621 Tường đổ, không một ngọn đèn. Cả vực sâu dài tới hơn trăm dặm tối om, nhìn không thấy đầu ngón tay lại là dấu một ngón tay. Diệp Phàm sững sờ ngơ ngác.
622 Chưởng giáo của Tần Môn mang họ Tần, dường như chẳng liên quan tới họ Thái vậy. Điểm khiến người ta nghi ngờ duy nhất chính là tiểu giáo xuống dốc này lại có lịch sử tới mấy ngần năm, đối với phàm thế mà nói thì cũng không biết đã thay đổi bao nhiêu vương triều rồi.
623 Cường giả Tiên Thai Bí Cảnh vung tay áo đưa bọn chúng và quan tài đi, xoảng một tiếng liền mang lên mặt đất, mang theo chút hơi ẩm mốc. Quan tài này chôn dưới đất đã hơn vạn năm nhưng không hề có chút dấu hiệu mục nát, vẫn được bảo trì như cũ.
624 Bích Lạc Vương tiến vào ngọn núi cao nhất còn chưa tới ba năm thì đã trở thành hộ pháp của sơn môn, có thể thấy mưu trí của hắn thế này, giờ lại trở thành Thái thượng hộ pháp của Tần Môn.
625 Diệp Phàm vừa tu luyện vừa thường xuyên lui tới trong sơn mạch của Tần Lĩnh. Hắn quan sát địa thế, tìm kiếm dị tủy, muốn dùng khi ngộ đạo đột phá. Ở vùng này nửa tháng, đi khắp mười mấy vạn dặm, đã thấy tám cổ quan bên trong địa mạch, tất cả đều là thi thể cấp Thánh chủ, sớm đã mục nát nhiều năm, ngay cả binh khí cũng bị ri sét hỏng cả rồi.
626 Hồ nước rất lớn, hơi nước mênh mông, cũng không biết rộng bao nhiêu, đưa mắt nhìn không thấy cuối. Xung quanh hồ, cổ mộc như nấm, có một số còn cao hơn ngọn núi, cây cỏ phồn thịnh, linh dược phiêu hương, sinh cơ bừng bừng, nhiều dây leo lâu năm thô to tới dọa người, từ ngọn núi này kéo dài tời ngọn núi khác.
627 Lôi hải tan hết, thiên kiếp biến mất, áo lam của Hoa Vân Phi phiêu động, đứng giữa hư không, vô cùng ung dung mà trân định, tươi cười tự tin. Đại hồ phía dưới tràn ngập sương mù, sóng biển vạn trượng, không có tiếng chim hót thú khiếu, chi có một bức thủy mặc bình yên.
628 Hoàng kim thần quang trong máu Diệp Phàm gần như sôi trào, dưới sự dẫn dắt của Niết Bàn Kinh nhanh chóng lưu chuyển, nối liền gân cốt, tu bổ thân thể.
629 Cửu Bí là bí pháp cao nhất, chín loại kỳ thuật đại biểu chín loại cực hạn của chín lĩnh vực khác nhau, không thể vượt qua. Hết thảy thuật Diệp Phàm thôi diễn, đạo Diệp Phàm lĩnh ngộ đều xuất phát từ căn nguyên bí quyết chữ Đấu, chuyên dùng cho chiến đấu, có áo nghĩa vô thượng.
630 Bảo bình đại đạo đen nhánh, tinh oán, nặng nề di động. Nó là vật dẫn của đạo, buông xuống từng đạo ô quang, bao phủ Hoa Vân Phi ở bên dưới, đây là đạo đạo pháp tắc.
631 Núi lớn sụp đổ, loạn thạch xuyên mây, mặt đất lún xuống khắp nơi hoang tàn, không một ngọn cỏ, trở thành một vùng đất khô cằn sinh cơ mất hết không còn sót lại chút nào.
632 Ầm!Cổ chiến xa màu đen đánh lên ngôi sao lớn kia phát ra một cỗ dao động mang tính hủy diệt. Đây là tranh phong thuộc loại thần binh Vương giả. Mặt đất khô cằn phía dưới sớm hóa thành sa mạc trong nháy mắt trở thành một vùng dung nham, cuộn trào như một đại dương mênh mông đánh lên trời cao, chấn tầng mây tan tác.
633 Diệp Phàm hét dài một tiếng, đuổi sát không bỏ. Hắn có được bí chữ Hành, tốc độ mau biết nhường nào, trong nháy mắt đi tới phía sau kịch liệt ra tay. Ầm!Chiến đấu tiếp tục, Hoa Vân Phi lại lần nữa hộc máu, Liên Hoa Chiến Y của Lý Tiểu Mạn cũng bị đánh nát, nhuộm máu rơi xuống, trở thành bột mịn.
634 Một vàng thần nguyệt ở trên không trung tỏa sáng vằng vặc, ánh trăng như nước rọi xuống làm vùng núi này như được bao phủ một tầng sa mỏng, mộc mạc mông lung.
635 Một lão già Vực ngoại cưỡi Thanh ngưu, còn có Thích Ca Mâu Ni từng đi qua Hóa Tiên Trì. Tin tức này khiến Diệp Phàm chấn động tâm thần, nghĩ tới rất nhiều.
636 Tần Lĩnh có hai nơi được gọi là bảo địa, một là Hóa Tiên Trì, một chỗ khác là Thiên Cổ Long Huyệt, thế gian đồn đãi rằng có thể chứng đạo ở nơi đây. Hóa Tiên Trì thì không cần phải nói, ngay cả Thanh đế cũng được sinh ra trong đó, nhân vật kinh diễm từ xưa đến nay như vậy thì làm gì có mấy người? Điều này cũng đủ để chứng minh tất cả rồi.
637 Giữa trăm vạn núi non trong Tần Lĩnh, có một tòa cố đô, căn bản không có người nào biết nó đã tồn tại cỡ lâu ba nhiêu năm tháng, được xưng là một trong mười tòa thành cổ nhất Trung Châu, tên là Tần Thành.
638 Trên Trái Đất xa xôi kia cũng không chỉ có một mình Phật Đà, trong cùng thế hệ đó tối thiểu còn có một vị cổ nhân đại trí tuệ nữa. Hai ngàn năm trăm năm trước, Trung Quốc cổ có bách gia đua nở, chư tử đều xuất thế, mỗi người đều là hạng tài ba trác tuyệt, ai nấy cũng đều danh chấn cổ kim, trên bầu trời lịch sử đều để lại ấn ký không thể xóa nhòa.
639 Nơi này quả thật không tầm thường, ta càng nhìn càng thấy quen mắt. . . !Hắn lẩm bẩm. Không ai quấy rầy hắn, bởi vì hắn chính là truyền nhân của Nguyên Thiên Sư, có nghiên cứu với sơn xuyên địa thế, có thể nói là người có quyền uy nhất trong lĩnh vực này.
640 Đám người kinh ngạc. Ngọn núi lớn nơi Long Huyệt kia cũng không phải đứng yên mà đang dịch chuyển với tốc độ người thường không thể nhận ra, phi thường đặc biệt.