mà thôi.
283 Âm thanh cái thìa lách cách đụng vào thành chén, phát ra tiếng vang thanh thúy. Mạc Như Khanh cố ý tạo nên không khí bi tình lại bị phá hư, ánh mắt ôm hận của bà quét qua, phát hiện âm thanh kia đến từ con trai của mình! !Trong ánh mắt thâm trầm sâu sắc một tia sắc bén xẹt qua, Mộ Yến Thần ưu nhã tựa vào lưng ghế mở miệng nói: "Ngày đó ở nhà họ Nhan, bác Nhan bị đưa đi điều tra, sau đó Nhan Mục Nhiễm mới lái xe đi gây tai nạn xe cộ.
284 Trong đầu thiên nhân giao chiến (ý như lưỡng lự nửa đồng ý nửa không), hai chân kẹp chặt lại từ từ buông ra, ngón tay nóng bỏng của anh nhẹ nhàng thăm dò vào, sờ một chút đến tiểu hạch nhạy cảm của cô, cảm thấy cô rung động một chút liền nhẹ nhàng kềm giữ lại, dịu dàng nén lại để cô được khoái hạt.
285 "Thiếu gia, trong phòng bếp nấu canh, tôi mang lên cho tiểu thư một chén. " Là giọng nói của thím Trương. Mộ Yến Thần đứng dậy, Lan Khê mặc quần áo tử tế, trong nháy mắt cửa mở ra, ánh mắt thím Trương đối diện gương mặt trầm tĩnh như nước của Mộ Yến Thần.
286 Lan Khê sợ bị người trong nhà thấy, vẫn chống đẩy anh, cho đến khi nghe thật sự là không có ai, mới từ từ buông lỏng cảnh giác, môi lưỡi lửa nóng giao dung, cô đi cà nhắc, hoàn toàn hòa tan khi anh cường thế nồng tình hôn thật sâu.
287 "Đi thôi đi thôi, chúng ta cùng đi vào nào, đêm nay không say không về! !" Kỷ Diêu chẳng thích bị quản nhiều như vậy, kéo cô qua định đi. Cánh tay dài của Mộ Yến Thần thoáng kéo cô lại, cặp mắt sâu lúc sáng lúc tối: "Đêm nay có thể ầm ĩ, nhưng rượu thì không được phép uống, thân thể cô ấy không được khỏe lắm.
288 Lan Khê nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của bạn mình đổi tới đổi lui, không nhịn được liền nở nụ cười tràn ngập vui sướng cùng cảm động. Cô đưa tay vỗ vỗ vào mặt cô bạn thân, nói: "Tớ cũng chưa đến mức kết hôn nhanh như vậy, vẫn còn có một chút chuyện cần phải xử lý, đợi đến đúng lúc tớ sẽ nói cho cậu biết anh ấy là ai, dẫn anh ấy tới gặp cậu, có được không?""Mẹ nuôi?" Vừa cầm chiếc dĩa nhỏ xiên vào đĩa hoa quả, Tô Noãn vừa đi đến gần, "Có đứa nhỏ? Vậy cậu làm mẹ nuôi, tớ làm chị nuôi nhé?"Can đi.
289 Lan Khê không hiểu những gì anh vừa nói lắm, nhưng trong lòng vốn vẫn luôn tin tưởng và ỷ lại anh, cho nên, cô đương nhiên cho rằng cứ đi rồi khắc sẽ hiểu rõ.
290 Ánh mắt của Mạc Như Khanh đầy lạnh nhạt, giọng điệu lại càng mềm mỏng, chuyển hướng đề tài của câu chuyện: "Mấy ngày nay thật ra bác cũng rất muốn đến thăm cháu, chỉ có điều cháu lại là người đã đâm Lan Khê, cũng bởi vì lúc trước ở nhà họ Mộ, bác vẫn luôn luôn coi cháu là con dâu, nên xem ra Minh Thăng rất bất mãn với bác.
291 Nhan Mục Nhiễm liều mạng hất tay của bà ra, muốn tiếp tục nói!"Bà vì ân oán của mình lại đẩy người khác xuống nước, chuyện bại lộ bà đã không làm thì thôi, đã làm thì làm đến cùng, lương tâm của bà thật sự yên ổn sao? Cho dù tôi đã làm chuyện xấu, nhưng tôi còn biết là tôi đã sai.
292 Chờ đợi cả mấy chục năm, hôm nay chỉ đổi lấy được một tiếng"Cút" của ông ấy?Cuộc đời của bà đã nhận định người đàn ông này, bà đợi nửa đời rốt cuộc cũng đợi được cùng hạnh phúc với người mình yêu, thế nhưng trong giây phút này tất cả đã tan thành mây khói! !Thân hình Mộ Minh Thăng chợt cứng đờ.
293 Mộ Yến Thần cho là bà sẽ ở sau lưng tức giận mắng to, không nghĩ tới bà chỉ mất hồn loay hoay dời qua dời lại khay đựng dụng cụ y tế, run giọng nói: "Minh Thăng.
294 Mấy ngày nay Lan Khê cảm thấy như rơi vào trong sương mù, đột nhiên biết bọn họ không phải anh em thật sự, đột nhiên trong nhà lại xảy ra biến cố, cô có chút không muốn anh đi.
295 Giờ phút này trong đầu người đàn ông như có một sợi dây đàn cứ đánh ong ong. . . . Sao lại như vậy?. . . Sao anh ta đột nhiên xuất hiện ở nơi này? Không phải hiện giờ anh ta đang ở Trung quốc sao? !"Đây không phải đường lớn để đi, không phải phố xá sầm uất, cũng không phải là khu công nghiệp.
296 Không nghĩ tới cái gì?" Mộ Yến Thần lạnh nhạt hỏi tới. "A. . . . . . " Phó Ngôn Bác tự giễu cười cười, "Không nghĩ tới vẫn không gặp được người muốn gặp, tôi cũng không chết.
297 Phó Ngôn Bác đã không kịp nói ra câu giải thích. Chiếc cúc áo kiểu cung đình tinh xảo gài ở cổ áo hình như bị kéo căng làm ông ta khó chịu, nhịp thở không sao thông thuận nổi, sắc mặt ông ta xanh mét cúi đầu xuống nói tiếp: "Tiên sinh Mộ Yến Thần, ngài có biết hoàng gia Anh ở Luân Đôn vị trí thế nào không?"Mộ Yến Thần lạnh nhạt không nói gì.
298 Ân oán cá nhân, nghe thì có vẻ như là nói với Phó Minh Lãng, thực ra là nói đến chuyện dây dưa của ông ta và Tô Nhiễm Nguyệt ngày ấy. Nhắm mắt lại, Mộ Yến Thần lạnh lùng dời ánh mắt đi chỗ khác: "Được.
299 Thấy Mộ Yến Thần chỉ đảo ánh mắt lạnh lẽo nhìn qua mà không có bất cứ lời nào đáp lại, Phó Minh Lãng có chút xấu hổ, nghiến răng gằn từng tiếng một: "Mày - có - dám - hay - không, hả?"Hắn giơ chiếc roi ngựa lên chỉ chỉ, chiếc khuy nơi tay áo bằng kim loại theo đó lướt qua lấp lánh đến chói mắt.
300 William mấy lần muốn rời khỏi trường đấu ngựa để đi đến nhà để xe, nhưng trên đường đi liền bị ngăn cản. Lông mày anh nhíu chặt lại! Liếc mắt nhìn những người mặc chế phục tinh xảo, mang giáp trụ, mặt lạnh như đá, thậm chí đàn ông còn mang súng, trong đầu anh chỉ hiện lên một từ.