121 - Nhị đệ, Tam đệ! Trong rừng rậm, người đàn ông kia đầu lĩnh chạy như điên hồi lâu. Đợi đến lúc tới gần Trấn Cự Tháp dưới chân núi thì mới dừng lại, nhưng lệ đã rơi đầy mặt.
122 Hô! Kiệt Sâm vững vàng đứng trên mặt đá, lần nữa tiếp tục phóng tới trước. - Ha ha, cút ngay. . . Cách đó không xa, đám người Đặc Ba Đặc quơ trường kiếm trong tay xông lên phía trước, mà ba Mạo Hiểm Giả cũng theo sát phía sau.
123 Trong lúc giết chóc U Văn Tuyết Báo đồng thời thỉnh thoảng quan sát cử động đám người Ba Đốn trên lục địa, chỉ cần đám người Ba Đốn không xông lại đuổi giết nó, U Văn Tuyết Báo sẽ liều lĩnh giết chóc đám người này.
124 Nói xong, Áo Tạp Lạc Nhĩ mang theo hai cái huynh đệ của mình dọc theo Nham Thạch bên trên hàn đàm đi ra khỏi vùng đất giữa đầm nước. Trong lòng Áo Tạp Lạc Nhĩ rất rõ ràng, nếu như Ba Đốn chỉ là một cường giả cùng cấp, cho dù là Đặc Ba Đặc đệ nhất cao thủ một tòa thành thị cũng không biết có đoạt được cái gì hay không.
125 Kiếm quang màu bạc. Vạch phá Trường Không!Không!!!Đặc Ba Đặc trừng to mắt, chỉ có thể dốc sức liều mạng dùng trường kiếm trong tay đi ngăn cản. Bồng!!!Trường kiếm trong tay Đặc Ba Đặc lập tức bạo nổ tung.
126 Hơn nữa vì Cuồng Bạo Linh Quả, Ba Đốn còn đắc tội với Bá tước Y Phu Tư thành chủ Thành Lam Ngõa, mặc dù đối với Gia tộc Áo Lợi Phất mà nói, chỉ cần gia tộc ra mặt điều giải một chút sẽ không có việc gì, nhưng mà dù sao cũng cấp cho đối phương một chuyện phiền toái.
127 Dưới ánh trăng nhàn nhạt tỏa xuống, toàn bộ Linh căn hiện lên màu lam nhạt hơi mờ, bên trong Linh căn có một tia trắng ngà như sữa giống kinh mạch trong huyết quản của con người, Linh lực yếu ớt ba động tản ra.
128 Ông!!!Trọng lực không gian hình thành chung quanh thân thể Kiệt Sâm bỗng nhiên giảm nhỏ chỉ con nửa mét. Gấp trăm lần trọng lực!Kiệt Sâm cảm giác được hô hấp của mình đã có chút khó khăn, bước chân cũng có chút trầm trọng, giờ phút này không gian trọng lực tăng phúc, thân thể Kiệt Sâm đã đạt đến trọng lượng khủng bố 13000 cân.
129 Kiệt Sâm đã đã nhìn ra, U Văn Tuyết Báo hoàn toàn là muốn bằng ưu thế tốc độ, đem Cự Mãng ngạnh sanh mài chết. Bất quá trên thực tế U Văn Tuyết Báo cũng không được tốt lắm, trên người nó có đầy vế thương, không ngừng vận động kịch liệt khiến cho những vết thương cũ toác ra, máu tươi chảy ra.
130 Bình thường Kim Hoàn Ngân Mãng sau khi thành niên ước chừng dài ba trượng, mà Kiệt Sâm đánh chết đầu Kim Hoàn Ngân Mãng này sinh tồn trong sơn lâm không biết bao nhiêu năm, chiều dài tiếp cận sáu trượng, gấp đôi Kim Hoàn Ngân Mãng trưởng thành bình thường.
131 Đám người Kiệt Sâm không hề bị ngăn trở tiến vào thành. - Tiểu thư Yên Cơ, chúng ta ngay ở chỗ này tách ra a, vạn phần cảm tạ các người đã hỗ trợ chúng ta suôt chặng đường này.
132 Tạp Đặc nói với giọng chính nghĩa nghiêm khắc coi mình trở thành người giữ cửa trung thành tận tụy, còn Kiệt Sâm cùng Lôi Nặc thì không đem gia tộc Thác Đức để vào mắt, là kẻ xấu muốn xông vào.
133 - Nữ nhân của gia tộc Đạo Tư?Kiệt Sâm cảm thấy nghi hoặc, trong lúc Lôi Nặc cùng Khắc Lao Đức nói chuyện với nhau đã không chỉ một lần xuất hiện từ gia tộc Đạo Tư, rất rõ ràng, gia tộc Đạo Tư và việc Lôi Nặc mười tám năm trước bị gia tộc trục xuất có quan hệ rất lớn, hơn nữa từ đối thoại của hai người, Kiệt Sâm nghe được ra, nữ nhân thuộc gia tộc Đạo Tư đó có thể chính là mẹ của mình.
134 - Nhị thúc, lời nói lúc trước của Lôi Nặc ta đã đa nghe được, Kiệt Sâm có được huyết mạch gia tộc đạt 50 phần trăm trở lên, hơn nữa tấn giai đến Linh đồ, việc này đối với gia tộc có ý nghĩa trọng đại, cho dù là để cho hắn trọng hồi gia tộc cũng không phải là chuyện không thể.
135 Dứt lời, La Tư Đặc hướng về phương hướng Từ Đường gia tộc đi tới. . . Trong từ đường Gia tộc Thác Đức, một đám người đứng yên nơi đó, lặng ngắt như tờ nhìn La Tư Đặc khảo thí nồng độ huyết mạch cho Kiệt Sâm.
136 Nghe được Khắc Lao Đức nói như vậy, một lần nữa trong đám người truyền ra từng tiếng nghị luận, như thế nào nghe Khắc Lao Đức nói, lộ vẻ Kiệt Sâm tốt như thế?La Tư Đặc nhíu mày, nói:- Khắc Lao Đức, đi thẳng vào vấn đề a.
137 - Kháo, đám trưởng lão chẳng lẽ là điên rồi sao?Một ít thành viên gia tộc không rõ, đầu óc còn chưa kịp vạn chuyển thì tương đối nghi hoặc, mà một số người đầu óc nhanh nhạy thì bừng tỉnh đại ngộ.
138 Từ rất xa, Kiệt Sâm thấy được Khắc Lao Đức đang cùng một thiếu niên ước chừng hai mươi tuổi nói thầm cái gì đó. Ánh mắt còn thỉnh thoảng đảo qua đây, khóe miệng mang theo nụ cười lạnh.
139 Nhưng mà để cho tất cả mọi người mở rộng tầm mắt chính là, hai đấm của Khải Lợi biến ảo thành ráng đỏ từ yếu thành mạng cuối cùng biến mất, Kiệt Sâm không có từ đó ngã bay ra ngoài, sau khi ảo ảnh biến mất, Kiệt Sâm vẫn khí định thần nhàn đứng ở trước mặt Khải Lợi, ngay cả vị trí dưới chân cũng không thay đổi.
140 Nhưng mà Linh sĩ nhị giai có thể chuyện động tự nhiên trong trạng thái gấp mười lần trọng lực, còn dùng một cước đá bay Khải Lợi đã đạt tới tam giai cao cấp sao? Tất cả mọi người ở nơi này cảm thấy đầu óc của mình tựa hồ trong lúc nhất thời bị trì trệ.