741 Ở bên cạnh Ai Đức Mông Đa, đúng là tụ tập hơn nghìn tên thiết giáp cung kỵ người Tây Mông, những tên thiết giáp cung kỵ này không giống như những tên thiết giáp cung kỵ khác, khôi giáp của bọn chúng có màu đỏ sậm, ở bên trên mũ trụ còn có một cái lông chó sói màu trắng, biểu thị cho thân phận đặc thù của bọn chúng, bọn chúng đều là cảnh vệ thiếp thân của Ai Đức Mông Đa.
742 Dương Túc Phong mở ra xem, văn kiện là do chính thủ lĩnh của người Vũ Chân là Tây Lạp Mộc Luân viết. Vị thủ lĩnh người Vũ Chân bảy mươi tuổi này xem ra không am hiểu thư pháp lắm, nhưng vì muốn biểu đạt thành ý của mình.
743 Bầu trời buổi chiều âm u, không có một chút ánh mặt trời nào, nhưng trên bầu trời cũng không có mây, khí hậu tỏ ra rất khô hạn, trong không khí giống như chẳng hề có chút hơi nước nào.
744 Dương Túc Phong gật đầu, đột nhiên quay lại nhìn quân doanh của người Tây Mông, bình thản nói: “Nhưng ta rất hoài nghi, hiện giờ ngươi còn có thể đại biểu cho người Tây Mông sao? Những binh sĩ và bộ hạ của ngươi có thể chấp nhận kết quả cuộc đấu tay đôi hay không? Liệu bọn có có thể hay không nói rằng: Ai Đức Mông Đa tự đi tìm chết, chẳng liên quân gì đến tôi cả…”Ai Đức Mông Đa gào thét như sấm động: “Ta đương nhiên có thể khống chế được người của ta! Ta chỉ giết chết ngươi, mới có thể giải được mối hận trong lòng!”Đám người Phong Phi Vũ rút súng lục ra, nhắm chuẩn vào đầu Ai Đức Mông Đa, Phong Phi Vũ lạnh lùng nói: “Hiện giờ bọn ta có thể giết chết ngươi!”Ai Đức Mông Đa sắc mặt càng thêm đỏ rực, quát tướng lên: “Dương Túc Phong, ngươi không dám đấu tay đôi với ta, ngươi chính là tên hèn nhát! Đớn hèn!”Đao Vô Phong nghe được báo cáo dẫn các chiến sĩ của lục quân đặc chiến đội đi tới, hắn là một tên gia hỏa hung tàn, vừa mới đi tới là cho ngay một báng súng tức thì đánh Ai Đức Mông Đa ngã lăn ra đất.
745 Dương Túc Phong một bên cẩn thận kiểm tra khẩu súng, lộn đi lộn lại xem kỹ từng món linh kiện, vừa lạnh lùng nói: “Chẳng lẽ ngươi muốn để người ta nói ở sau lưng, thống soái của quân Lam Vũ còn không can đảm bằng thống soái của người Tây Mông sao?”Đao Vô Phong lập tức ngậm miệng.
746 Bất quá ở trên người Ai Đức Mông Đa còn có thứ thu hút ánh mắt của mọi người hơn cả con Ngân Hồ Kim Tông Hô Lôi báo ở phía dưới, đó chính là một cây Ngân Dực cung tinh xảo khéo léo nhưng uy lực vô hạn.
747 Ai Đức Mông Đa kéo căng giây cung, đã sắp kéo thành một vầng trăng tròn rồi. Ánh mắt của hắn, trở nên vô cùng thâm trầm và lãnh khốc, trong con mắt chỉ còn lại mỗi bóng lưng của Dương Túc Phong, chỉ cần hắn buông ngón tay ra một cái, mũi Nhạn Linh tiễn khảm kim cương này sẽ bắn vào Dương Túc Phong giống như một ánh chớp, mạnh mẽ xuyên thấu qua cái đầu của y, đem óc của y phọt lên trên không trung.
748 Ai Đức Mông Đa đi tới trước mặt Dương Túc Phong, ném cây Ngân Dực Cung không còn dây cung đi, sắc mặt không hề có chút sợ hãi đối diện với Dương Túc Phong, hầm hè nói: “Dương Túc Phong, vì sao ngươi không giết chết ta? Ta sẽ không cảm kích vì ngươi hạ thủ lưu tình đâu! Sau này nếu có cơ hội, ta sẽ chính tay giết chết ngươi!”Dương Túc Phong vẫn cứ uể oải cầm ngược cây súng trường Mễ Kỳ Nhĩ, lạnh nhạt nhìn hắn một cái, không nói điều gì, chỉ lại cúi đầu xuống, thò chân phải ra, tùy ý chêu trọc mấy con kiến nhỏ bò qua giữa chân y, Dương Túc Phong dùng chân hất một đống cát bao phủ lên bọn chúng, nhưng bọn chúng lại rất mau chóng từ bên trong đống cát ngoan cường bò ra ngoài, rồi tiếp tục tiến lên phía trước.
749 Phong Phi Vũ tức thì không kìm chế được tức giận quát: “Mẹ kiếp! Muốn luân xa chiến à? Để ta chơi với ngươi!”Giật cương một cái, cưỡi Ngân Đề Ky Tông Hô Lôi Báo chạy tới muốn giúp y, nhưng bị Dương Túc Phong phất tay ngăn lại.
750 Tất cả người Tây Mông đều tâm phục khẩu phục. Dương Túc Phong lúc này trong lòng mới tràn ra một chút vui mừng, những người Tây Mông từng vô địch trên đời, hiện giờ thực lòng khuất phục ở trước mặt mình rồi.
751 Nửa đêm ở phủ Nham Long vô cùng yên tĩnh, bên ngoài tối đen như mực. Chiến tranh đã qua đi hơn mười ngày, nhưng cho dù là ở trong bóng tối, vẫn có thể chứng kiến rất nhiều dấu vết chiến tranh, chiến trường vẫn còn chưa được dọn dẹp sạch sẽ, khắp nơi đều là vũ khí bị hư hỏng và quân kỳ rách nát, ngược lại thi thể binh lính cùng ngựa chiến đều đã được xử lý rất nhanh rồi, nếu không sẽ dẫn tới dịch bệnh, trên tường thành lúc này còn có thể chứng kiến dấu vết tên bắn.
752 Tiềm thức Dương Túc Phong đưa hắn đến gần bên nàng, thân thể hai người quấn lấy nhau, nằm bên nhau, tâm hồn hòa quyện làm một, cảm nhận được sự mềm mại, mượt mà từ da thịt nàng, hắn rất thích cảm giác được chủ động như vậy, nhất là khi hắn và Cung Tử Yên ở tư thế đối diện nhau, đều phơi bày cơ thể cho đối phương mặc sức khám phá, không cần che đậy, loại cảm xúc kì quặc này giúp hắn có đủ cn đảm lại gần Cung Tử Yên.
753 Thần sắc Cung Tử Yên rất khổ tâm. Thở dài một hơi vẻ bất đắc dĩ, nàng ôm Tiểu Bạch vào lòng, mơ màng vuốt ve bộ lông trắng mượt của nó, chần chờ một hồi lâu mới thong thả nói ra đầu đuôi câu chuyện.
754 Thập Tứ công chúa xuất thân hoàng thất cảm thấy Dương Túc Phong cũng không có gì sai trái lắm, chỉ là ấn tượng ban đầu thật là không hay cho lắm. Dù sao nàng cũng biết rằng nam nhi ai cũng đều như thế, đều thích đùa giỡn với nữ nhi xinh đẹp, nhưng giống như Dương Túc Phong, cho dù trước mặt người khác vẫn tỉnh như không như vậy quả thật là ít thấy, ít nhất thì hắn cũng nên che giấu hành động không mấy hay ho của mình mới phải, cũng nên để cho người vô tình nhìn thấy chuyện không nên thấy này là nàng và Điệp Phong Vũ có một lối thoát cho đẹp mặt chứ.
755 Điệp Phong Vũ nhất thời lại bị châm chích, không để ý gì tới ai thét lên chói tai:“Ta chính là muốn dằn mặt ngươi!”Dương Túc Phong không thể làm gì khác hơn là nhìn Thập Tứ công chúa nhún vai một cái tỏ vẻ sự bất lực.
756 Dương Túc Phong trong miệng còn nhai nhóp nhép, nói lúng búng không rõ: “Để phần cho nàng ta mấy múi sầu riêng, nàng ta thích ăn nhất là loại trái cây này, đáng tiếc là các nàng không thích mùi của loại trái cây này, cho nên nàng ấy ngại không dám ăn trước mặt các nàng.
757 Phần lớn chiến mã đế quốc Đường Xuyên. Đều sản xuất tại Vân Xuyên đạo và khu vực A Nhĩ Kim Hoang Nguyên của Tiêu Xuyên đạo, nơi này có lác đác vài bãi cỏ, trở thành nơi sản xuất ngựa duy nhất của đế quốc Đường Xuyên.
758 Ngu Mạn Ái tựa hồ hoàn toàn nhìn thấu gan ruột của Dương Túc Phong, bèn áp sát vào mình Điệp Phong Vũ, thoạt nhìn cứ tưởng nàng tử tế quan tâm chăm sóc lắm, trên thực tế là đang lén lút tháo rời đai lưng của Điệp Phong Vũ, Điệp Phong Vũ đang bị cơn thịnh nộ làm cho mờ mắt đương nhiên không phát giác ra, đại khái là không ngờ Ngu Mạn Ái lại xấu xa như thế.
759 Giờ này đây, thời khắc mà nàng run sợ nhất đã đến, nàng ngược lại còn cảm giác được mình vừa thở một hơi nhẹ nhõm, nếu là là vận mệnh đã như thế này, thì nàng cũng chỉ còn cách khuất nhục mà tiếp nhận thôi.
760 Dương gia có quy củ như vậy sao? Chỉ sợ là cho dù có đi nữa, thì cũng bị phá vỡ từ lâu rồi, người ngoài không thấy sao, ba sư đoàn bộ binh lục quân, còn có cơ quan tình báo, còn có quyền tài chính, đều bị nắm giữ trong tay nữ nhân Dương gia đấy thôi? Ngu Mạn Ái ghé sát bên tai hắn thì thầm nói:“Thế nào? Mùi vị có ngon không?” Dương Túc Phong không kiềm được trước sức hấp dẫn của nàng, trong lòng kích động, vươn tay ra định tóm lấy Ngu Mạn Ái, nhưng Ngu Mạn Ái đã nhanh như cắt né được tay hắn, cười lanh lảnh nói:“Ta đi giúp ngươi an ủi nàng, tránh cho nàng nhất thời nghĩ quẩn tự sát, thì phí của giời a!”Dương Túc Phong trong lòng hận đến nghiến răng nghiến lợi, Ngu Mạn Ái lần nào cũng thế, kích thích lửa dục của hắn xong, là sau đó lỉnh đi mất, hắn muốn quay lại tiếp tục dày vò Điệp Phong Vũ, nhưng lại cảm thấy không còn thú vị, nàng ta đã bị khuất phục rồi, chẳng còn thú vui được chinh phục nữa, suy nghĩ một chút, bèn quay đầu đi đến phòng ngủ của Sương Nguyệt Hoa.