621 Giọng nàng không lớn, lại êm êm, tựa hồ chẳng có chút sức lực nào. Nhưng thân hình cao lớn của trung tướng Mã Lý Phu cứ như bị sét đánh, đứng khựng lại, rồi quay người lại, làm lễ theo phản xạ có điều kiện, thần tình mang theo sự sợ hãi hô lên: “Quan tư lệnh quân đoàn!”Vũ Văn Phân Phương thong thả nói: “Ta hỏi ngươi, ngươi muốn đi làm cái gì?”Trung tướng Mã Lý Phu sắc mặt đỏ bừng, nổi giận đùng đùng nói: “Tôi đi tập kết bộ đội khác, rồi lại tìm quân Lam Vũ liều một phen, tôi.
622 Thập tứ công chúa rõ ràng không thể nào chịu đựng được loại tiếng động làm cho người ta buồn bực này, nàng cũng bất an nhìn ba cái bóng đen cực lớn trên không trung, chúng giống như là con quái vật khổng lồ trôi trên không trung, nhưng lại không có cánh, phía dưới còn treo một cái giỏ, trông vô cùng quái dị, nhưng có một số thứ nàng vẫn nhận ra được, nàng có thể nhìn thấy trên những con quái vật khổng lồ khổng lồ kia sơn cờ sưu thứu màu lam, đây chính là tiêu chí của quân Lam Vũ, ở bên lá cờ sư thứu màu lam, còn có một loại hình vẽ giống như dã thú đang nhe nanh múa vuốt.
623 Trên thực tế, kế hoạch của Vũ Văn Phân Phương là hoàn toàn chính xác, chỉ cần xử lý được trận địa pháo binh của quân Lam Vũ thì sức chiến đấu của quân Lam Vũ sẽ hạ xuống nhanh chóng.
624 Chỉ tiếc là những thứ vũ khí này không có ở đây. Chẳng những như thế, thiết giáp cung kỵ tiến công càng làm nàng thêm ngạc nhiên hơn lo lắng, nàng căn bản không ngờ được lại có kết quả như thế này, dưới hỏa lực càn quét mãnh liệt của đối phương, thiết giáp cung kỵ căn bản không có bao nhiêu cơ hội xạ tiễn, cho dù là có cơ hội ra tay, cũng căn bản là ở ngoài khoảng cách một trăm mét, thỉnh thoảng có mấy tên thiết giáp cung kỵ đột phá thành công tuyến phong tỏa của quân Lam Vũ, đột nhập thành công vào khoảng một trăm mét, nhưng đối diện với mưa đạn của quân Lam Vũ, độ chuẩn xác của cung tiễn giảm sút cực nhiều, cung tiễn bắn ra đều rơi xung quanh mục tiêu, có thể bắn trúng chính xác gần như không có.
625 “Như thế này không ổn! Quân địch quá nhiều!” Lâm Từ Luật thở hổn hển sốt ruột nói. A Ba Đốn cũng thở gấp, mặc dù cũng sốt ruột y như vậy, nhưng tạm thời không thể làm gì khác, đống đổ nát của Bảo Ứng phủ quá bằng phẳng, vô cùng lợi cho thiết giáp cung kỵ của nước Mã Toa hoạt động ở tốc độ cao.
626 Con vịt đã luộc chín vậy mà lại bay mấ rồi, thiếu tướng Bách Kết Liệt chỉ đành tiếc nuối nhìn lên quân hàm thiếu tướng ở trên vai mình, nó còn có thể ở lại trên vai mình ở bao lâu, thực sự là dùng mười ngón tay cũng có thể đếm rõ được rồi.
627 Du Tiên Phong cũng đứng dậy, giơ tay kêu lên: “Lính cứu hộ, lính cứu hộ, nơi này có người tiêu rồi, chôn sâu sâu chút nhé…”Quý Nhạn Binh cựa mình khập khiễng bò dậy, trong miệng lẩm bẩm nói: “Đám cặn bã các ngươi chứ… lính cứu hộ, ngươi phụ trách chôn người à? Xéo mẹ nó đi!”Bất thình lình, hắn ngạc nhiên càm giác được gì đó, mẫn cảm ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy một trận gió thổi qua, trong quân đội nước Mã Toa có một là cớ tướng đổ xuống, gây nên hỗn loạn cực lớn.
628 “Chỉ có người Mã Toa chết đi mới là người Mã Toa tốt nhất. ”“Chúng ta chẳng những phải dùng súng bắt nát đầu đám lợn giống Mã Toa, còn phải dùng lưỡi lê rạch bụng chúng ta, móc ruột của bọn chúng làm xà cạp, ép mỡ của bọn chúng bôi trơn cho đại pháo của chúng ta.
629 Những công trình kiến trúc thành thị của Mông Địa Tạp La tắm mình trong ánh mặt trời ban chiều, cho tòa thành thị vừa mới có được cuộc sống mới này khoác lên một ánh hào quang chói mắt, những nóc nhà trắng muốt nhọn hoắt trông diễm lệ vô song.
630 Địa khu Mỹ Ni Tư vào lúc này đã là thời điểm hoa tuyết lất phất, còn cao nguyên Huyết Sắc sớm đã bị băng tuyết bao phủ. Nhưng hải vực Sở La Môn ở Nam Đại Dương thì mặt trời chói lọi, bầu trời vạn dặm không mây, ánh mắt trời nóng ran chiếu lên mặt biển yên bình mà không gặp phải bất kỳ chướng ngại nào, đem nước biển luộc cho nóng hầm hập.
631 Vương Văn Đạt nửa quỳ ở bên người Phùng Thanh Dịch, nâng súng trường bán tự động Mễ Kỳ Nhĩ lên, có chút khẩn trương nói: “Ngươi nói xem có thể là gia tộc Hải Lôi Đình không?”Phùng Dịch Thanh nâng súng ngắm lên, có chút bực mình đáp: “Phải thì sao nào? Còn không phải thì sao nào? Ngươi là thân thích của Hải Lôi Đình à?”Vương Văn Đạt nói: “Không phải là thân thích thì không được hỏi à?”Phùng Dịch Thanh đưa ngón tay ra gõ thật mạnh lên mũ sắt của Vương Văn Đạt, làm bộ hung dữ nói: “Ngậm cái miệng của ngươi lại cho ta, không nói ba phút thì ngươi nghẹn chết à! Toàn bộ hải quân lục chiến đội cũng không có ai lắm lời giống như ngươi!”Vương Văn Đạt không nói gì nữa, lấy sức ngậm chặt miệng lại, thần sắc hết sức thống khổ, chốc lát sau vẫn không nhịn nổi nữa, lẩm bẩm nói: “Năm nay làm so vậy, nói chuyện thôi cũng phạm pháp!”Từ Bân đi qua bên cạnh, kiểm tra một lượt trang bị của hai người, đóng chốt bảo hiểm súng Mauser của Phùng Dịch Thanh lại, sau đó cắm vào trong bao súng của hắn, nhưng Từ Bân vừa mới xoay người đi, Phùng Dịch Thanh lập tức lại rút súng Mauser ra, mở chốt bảo hiểm rồi cắm lại vào bên hông.
632 Nhưng thấy Thương Hải tự mình leo lên đỉnh cột buồm, nâng kính viễn vọng lên quan sát, sau đó dùng dấu hiệu nói với đám người Dương Phàm ở phía dưới, quả nhiên phát hiện ra ở phương bắc có một chiến đấu hạm cỡ lớn đi ngược chiều, trọng tải phải trên hai nghìn bốn trăm tấn, hơn nữa hình như chở đầy hàng hóa, độ ăn nước sâu vô cùng, bất quá rất kỳ lạ là, từ cờ xí hải tặc trên chiếc chiến đấu hạm này mà xét, thì hẳn chiếc “Bối Đế Âu” là gia tộc Lặc Ngõa Sắt Nhĩ, nhưng nó đơn độc xuất hiện ở nơi này hơn nữa lại không có những con thuyền hải tặc khác hộ tống, đúng là không bình thường lắm.
633 Nhìn bộ dạng sốt ruột của Từ Bân, Thương Hải trầm giọng nói: “Kẻ địch yêu cầu giáp chiến với chúng ta, mọi người không được phép nổ pháo. ”Từ Bân trợn mắt lên nói: “Mặc kể nó, nổ pháo bắn chết bọn chúng đi.
634 Có một số tên hải tặc hung mãnh cũng bắt đầu phản đòn, nhất là những tên hải tặc cầm mũi lao trong tay, bọn chúng dùng hết sức lực ném mũi lao đi, mũi lao vẽ lên một đường parobol mỹ lệ trên mặt biển, sau đó rơi vào trong nước biển, từ sức mạnh và khoảng cách của mũi lao mà xét, hải tặc Sở La Môn còn kém hải tặc Ca Âu một chút.
635 Qua lùng sục ký lưỡng, các chiến sĩ của hải quân lục chiến đội quân Lam Vũ quả nhiên phát hiện ra rất nhiều rương gỗ phong kín, cơ hồ chất kín tất cả các khoang thuyền, gạt nắp ra nhìn, tất cả mọi người đều tròn mắt, bên trong toàn bộ là những loại vật phẩm quý giá như kim ngân châu báu ngọc thạch phỉ thúy, ước tính một chút, giá trị phái tới cả ngàn vạn kim tệ.
636 Đảo Tinh Gia Khắc có rất nhiều cửa càng thiên nhiên hoang vu, rất nhiều cửa cảng xưa nay đều chưa từng có người tới. Chiến đấu hạm Bối Đế Âu do Thương Hải chỉ huy cũng lựa chọn một cửa cảng hoang vắng không có dấu vết con người cập bến.
637 Các chiến sĩ của quân Lam Vũ cũng thừa cơ không ngừng ném lựu đạn lên chiến đấu hạm của đối phương, trong một chuỗi những tiếng nổ liên tiếp, chiến đấu hạm của đối phương bị phá hủy hoàn toàn, chỉ nhìn thấy trên sàn thuyền bị nổ ra mấy lỗ hổng lớn, lựu đạn thuận theo những lỗ hổng đó tiếp tục rơi xuống, phát ra những tiếng nổ càng kịch liệt hơn trong khoang thuyền, cả chiếc chiến đấu hạm bị thương tổn nghiêm trọng, chầm chậm chìm xuống.
638 Người trên chiến đấu hạm Bối Đế Âu cũng chẳng dễ chịu, chiếc chiến đấu hạm bị lựu đạn của quân Lam Vũ đánh phá này rất nhiều chố đều có vết thương trí mạng, ở đảo Tháp Ni Lạc Phỉ chỉ được tu sửa sơ xài, chỉ có thể miễn cưỡng tiếp tục đi biển mà thôi.
639 Roberts, đây là vị thuyển trưởng hải tặc uy nghiêm nhất lâu đời nhất trên lịch sử hải tặc, không những cả cuộc đời mình chiến tích phi phàm, hơn nữa còn vì thế giới hải tặc sau này định ra một bộ phép tắc hoàn thiện, khiến cho giới hải tặc vốn vô cùng hỗn loạn cũng có được chuẩn mực của mình, có quy luật phát triển và sinh tồn của mình, tên tuổi của ông ta, cũng bởi thế được mỗi một tên hải tặc nhớ lấy.
640 La Dật Phong nhổ một bãi nước bọt vào lòng bàn tay, lại bồi thêm một quả rốc két nữa, từ cái lỗ hổng kia bắn vào, sau khi phát nổ, chiếc chiến đấu hạm kia cuối cùng không thể kiên trì được nữa.