721 “Mẹ nó! Sau này chúng ta thất nghiệp mất rồi!” Trung đoàn trưởng Trần Kiếm Phi của hải quân lục chiến đội cũng cảm xúc lẫn lộn nói. Pháo hỏa mãnh liệt hoàn toàn đánh cho người Tây Mông choáng váng, rất nhiều cung kỵ thủ của người Tây Mông thậm chí nhảy xuống ngựa, đào hố trên mặt đất, trong thời khắc sinh tử, bọn chúng không ngờ cũng hiểu được chỉ có trốn dưới lòng đất mới là an toàn nhất, nhưng pháo hỏa đùng đùng siết qua giữa bọn chúng, sau đó lại quay trở lại, một lượt pháo đạn xen kẽ bắn xong, ước chừng có hơn ba nghìn cung kỵ thủ của người Tây Mông hoàn toàn bị hủy diệt dưới tiếng pháo nổ ầm vang.
722 Các chiến sĩ của tiểu đoàn Đường Vĩ ai nấy đều là tiểu lão hổ đánh hay chạy giỏi, ở trong chiến dịch Lão Hổ Câu đã được ban cho xưng hiệu tiểu đoàn anh hùng Lão Hổ Câu, sau khi nhận được mệnh lệnh, Dương Vĩ hạ lệnh các chiến sĩ đem toàn bộ vũ khí hạng nặng bỏ lại, bao gồm và ống phóng rốc két và Bách Kích pháo …v.
723 “Ngươi phải xem xem quan chỉ huy pháo binh kia kìa. ” Đường Vĩ lạnh lùng nói. Lý Trí Kiệt ngạc nhiên quay đầu lại, không hiểu Đường Vĩ có ý tứ gì. Thì ra vừa rồi trong lúc vô tình, Đường Vĩ liếc mắt nhìn thấy Tử Vân Phi ở bên cạnh, hình như thần tình vô cùng khẩn trương, mấy lần muốn nhấc mấy điện thoại lên nói chuyện, nhưng cuối cùng đều không nói.
724 Tử Vân Phi nhấc điện thoại lên, lại liến thoắng một tràng những thuật ngữ của pháo binh vào điện thoại, hắn nói rất nhanh, Đường Vĩ chỉ có thể nghe thấy thay đổi cái gì đó , khi Tử Vân Phi hạ điện thoại xuống, Đường Vĩ lại một lần ngữa nghe thấy đằng sau toàn những tiếng động đinh tai nhức óc của pháo đạn bay khỏi nòng, đó không phải là một khẩu pháo cũng không phải là mười mấy khẩu pháo, mà là tiếng động của mấy chục khẩu pháo bắn đạn ra khỏi nòng.
725 Địa khu Mỹ Ni Tư vào đầu mùa xuân, cây cỏ vừa mới nhú lên mầm non, phải cách thật là xa mới có thể nhìn thấy được màu xanh lờ mờ, nhưng một khi đi tới gần rồi lại tựa hồ không thể phát hiện ra dấu vết của lá non, chỉ có nnhững người chăm chú nhất mới có thể trong những khe hở của mặt đất phát hiện ra sự tồn tại của mùa xuân.
726 Đồng thời, tiếp tục nam hạ còn có một họa ngầm rất lớn, đó chính là trên đường trở về rốt cuộc sẽ gặp phải quân Lam Vũ hay không, cho dù là cung kỵ thủ người Tây Mông đột nhiên tăng tốc nam hạ, vứt bỏ kỵ binh quân Lam Vũ ở đằng sau, vẫn không thể hoàn toàn tiêu trừ ẩn họa, nhất là vạn nhất kỵ binh của quân Lam Vũ tiếp tục truy cản mà nói, thì vấn đề lại càng lớn, kỵ binh quân Lam Vũ có thể không truy cản kỵ binh của người Tây Mông, nhưng lại có thể mai phục trên con đường trở về, như vậy ba vạn cung kỵ thủ người Tây Mông nam hạ này lành ít dữ nhiều rồi.
727 Căn cứ vào báo cáo của nhân viên tình báo, kỵ binh của quân Lam Vũ tới tập kích hỏa lực vô cùng dữ dội, ở khoảng cách hơn một nghìn mét, có Bách Kích pháo oanh tạc, ở trên khoảng cách năm trăm tới tám trăm mét có có những tay súng bắn tỉa đánh lén, ở trên khoảng cách ba trăm tới năm trăm mét, có súng trường nhả đạn hàng loạt, ở khỏang cách chưa tới ba trăm mét, còn có súng máy và súng tiểu liên xạ kích, hỏa lực liên miên không ngớt, làm cung kỵ thủ người Tây Mông căn bản không có cơ hội đánh trả.
728 Liệt Mông và các quan quân của mình đã nghiên cứu tỉ mỉ, quyết định chủ động tấn công, giáng đòn phủ đầu, làm loạn kế hoạch bố trí của người Tây Mông.
729 Những điện đường này chừng là để các nhân vật đầu não của Ma Ni giáo dùng thường ngày, cho nên bố trí tương đối xa hoa và thoải mái, hơn nữa chỗ ngồi còn không ít, có đủ vị trí của ba mươi sáu người, xem ra ngày xưa Ma Ni giáo mở hội nghị hẳn là rất đông vui náo nhiệt, trên vách tường còn có bức tranh lớn của Tuyền Tu Hoằng, Dương Túc Phong và Tuyền Tu Hoằng chưa từng gặp mặt, nhìn từ trên bức tranh, Tuyền Tu Hoằng còn rất khí thế, nhưng người nhìn thấy bản thân Tuyền Tu Hoằng đều nói bức tranh rất giả.
730 Giống như thế, cung kỵ thủ người Tây Mông nam hạ từ Lão Hổ câu cũng gặp phải đả kích mang tính hủy diệt của kỵ binh Lôi Đình quân Lam Vũ, nhân số tổn thất vượt quá hai phần ba, chỉ có không tới sáu nghìn tên chạy thoát được, Cáp Lặc Đồ trở về bên cạnh Ai Đức Mông Đa thiếu chút nữa bị cách mất chức, may mắn người xung quanh cực lực khuyên can, Cáp Lặc Đồ mới có cơ hội lấy công chuộc tội, bộ phận cung kỵ thủ người Tây Mông này cũng không cần lo lắng.
731 Tri Thu tức thì tập trung vào, hắn không thể thua Cổ Tư Đinh được, thua ai cũng được chứ không thể thua Cổ Tư Đinh. Cổ Tư Đinh là tham mưu quân Lam Vũ mới tới, cũng là người chủ yếu trù tính kế hoạch Long kỵ binh, bởi vì biểu hiện xuất sắc của kế hoạch này, địa vị của Cổ Tư Đinh trong lòng Dương Túc Phong đang vững bước tiến lên.
732 Dương Túc Phong lạnh lùng nói: “Cái thế thời này, có ai cam lòng tịch mịch? Cho dù là có người thực sự cam lòng tịch mịch, thì đó cũng là cam lòng tịch mịch một cách bất đắc dĩ.
733 Nhưng, chủ trương rút lui của Trát Mộc Hợp không hợp với suy nghĩ của đại đa số tướng lĩnh cấp cao của người Tây Mông, là dân tộc du mục, là người Tây Mông thì càng thêm để ý tới kết quả chiến đấu của mình, còn cả số lượng vật tư cướp đoạt được.
734 Sau khi rời khỏi thành, các chiến sĩ của trung đoàn 314 lập tức triển khai thành hình rẻ quạt, đem hỏa lực phát huy tới mức cực hạn, thoáng một cái đã ép khí thế của người Tây Mông xuống, rất nhiều cung kỵ thủ của người Tây Mông hoặc là bị súng máy và súng tiểu liên bắn gục trong khoảng cách gần, hoặc là giống như những tên quan quân của bọn chúng, bị những tay súng bắn tỉa của quân Lam Vũ lặng lẽ bắn chết.
735 Đồng thời, Dương Túc Phong có lý do để các quan quân và tham mưu bên cạnh y đều không thể không đồng ý với hành động của y, Tri thu và Cổ Tư Đinh hai người mặc dù cảm thấy nguy hiểm quá lớn, nhưng rất mau chóng bị Dương Túc Phong thuyết phục, Dương Túc Phong không phải là người có mồm mép tốt lắm, nhưng lý do của y đã làm hai người Cổ Tư Đinh và Tri Thu đều cảm thấy đúng là rất có đạo lý.
736 Kỳ thực, bản thân Ai Đức Mông Đa cũng hiểu rõ, đem cung kỵ thủ của người Tây Mông cố định ở vùng đất này là không thể phát huy được sức chiến đấu, thế nhưng, chiến tranh vĩnh viễn đều vì chính trị mà phục vụ, suy nghĩ tới mức độ vững chắc của vị trí đại hãn của mình, Ai Đức Mông Đa tuyệt đối không thể cam tâm tay trắng trở về.
737 Pháo hỏa mãnh liệt của Bách Kích pháo ở trước mặt thiết giáp cung kỵ tạo thành một bức tường lửa, những tên thiết giáp cung kỵ đã được thưởng thức mùi vị hỏa pháo của quân Lam Vũ, không còn dám cố xông tới nữa, chỉ đành chạy qua lại trước tuyến hỏa pháo phong tỏa của quân Lam Vũ, tìm kiếm kẽ hở của hỏa pháo, kỳ vọng có cơ hội có thể vượt qua, bất tri bất giác, thiết giáp cung kỵ ở phía sau hỏa pháo càng ngày càng nhiều, đội ngũ cũng càng ngày càng dạy đặc, kết quả là vào lúc đó hỏa pháo của quân Lam Vũ đột nhiên mở rộng, tức thì từng mảng từng mảng thiết giáp cung kỵ người Tây Mông ào ào ngã xuống, toàn bộ chiến trường trở thành địa ngục A Tu La quỷ khóc ma gào.
738 Ai Đức Mông Đa cảm thấy một luồng máu nóng tràn lên trên đầu, phảng phất như muốn xô hắn lên trên trời, khó khăn lắm mới bình tĩnh trở lại. Ở trong đầu hắn cảnh cáo bản thân nhiều lần, ngàn vạn lần không thể để mât cơ hội tốt ngàn năm có một này.
739 Để ứng phó với đòn công kích của cung kỵ thủ người Tây Mông, quân Lam Vũ cũng đào vô số hầm hào, bố trí rất nhiều chốt hỏa lực súng máy, thậm chí là còn có lô cốt đơn giản, đất đai nơi này vô cùng mềm xốp, rất là có lợi đối với tác nghiệp đào đất của quân Lam Vũ, các chiến sĩ của quân Lam Vũ cơ hồ mỗi người một cái xẻng công binh, vừa chiến đấu vừa tiếp tục đào hầm hào gia cố công sự, mặc dù thỉnh thoảng có mưa tên của thiết giáp cung kỵ người Tây Mông bắn tới, nhưng ảnh hưởng đối với quân Lam Vũ không lớn.
740 Vũ khí của ba kẻ tập kích đều vô cùng quái dị, hai người sử dũng vũ khí giống như những loại giây thừng móc sắt, còn người con lại thì lại dùng Nga Mi phân thủy thích.