101 Qua một lúc lâu sau Tiêu Dật mới có thể điều hòa lại hơi thở của mình.
“Cha không thấy con vẫn còn là một bệnh nhân cần phải tĩnh dưỡng sao?”.
Ti Tu Dạ đang vui sướng trong lòng, vừa thỏa mãn nhìn mặt Tiêu Dật đang dần khôi phục lại một chút hồng hào, lại vừa nhịn không được cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng của nó.
102 Vài ngày sau, vết thương của Tiêu Dật cũng đã khá lên rất nhiều, lẽ ra là nó muốn xuất viện, nhưng Ti Tu Dạ kiên quyết bắt nó nằm viện thêm vài ngày để tiếp tục theo dõi tình hình vết thương.
103 “Tiểu mỹ nhân, để cho tiểu thần tình ái Cupid ‘moa’ em một cái, ta sẽ cho em tình yêu mà em muốn”.
“Đừng thẹn thùng nữa, phong cách của người ta là không phải người đẹp thì không hôn, nào, đến đây, đến đây nào ~”.
104 Lẽ ra mọi ánh mắt đều tập trung trên người Ti Tu Dạ, nhưng khi chiếc áo choàng của Tiêu Dật bị kéo xuống thì ngay lập tức mục tiêu được thay đổi.
Mái tóc đen mềm mại đè lên hai chiếc lông nhung có chút phấp phới gắn trên đôi tai kiểu elf, trên chiếc cổ trắng nõn là chiếc vòng có gắn thêm một chiếc lục lạc.
105 Tiêu Dật tỉnh là do bị hôn.
Nó mở to mắt, đập vào mắt chính là khuôn mặt to đùng của Ti Tu Dạ, hơn nữa, hắn còn cười giống như mèo ăn vụng nữa.
Vừa mới tỉnh dậy nên đầu óc chưa hoạt động, mãi đến khi Tiêu Dật bị Ti Tu Dạ khẽ hôn vài cái lên trán mới nhớ lại chuyện tối qua.
106 Chú thích một tí: hồi trước mình dịch từ ‘gia chủ’ này là chủ nhân …(Ti gia, Mộc gia……. . ), nhưng bây giờ mình để nguyên gốc hán việt cho đỡ lằng nhằng
“Thái gia gia”.
107 “Ta muốn đến đại học Lưu Kim học”.
Sau khi trở lại Ti gia, Tiêu Dật nói với Ti Tu Dạ một câu.
Lông mày Ti Tu Dạ nhíu lại: “Là lão già đó yêu cầu sao?”.
108 Ti Lưu Duệ đam mê sắc đẹp là một chuyện, không ngu ngốc lại là một chuyện khác.
Lúc thằng bé đang chơi đùa trong lòng Tiêu Dật, thì đã nghe được hết cuộc trò chuyện giữa Tiêu Dật và Tiêu mẫn Nhi.
109 Cuối cùng quyết định đi học của Tiêu Dật cũng không theo kế hoạch, dẫn Ti Lưu Duệ trở lại Ti gia, giao cho Tiêu Mẫn Nhi đang nổi cơn tam bành.
Cánh tay Ti Lưu Duệ bị kẹp chặt,cảm thấy nguy hiểm đang cận kề nên liều mạng giãy giụa, Tiêu Mẫn Nhi trong đầu vừa nghĩ đủ mọi loại trừng phạt vừa tạm biệt Lưu Dật.
110 Trên một khu đất trống rộng có đủ các loại lều trại, căn nhà nhỏ, các quầy bán hàng chen chúc nhau.
Mặc chiếc tạp dề đáng têy, tay bưng khay đồ ăn bày đủ các loại lương cao mỹ vị khiến người ta thèm nhỏ dãi, mấy nữ sinh lôi kéo: “Lại đây xem một chút, bánh bông lan rất ngon, các món điểm tâm ngọt rất vừa miệng, đến với câu lạc bộ nấu ăn của chúng tôi, không những được thưởng thức các món ngon mà còn học được cách làm nhiều món ăn ngon khác”.
111 “Tiểu Dật Dật, có phải lúc nãy cậu đang phân vân không biết vào câu lạc bộ nào, có đúng không?”Ngả Tình chống cằm nhìn Tiêu Dật.
“Ừ”
“Vậy đã tìm thấy câu lạc bộ mình cảm thấy thích chưa?”.
112 Trong một căn phòng có cửa sổ sát đất lớn, có một thiếu niên tuyệt mỹ đang ngồi, khẽ cúi đầu, đôi mắt tím thuần khiết bị đôi hàng lông mi dài che một nửa, ngón tay thon dài lật từng trang sách, người khẽ tựa vào ghế, hai chân vắt chéo, tất cả những đường nét tinh tế trung tính đều được phô bày rõ nét.
113 Ti Lưu Du và Ti Lưu Giác đang học cách quản lý công việc thì bỗng nhiên nhận được điện thoại từ nhà báo rằng Tiêu Dật đã bỏ nhà đi.
Hai người cũng chẳng còn tâm trí hỏi đầu đuôi sự việc ra sao, liền cúp điện thoại, chuyện công ty vứt hết sang một bên, vội vã chạy về nhà.
114 “Bạn, bạn Ti, đây là, đây là, bánh, bánh anh đào do chính tay mình làm, nếu như, nếu như cậu không chê, hi, hi vọng cậu có thể nhận”.
Một nữ sinh thanh tú xinh đẹp vởi bộ mặt đỏ bừng đang cầm chiếc bánh anh đào được trang trí đẹp mắt đứng trước bàn học của Tiêu Dật.
115 Tiêu Dật theo Ngả Tình đi lên lầu ba.
Lầu ba đối với những sinh viên không phải là hội viên mà nói thì đó là một căn cứ tuyệt mật.
Bởi vì những người mẫu của tổ tuyên truyền đều tập trung ở đây, vì để cho những thứ sắp xuất bản không bị lộ nên nó luôn giữ được cảm giác thần bí, hấp dẫn càng nhiều khách hàng mua.
116 “Chuột con,”. Nam Cung Hiên nhìn Nam Cung Hạo Nhiên: “Trong ấn tượng của chú thì cháu trước đây cũng đã từng nói câu giống như thế này, lúc ấy đã khiến cho chú rất giật mình”.
117 “Anh nói cái gì?”.
Trong một quán cà phê yên tĩnh, một thiếu niên đáng yêu đang ngỡ ngàng nhìn một thiếu niên tuấn lãng.
“Tiểu Kỳ, em là một người cực kỳ cực kỳ tốt, cho nên anh không muốn kéo dài thêm nữa, em đáng có được người quý trọng mình.
118 Tống Kỳ cảm thấy mình đã bước vào đường cùng rồi.
Người yêu chia tay hắn, hắn đi tìm kẻ thứ ba để lấy lại công đạo, kết quả lại thành ai ai cũng bảo vệ Tiêu Dật.
119 Tựa vào lòng của người vừa tới, cảnh tượng như thế giống như Tiêu Dật chưa từng uống rượu.
“Ông…. ”.
Ngả Tình vừa định hỏi xem hắn là ai, nhưng khi thấy đôi mắt màu tím kia thì cô dừng lại.
120 Mắt Tiêu Dật vẫn còn nhắm nhưng mà ý thức của nó cũng đang dần dần tỉnh táo lại.
Không biết sao hôm nay bước xuống giường vô cùng khó khăn, chỉ muốn tiếp tục ngủ thêm nữa, hơn nữa còn cảm thấy khắp người đều đau ê ẩm, chẳng muốn nhúc nhích tẹo nào, cái này là do hậu quả của việc uống nhiều rượu quá đây mà, Tiêu Dật nghĩ là như vậy.