301 Không đánh trúng, nhưng chiếc roi da cũng đã vút qua, để lại trên gương mặt tuấn tú và trên mu bàn tay anh hai đường roi bỏng rát, đỏ rực!Mộ Yến Thần nghiêng nghiêng đầu, ánh mắt lạnh nhạt quét trở lại, đôi bàn tay lạnh cóng một lần nữa lại siết chặt dây cương, kéo đầu ngựa nhảy một cái, băng lên ngang hàng với hắn, xoay một vòng 90 độ vuông góc với cửa lan can, sau đó thuận tiện vượt qua hắn.
302 Tiếng nhạc chuông này, chỉ dành riêng cho một người. Nghe tiếng nhạc chuông quen thuộc, sát khí trong ánh mắt lạnh lùng của Mộ Yến Thần nhất thời giảm đi, anh đi tới lấy điện thoại di động ra xem, quả nhiên là cuộc gọi quốc tế đường dài, bây giờ ở thành phố C là mấy giờ rồi ? Tại sao cô còn chưa đi ngủ?"A lô?""Anh đang ở đâu?" Trên nét mặt mệt mỏi của Lan Khê thoáng hiện nét vui mừng, tinh thần lập tức tỉnh táo, “ Hiện giờ anh đang làm việc à, có bận lắm không?"Mộ Yến Thần đổi tay cầm điện thoại di động, cầm quần áo lên: "Không bận, em nói đi.
303 Cô nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, mặc cho nước mắt nóng bỏng rớt xuống, gật đầu. "Ba đang tự hỏi sao con lại nói vớ vẩn gì thế. . . . . . " Mộ Minh Thăng cười thoải mái, tiếp đó nét mặt sa sầm lại, "Thím Trương, bà đi nấu một chút nước gừng mang lên đây, tiết trời đông lạnh, sau này nếu nửa đêm con bé muốn chạy xuống làm chuyện gì cứ để cho nó chạy xuống, máy điều hòa trong phòng khách buổi tối không cần tắt, tránh cho con bé lại bị cảm lạnh nữa, không phải tôi không đủ tiền trả.
304 Yêu đến không sợ chết sống. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lan Khê nóng lên, biết ý Kỷ Diêu muốn nói gì, chuyện tình yêu của bọn họ quả thật quá kinh thế hãi tục ( ý như khiến mọi người phải khiếp sợ).
305 Ba người phía trước nối đuôi nhau đi vào phòng khám chuyên khoa của bác sĩ để khám bệnh. Mạc Như Khanh cầm số thứ tự đứng ở bên ngoài kiên nhẫn đợi, mãi hơn nửa giờ sau người xếp hàng trước mặt đã gần vãn, chỉ còn lại vài người, Mạc Như Khanh mới vào theo, thuận miệng nói mấy câu về bệnh tình của mình, đợi lúc bác sĩ xoay người tìm thuốc, bà đưa tay lật lật mấy tờ bệnh án đã ghi lúc trước, rốt cục đã tìm thấy một tờ ghi ba chữ "Mộ Lan Khê".
306 Tô Nhiễm Tâm nói xong cả người phát run lên, nắm thật chặt lấy áo khoác. Trong nháy mắt, làn gió lạnh âm u đã làm dòng nước mắt nóng bỏng của bà thành lạnh ngắt.
307 Thân thể William đột nhiên chấn động! !Khi Mộ Yến Thần nói tới chỗ này, thì anh đã hiểu. Sâu trong đôi mắt kia là cuồn cuộn nhiều cảm xúc như gió nổi mây phun không nói được nên lời.
308 Người phụ trách đường ống nước được ra lệnh mở vòi nước nóng nên nước trong vòi chảy ra rất ấm áp, nhưng sao khi cô rửa mặt thì nước trong chậu rửa lại rất lạnh, lạnh đến thấu xương.
309 Sau khi cúp điện thoại, Lan Khê mơ mơ màng màng hơi hoang mang cô nằm xuống giường, sắp ngủ thiếp đi. Khoảng chửng mười phút sau có người gõ cửa. Lan Khê tưởng dì Tôn đưa cháo lên, nhưng không nghĩ đến là Mộ Minh Thăng.
310 "Đau khổ nhất là già không người bầu bạn. ""Ba!" Lan Khê kêu lần nữa, đôi mắt trong veo mang theo một tia nước mắt, ánh mắt êm ái mà kiên định, "Ba đón dì ấy trở lại đi, cuối tuần này, bảo chú Lưu lái xe chở ba đi.
311 Tô Nhiễm Tâm vừa nghe như rơi vào trong sương mù, nhưng bị lời nói William kích thích nên cũng cảnh giác. Tay cầm ống nghe, cảm giác mồ hôi kèm theo nóng ran chảy ra: "Được rồi, tôi hiểu rồi.
312 Lò sưởi trong tổ trạch được nhóm lên, mấy đại sảnh đường cũng ấm đến không thể tin được. Mười ngày không thấy mặt, Mạc Như Khanh dường như thay đổi thành người khác, sắc mặt nhu hòa dịu dàng, trong mắt của bà hiện lên một tia áy náy khi nhìn thấy Mộ Minh Thăng và cô.
313 Tay Mạc Như Khanh run lên, đánh rơi đôi đũa. Người giúp việc ở bên cạnh hoảng sợ, vội vàng chạy tới nhặt lên, chạy đi đổi cho bà đôi đũa khácÁnh mắt lạnh lùng của Mạc Như Khanh mang theo sát khí liếc nhìn Lan Khê.
314 Cô bước đi, khi đến bên cạnh thang lầu, suy nghĩ một chút cô quay đầu lại nói: "Đúng vậy, con cũng có chuyện muốn nói với dì, thậm chí con cảm thấy chúng ta cần phải nhất trí với nhau một chuyện.
315 Trong quán cà phê, bầu không khí tràn ngập sự yên tĩnh. Mạc Như Khanh bưng ly cà phê khẽ nhấp một hớp, con ngươi trong trẻo lạnh lùng liếc vào bụng của cô một cái, khạc ra một từ: "Ngồi.
316 "Ban đầu khi tôi tới nhà họ Mộ, chuyện hung hiểm gì mà tôi không từng trải qua? Những lời đồn đãi bên ngoài cũng có thể làm tôi chết chìm, nước miếng của nhà họ Tô cũng có thể làm tôi chết ngập được! Cô thật sự cho rằng tôi không hề có một chút phòng bị nào sao?" Mạc Như Khanh cười lạnh, trong mắt bốc lên chút tơ máu đỏ tươi: "Nếu như không thể bảo đảm chắc chắn rằng Yến Thần là cốt nhục của nhà họ Mộ, tôi lại dám mang nó trở về nước nhận để cha hay sao? Tôi dám để cho nó đón nhận lấy sản nghiệp của nhà họ Mộ hay sao! Được rồi Lan Khê, cô ngồi xuống, xem cho thật kỹ đi, nhìn thật kỹ đi đã rồi hẵng nói.
317 "Ầm!" Âm thanh đóng cửa xe vang lên, chặn tất cả lời nói lạnh lùng đầy gai nhọn ở ngoài cửa xe. Nhưng vẫn không ngăn được cảm giác khiếp sợ choáng váng thình lình xuất hiện trong đầu Lan Khê,TT-lqđ, Cô run rẩy lấy ví tiền ra, tròng mắt sũng nước mắt không thấy rõ số tiền, cầm chặt tiền trong tay nhưng cô vẫn không có cảm giác an toàn.
318 Lan Khê nói không ra lời. Vị trí huyệt Thái Dương giật liên hồi, nảy lên nhói đau! Bàn tay nhỏ bé run rẩy mở ổ khóa ra, khuôn mặt nhỏ nhắn như bị đông lại, cô muốn anh ta xuống xe ngay bây giờ, lại cảm thấy một bóng dáng to lớn nguy hiểm tiến tới gần phía mình, trong tai tiếng báo động vang lên càng lớn, Lan Khê định mở cửa xe nhanh chóng bước xuống nhưng đột nhiên bị anh ta chặn lại ngay nắm tay cửa xe! ! Hai cánh tay bị giữ chặt, một vật cứng lạnh như băng đột nhiên chỏi ngay eo cô.
319 "Anh muốn đưa tôi đi đâu?" Lan Khê bị anh ta cầm súng chĩa vào đi về phía sau sảnh đợi, ánh mắt run rẩy kịch liệt, "Tại sao anh lại muốn bắt cóc tôi, bởi vì anh trai tôi?"Tim Phó Minh Lãng như bị đâm mạnh, nghe cô nhắc đến tên Mộ Yến Thần, ánh mắt anh ta đỏ ngầu, đột nhiên giận dữ đẩy cô vào một cái cửa nhỏ phía sau sảnh đợi!Tiếng va chạm kịch liệt kèm theo tiếng than đau đớn khe khẽ của cô gái, Lan Khê vịn tường đứng lên, trán cô mới vừa bị đụng phải váng cả đầu, cô có cảm giác trên trán hình như bị chảy máu, thế nhưng cô vẫn đúng mực xoay người đối mặt với anh ta, đôi con ngươi như đáy hồ trong suốt, kiên định dường như không cảm thấy đau đớn.
320 Người đàn ông này cao khoảng chừng một mét tám mấy, mang dòng máu lai Âu Á , ánh mắt mang theo tia sát khí khát máu. ". . . . . . Đã tỉnh rồi hả ?""Chúng ta đang trên đường đi đến Los Angeles.