181 Theo thời gian từng chút từng chút qua đi, linh lực Kiệt Sâm rốt cục lại một lần nữa đi tới lối vào ngũ giai kinh mạch của Lôi Nặc, nhưng mà lúc này đây, linh lực Kiệt Sâm cuồng bạo dược tề tăng lên đã hết dược hiệu, lại một lần nữa ngưng lại, không cách nào tiến lên nửa phần.
182 Cổ lực lượng kia sau khi xuất hiện trong cơ thể Kiệt Sâm không chịu sự điều khiển của hắn, tự nó dọc theo cánh tay Kiệt Sâm tiến vào trong thân thể của Lôi Nặc.
183 Ngay tại thời điểm Kiệt Sâm vô cùng kinh dị thì từng đường vân hình lưới màu vàng đột nhiên lan tràn khắp thân thể Lôi Nặc, lập tức cả người Lôi Nặc tách ra một cỗ kim sắc quang mang cực lớn cả người lăng không trôi lơ lửng.
184 Hắn thống hận chính mình không có thực lực, không có thể đem Vưu Lợi Á lưu lại, hắn thống hận tại sao mình vô dụng như vậy, gia tộc bị buộc từ bỏ bản thân, thê tử lại bị người khác cướp đi, chính mình lại không có biện pháp, cái loại thống khổ đó khiến cho Lôi Nặc gần muốn điên cuồng.
185 Trong lòng La Tư Đặc suy nghĩ, trên mặt cười khổ không thôi, chỉ sợ năm đó mặc cho là ai đều sẽ không nghĩ tới, hơn mười năm sau mấu chốt mà gia tộc thịnh vượng lại chính là Lôi Nặc - người bị trục xuất ra khỏi gia tộc a.
186 - Kiệt Sâm đại sư, ngươi, ngươi nói là sự thật?Ba Đốn khó có thể tin nổi, trên mặt lập tức vô cùng kích động hỏi lại. - Ha ha, Ba Đốn đại ca, chẳng lẽ ta còn lại đi lừa ngươi hay sao?- Này.
187 Lúc trước kết bạn Kiệt Sâm, chỉ là bởi vì Áo Lợi Phất bán đấu giá cần Hồi Linh Dược Tề, sau đó đã có Tát Cáp cùng Bỉ Tư Pháp Mỗ dẫn tiến, bất quá bởi vì Yên Cơ đối với Kiệt Sâm cũng bội phục không thôi, bởi vậy trong lúc tiếp xúc đều biểu hiện cực kỳ cung kính cùng hữu hảo, làm việc cũng không có chút nào qua loa, hữu cầu tất ứng.
188 Đại đa số Linh Dược Tề chỉ có thể trong thời gian ngắn tăng lên đẳng cấp Linh Sư, còn có một chút thì có thể đề cao xác xuất thành công tấn giai của Linh Sư, như Linh Tôn dược tề hì sau khi phục dụng khẳng định có thể tấn cấp Linh Dược Tề thật sự là quá ít, hơn nữa những Linh Dược Tề này đại đa số rất khó phối chế, đồng thời tài liệu cực kỳ trân quý.
189 Đến chết hắn đều không rõ, trường kiếm trong tay mình quán thâu Thiên Linh Sư linh lực tại sao lại không đâm xuyên qua ngực của Kiệt Sâm. Cho dù là tường Nham Thạch hoa cương dày vài mét cũng từng bị hắn đâm lút cán cơ mà.
190 - Hậu Thổ Ấn!Khí thế cường đại từ bốn phương tám hướng tụ lại, trong linh thức của Kiệt Sâm, trên đỉnh đầu mình lúc này linh lực thiên địa trở nên vô cùng cuồng bạo, mà tên bịt mặt kia giờ khắc này giống như hoá thành một ngọn núi hùng vĩ từ trên trời giáng xuống với thế không thể cản!Đã mất quá nhiều thời gian nên tên bịt mặt không muốn day dưa nữa/"Một đòn trí mạng!" Kiệt Sâm đột nhiên dừng chân lại, linh lực trong cơ thể lập tức cấp tốc vận chuyển với tốc độ nhanh nhất, trong miệng quát lớn, nắm tay phải thoáng chốc phồng to lên đấm thẳng lên trời trực tiếp muốn ngạnh kháng với một kích trí mạng kia của người bịt mặt.
191 - Phù. . . phù. . . Người bịt mặt há miệng thở dốc từng hồi từng hồi, trên trán đầy mồ hôi, hai chân run run. Vừa rồi liên tục công kích khiến cho hắn gần như thoát lực.
192 Hắn là một Tam giai hậu kỳ Linh Sư nên có thể cảm nhận được khí tức khủng bố phát ra trên người Kiệt Sâm, tuy trong lòng có chút sợ hãi nhưng chuyện đã tới nước này hắn cũng không thể đổi giọng.
193 "Tuyệt đối không để cho Kiệt Sâm bị đám người trong nha môn kia khi nhục, tuyệt đối không thể!"Cơ Lạp mím môi, ánh mắt đầy kiên nghị, nhanh chóng chạy như bay trên đường, toàn bộ thực lực Linh Sĩ hậu kỳ của hắn lúc này bộc phát hoàn toàn.
194 Sau khi bị đưa vào phòng thẩm vấn, Kiệt Sâm cũng không có nhàn rỗi mà luôn suy nghĩ tới lai lịch của người muốn giết mình đồng thời chữa trị thương thế trên người.
195 Khắc Nhĩ Phỉ Đức đã triệt để bị Kiệt Sâm chọc giận, lửa giận trong lòng hắn đã hừng hực bốc lên, hai mắt đỏ ngầu vừa vung quyền đánh Kiệt Sâm tới tấp vừa hét:- Đánh, đánh chết tiểu tử này cho ta, tất cả ta phụ trách!Khắc Lạc Y nãy giờ vẫn đứng phía sau lúc này liền xông tới ngăn cản Khắc Nhĩ Phỉ Đức lại:- Đủ rồi Khắc Nhĩ Phỉ Đức, ngươi đánh tiếp là hắn chết thật đó!Vừa nói hắn vừa liếc mắt nhìn hai gã hộ vệ ý bảo dừng tay lại.
196 - Là như thế này tộc trưởng. . . Cơ Lạp một năm một mười kể lại một lần sự việc. - Cái gì? Kiệt Sâm bị ám sát? Bây giờ nó đang ở đâu, có bị thương hay không?Lôi Nặc vốn chỉ ôm thái độ nghe cho vui nhưng không ngờ lại nghe được tin tức Kiệt Sâm bị ám sát, cả người hắn lập tức đứng bật dậy, một cổ khí thế áp bách theo đó tràn ngập cả đại sảnh.
197 - Phanh!Cả người Kiệt Sâm đập mạnh vào bức tường phía sau, cái còng tay bên phải cũng bị gãy đôi. - Ha ha, tiếp tục!Khắc Nhĩ Phỉ Đức lại một cước đá tới.
198 Một tát này so với một tát vừa rồi của Kiệt Sâm còn hung ác hơn nhiều. Khắc Nhĩ Phỉ Đức ngồi phệt ngay góc tường không ngừng phún huyết, má phải cũng nhanh chóng sưng phòng lên, vẻ mặt có chút ngơ ngác như phát mộng.
199 - Ta là ai? Hừ, ngươi không đủ tư cách để biết. Tên khốn này dám can đẩm đả thương nhi tử của ta, ta muốn hắn phải chết! Ngươi nếu dám ngăn cản thì cả mạng của ngươi ta cũng thu!Lôi Nặc lạnh lùng nhìn Y Tư Mạn nói, trong ánh mắt còn mang theo vẻ khinh miệt rõ ràng, giống như Y Tư Mạn ở trong mắt hắn không khác gì một con kiến vậy!- Khẩu khí cũng thật lớn a!Y Tư Mạn cũng cười lạnh nói:- Ngươi biết hắn là ai sao? Chính là trưởng tử của tộc trưởng Ba Tư Tháp Đức của gia tộc Lạp Đế Căn đó.
200 - Tiền bối, làm người cũng không nên quá tuyệt tình, kính xin hạ thủ lưu tình, ngàn vạn lần đừng giết tên cháu trai này của ta, có việc gì thì ta xin ở đây thay hắn chịu tội với tiền bối!Y Tư Mạn cố nhịn đau chống người đứng lên, hướng về phí Lôi Nặc cao giọng nói.