81 Thần Niên không quan tâm gì nhiều nữa, đi tới kéo Phong Quân Dương chạy tới chỗ ở của lão Kiều, nói: “Vậy chúng ta còn không đi nhanh lên, đi nhanh, đi nhanh!”.
82 Thần Niên ở chỗ đó nhất thời cứng đờ người, trong lúc tâm trí đang hoảng loạn cực độ thì bàn tay được một người nào đó nhẹ nhàng nắm chặt lấy, nàng có chút đờ đần quay đầu sang nhìn, thấy khóe miệng Phong Quân Dương cong lên cười khẽ khàng với mình, trong lòng Thần Niên càng cảm thấy đau đớn xót xa không thể chịu được, phút chốc nước mắt liền rơi xuống, nhưng lại không muốn bị người khác nhìn thấy, vội vàng cúi thấp đầu giấu đi, nhanh chóng lau khô khóe mắt.
83 Thần Niên khóc dở mếu dở, vặn lại: “Lát nữa đánh cho chàng sưng mắt lên, để chàng cũng phong tình giống thế nhé. ”Phong Quân Dương mỉm cười không nói gì, chỉ nghiêng nghiêng đầu liếc nhìn Thần Niên, ánh mắt đong đưa toát ra vẻ phong lưu, nhìn đến mức khiến Thần Niên ngây người.
84 Nếu muốn vượt qua Giang Bắc, thì chỉ có hai con đường, một là từ Phụ Bình trực tiếp tấn công Thái Hưng, hai là đi về phía Đông đến Nghi Bình rồi vòng qua hai châu Thanh Ký.
85 Thần Niên không dám liều đỡ chiêu thức của ông ta, vội vàng lắc người tránh sang một bên, công phu của nàng vốn dĩ thuộc hạng gà mờ, trước mặt một cao thủ như Triều Dương Tử lại càng không chịu nổi một đòn, mấy chiêu sau đó nguy hiểm vô cùng, dọa khiến nàng cuống quýt hét toáng lên: “Lão đạo sĩ đen đúa lấy lớn bắt nạt nhỏ, có biết xấu hổi không hả!”.
86 Lão Kiều nhập môn muộn hơn một chút so với Triều Dương Tử, nhưng tuổi tác lại lớn hơn ông ta đến hơn mười năm, từ trước tới nay rất được sư phụ coi trọng, nên ngày thường Triều Dương Tử cũng có thể coi như rất tôn kính vị sư đệ này, giờ ông ta giận quá, nên mới nói ra những lời tùy tiện như thế.
87 “A Sách!”Cuối cùng Thần Niên cũng không thể nào nghe tiếp được nữa, phủ lên đầu gối hắn cầu xin trong làn nước mắt:“A Sách, chàng đừng nói nữa, ta không cố ý đâu, ta thật sự không cố ý.
88 Lão Kiều biết xưa nay sư huynh mình là người lòng dạ hẹp hòi có thù nhỏ cũng nhất định phải báo, thấy hắn như vậy không khỏi thở dài, trong lòng thầm nhủ sau này mình phải để ý thật sát sao hơn, ngàn vạn lần không được để sư huynh lại xảy ra tranh chấp với Tạ cô nương, nếu không chuyện cãi nhau hơn thua với một tiểu nha đầu, truyền ra ngoài giang hồ thì chỉ tổ khiến người ta chê cười sư huynh không có tư cách thôi.
89 Sắc mặt hai người Thần Niên và Phong Quân Dương đều cừng cả lại, Thần Niên không nghĩ ông ta lại ra lệnh như thế, nhất thời tưởng mình nghe nhầm, không nhịn được hỏi:“Tôi cũng phải ngâm nước?”.
90 Triều Dương Tử lại lấy thêm mấy cây kim bạc đâm vào mấy điểm huyệt đạo trên đỉnh đầu Thần Niên, chân khí của Thần Niên đã cạn kiệt lập tức dâng lên, một lát sau, màu đen trên mấy cây kim bạc ở sau lưng Phong Quân Dương cuối cùng cũng đã tan hết, trở lại thành màu trắng bạc.
91 Bên cạnh bức bình phong, trong lòng Phong Quân Dương sớm đã chán ghét Triều Dương Tử đến cực điểm, nhưng vì vẫn có việc cần cầu xin ông ta, nên đành đè nén sát ý trong lòng xuống, thản nhiên nói:“Đạo trưởng chờ một lát nữa đi, ta đi gọi nàng ấy dậy.
92 Lúc tu vi của Trang Thiếu Khâm đạt đến mức nhìn thấu được đạo trời, thì cũng là lúc đạo môn lâm vào tình cảnh bấp bênh. Mấy năm qua tư tưởng đạo gia nổi lên khắp nơi, xung đột giữa yêu quái và đạo sĩ càng lúc càng khốc liệt, gần như đã trở thành cuộc tranh đấu giữa chính đạo và gian tà.
93 Đại quận chúa của Thịnh Đô chính là người chị cả của Phong Quân Dương gả vào hoàng thất, Quý phi của đương kim Hoàng đế. Vị Phong Quý phi này xuất thân cao quý, ở trong cung lại nhận được sủng ái muôn phần, nên ngay cả Hoàng hậu cũng phải giữ lễ ba phần.
94 Thần Niên không muốn nói chuyện của trại Thanh Phong với ông ta, bèn cố tình ra vẻ khổ sở chỉ chỉ vào khuôn mặt của mình nói: “Đạo trưởng nhìn xem, khuôn mặt của ta bị phơi thành cái màu này, ông bảo ta ra khỏi cửa thế nào được?”.
95 Thần Niên nghe ra giọng nói của Trịnh Luân, bèn lên tiếng đáp: “Là ta. ”Trịnh Luân đứng ở bên ngoài, cách đó khá xa, dường như có vẻ hơi ngạc nhiên, hắn gạt một cành liễu rủ xuống rồi bước qua đó.
96 Mấy người còn lại đều quay lại nhìn Phong Quân Dương, Vân Sinh lại nói: “Tai mọi người thật là thính, sao muội không nghe thấy ai hét bắt thích khách nhỉ?” Nàng nói xong quay sang hỏi thiếu nữ bên cạnh, “Nhàn Nhi, vừa nãy muội có nghe thấy không?”.
97 Thần Niên vẫn luôn chờ Phong Quân Dương trong thư phòng, nàng nghĩ bất luận cuối cùng sự việc là như thế nào, thì đều phải nghe thử xem Phong Quân Dương giải thích thế nào đã, vì hắn đã đồng ý với nàng, chỉ cần là chuyện có liên quan đến nàng thì hắn sẽ không bao giờ giấu nàng.
98 Lúc tu vi của Trang Thiếu Khâm đạt đến mức nhìn thấu được đạo trời, thì cũng là lúc đạo môn lâm vào tình cảnh bấp bênh. Mấy năm qua tư tưởng đạo gia nổi lên khắp nơi, xung đột giữa yêu quái và đạo sĩ càng lúc càng khốc liệt, gần như đã trở thành cuộc tranh đấu giữa chính đạo và gian tà.
99 Hạ Trạch đã quá hiểu tình tính em gái mình, thấy nàng như vậy, sợ nàng lại mềm lòng, ban phát lòng tốt không đâu, đành dặn dò thêm: “Vân Sinh, muội hãy nghe lời Thập nhị ca, chuyện này nhất định không được mềm lòng.
100 Cánh môi Phong Quân Dương mím chặt, đứng lặng lẽ nhìn Thần Niên hồi lâu, rồi mới gằn rõ ràng từng câu từng chữ: “Tạ Thần Niên, ta sẽ không bao giờ thả nàng đi, không thả nàng đi, có chết cũng không thả nàng đi.