261 Trong phòng chờ yên tĩnh trở lại. Mộ Yến Thần lẳng lặng đưa mắt nhìn người nằm trên giường mấy giây, cúi người nhắm mắt, một nụ hôn đơn giản rõ ràng lại thâm sâu rơi vào mi tâm của cô.
262 Anh đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận một kết quả xấu nhất, dù sao mức độ tình trạng thương tích của tai nạn xe cộ là vô cùng nghiêm trọng, không ai có thể lường trước được.
263 Đêm khuya lạnh lẽo, ngực của anh vẫn nóng bỏng, trong mênh mông cô càng dựa sát vào anh gần hơn. Ở trong bệnh viện xa lạ, lần đầu tiên cô cảm thấy mình có thể an tâm như thế.
264 Sao anh lại có thể có số điện thoại của dì nhỏ nhỉ?Mộ Yến Thần nhìn dãy số đang không ngừng lấp lánh, trong ánh mắt kinh ngạc của Lan Khê, anh lạnh nhạt tiếp nhận: "A lô?""Tôi vừa mới đến nhà họ Mộ, nhưng trong nhà không có ai, tôi nghe người hầu nhà bên cạnh nói Lan Khê gặp tai nạn xe cộ đang ở bệnh viện, có thật vậy không?" Trống ngực của Tô Nhiễm thoáng dồn dập, cảm giác vô cùng lo lắng.
265 "Jason, anh lại đây. " Tống Mẫn Tuệ sắc mặt đã trắng bạch, lạnh lùng hít một ngụm không khí lạnh, dặn dò lại một tiếng. Từ phía sau, một người đàn ông đeo kính gọng vàng đi tới.
266 Trong nháy mắt vẻ mặt bác sĩ dường như hiểu rõ. "Bên ngoài có người nhà đi cùng với cô tới đây không?"". . . . . . Có. ""Bạn trai của cô?"". . . . . .
267 Môi mỏng lạnh lùng của Mộ Yến Thần mím lại, trong đầu "ong" một tiếng. Anh chưa bao giờ trải nghiệm qua cảm giác này, hiện tại chỉ cảm thấy trong lòng vui mừng quá đỗi nhưng cũng lan tràn khẩn trương, trong ngực anh ôm lấy không chỉ là người đàn bà mà anh yêu thương nhất, mà giờ đây còn thêm một sinh mạng nhỏ bé nữa.
268 Hàng lông mày anh tuấn của Mộ Yến Thần nhíu lại. Dù là ai cũng có thể nghe ra sự khiêu khích trong lời nói của Tô Nhiễm Tâm, anh biết bà muốn lấy thân phận trưởng bối can thiệp vào giữa bọn họ, vào sống chung một nhà, nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của bọn họ, để Lan Khê tự cảm thấy mình gây ra tội lỗi quá nặng.
269 Một tiếng nhắc nhở lạnh nhạt như nước nói ra, hàng mi thật dài của Lan Khê run rẩy kịch liệt, ngực giống như bị thứ gì giáng một đòn nghiêm trọng, rầu rĩ đau đớn.
270 Những hạt mưa nhỏ dày đặc thấm cái lạnh vào tận trong xương, cả đất trời chìm trong cái lạnh vô cùng. Mộ Yến Thần đứng cách xa vài bước chân, dữ dội nhìn chằm chằm một màn này, có cảm giác như những tơ máu li ti tràn ngập trong đôi mắt kia sắp sửa nổ tung.
271 Tô Nhiễm Tâm đã sợ đến mức ngay cả nói cũng không nói nên lời. Một người cầm chiếc maniven (dụng cụ khởi động xe hơi quay bằng tay) bằng sắt đi tới. Trong nháy mắt, bà hét lên một tiếng ôm lấy đầu, khi ngước mắt lên đã nhìn thấy trên đầu Mộ Yến Thần đang ở cách đó vài thước đã bị nện trúng một cú hộc máu, một dòng máu đỏ tươi sềnh sệch tuôn ra.
272 Lúc này mỗi giọt máu chảy ra, khiến ở trong lòng bà nóng bỏng, như bị thiêu đốt vậy. Bác sĩ đẩy cửa phòng cấp cứu ra, thở phào một hơi thật dài, nhẹ nhõm nói: "Người nhà đâu, vào đi, bệnh nhân đã tỉnh rồi!"Ánh mắt thâm thúy của Mộ Yến Thần thoáng chợt run lên một cái, anh lạnh lùng đẩy cô y tá nhỏ đang giơ tay muốn băng bó ình, đứng dậy sải bước chạy vào bên trong phòng cấp cứu.
273 Lúc xế chiều. Khi Mộ Yến Thần đi vào quán cà phê lộ thiên thì Tô Nhiễm Tâm đã ngồi chờ được hai giờ rồi. Cảm giác thấy bóng người trước mắt nhoáng lên một cái, bàn tay cầm ly cà phê của Tô Nhiễm Tâm chợt cứng đờ,không cần ngẩng đầu cũng cảm giác được hai luồng ánh mắt lạnh lẽo của Mộ Yến Thần đang phóng tới.
274 Cho dù cậu chỉ muốn ông ta biết điều này, liệu ông ta có chấp nhận không?Nỗi đau đớn như vật sắc nhọn đâm vào tim đau nhói, lan tỏa đến nơi sâu nhất, biến đổi hóa thành nỗi đau nặng nề và chua xót nhất, chiếm trọn cả trái tim anh.
275 Lan Khê. . . . . . "Ầm! !" một tiếng thật lớn, cửa kính phía ngoài phòng chờ của phòng lưu sản đột nhiên bị đẩy ra, cả người đều run rẩy, Mộ Yến Thần cố nén đi tới, một cái nhìn lạnh như băng quét đến phía trước phòng chờ phẩu thuật, liền thấy bóng dáng của cô ở chỗ ngồi xếp hàng thứ nhất.
276 Nỗi vui mừng như điên nổ tung trong lòng đồng thời cũng lo sợ thật nhiều, sợ đây chỉ là một giấc mộng. Không phải là cô không tin, chỉ hận không được đi giám định một chuyến, dùng số liệu rõ ràng nhất cùng báo cáo dễ hiểu khiến cô có thể tin tưởng hơn! ! Tất cả mọi chuyện tới quá đột ngột, sợ mình đột nhiên vừa buông tay, thì mọi chuyện có trở lại như lúc ban đầu hay không?.
277 Lời cô nói, làm Mộ Yến Thần cảm thấy chua xót trong lòng. Thì ra là cái gì cô cũng đều đã nghĩ đến. Thật may là hoàn hảo. . . . . . Hoàn hảo những vấn đề làm người ta đau nhói khó chịu rơi vào trên người anh,chứ không để cô phải đối mặt.
278 Khi lên đến tầng bảy, tiếng chuông di động trong túi điên cuồng rung lên vang dội. Bóng dáng cao ngất của Mộ Yến Thần trở nên chậm chạp, thờ ơ cúi xuống xem xét, màn hình hiện rõ số máy của nhà riêng ở thành phố C, cho thấy rõ ràng là số máy của nhà họ Mộ.
279 Cô nói đi?Chỉ muốn nhìn thấy cô sống không bằng chết, hai tay dính đầy máu, có còn có thể như thế nào đây?Đôi mắt lạnh lẽo nhìn chăm chú anh giữ chặt lấy cằm của cô, quay lại, cúi đầu nói: "Hôm nay tôi đến đây định bụng là muốn hỏi cô một chuyện, tai nạn xe cộ ấy có thật là do cô tự bày ra không? Cô, Nhan Mục Nhiễm không phải là người không có đầu óc, chuyện này đã rơi đến trên người cô, chẳng lẽ cô định gánh vác một mình hay sao?"Cả người Nhan Mục Nhiễm đều run hết cả lên.
280 "Còn có một thứ này em hãy cầm lấy. "Cái gì vậy?Lan Khê còn đang hoảng hốt, một chiếc phong bì trong suốt đựng tài liệu đã được nhét vào trong tay cô.