121 Trong một tấm ảnh, một người đàn ông tuấn mỹ giống một vị thần hơi cúi đầu xuống, cánh tay ôm lấy eo của một thiếu niên. Thiếu niên dựa vào người đàn ông, đầu ngẩng lên.
122 Ăn sáng xong, Tiêu Dật liền nhận được một cuộc gọi.
Trên màn hình, Ti Lưu Cẩn dường như đã trưởng thành hơn nhiều, không biết có phải do hắn tham gia hoạt động nào đó không mà màu da trắng đã chuyển sang màu đồng, toàn thân càng ngày càng tỏa ra khí chất của một anh chàng đẹp trai.
123 Tuy rằng Lưu Kim là một thành thị đứng đầu, nhưng mà bên trong cũng phân ra làm năm bảy loại. Đã có những khu của những người nhà giàu rồi thì cũng có những khu tương phản của những người bình thường.
124 Một chiếc xe hơi điện từ cao cấp chạy vào khu bình dân, dừng lại ở trước cửa của ‘Hoa Dạng Tiểu Trúc’.
Một đám nam nữ từ trên xe bước xuống, cả đám đều là những người có bộ dáng thượng đẳng, khí chất hơn người.
125 Nhìn thấy chữ ‘Mộc’ trước mắt phát sáng nhấp nháy, Nam Cung Hạo Nhiên khó hiểu nhìn Tiêu Dật: “Cậu dẫn mình đến chỗ này làm gì?”.
“Đi theo mình”.
Tiêu Dật không trả lời, đi thẳng vào bệnh viện của Mộc gia, Ti Tu Dạ cũng đi theo vào, Nam Cung Hạo Nhiên thấy thế đành đuổi theo.
126 Ti Tu Khải lết thân xác mệt mỏi về nhà, mở cửa ra.
“Anh về rồi đây”.
Tiêu Mẫn Nhi đang ngồi trên ghế salon gọi điện, cô nghe thấy giọng nói của Ti Tu Khải, quay lại nói với hình ảnh Liêm Thu trên màn ảnh một câu: “Nói chuyện sau”.
127 Ti Tu Khải đang ngủ say, bỗng nhiên bị người ta túm áo, thiếu chút nữa là bị xách lên rồi.
“Buông, buông ta ra”. Ti Tu Khải toàn thân sợ hãi toát hết mồ hôi, hít thở rồi hít thở, nhìn Tiêu Mẫn Nhi đang giương nanh múa vuốt: “Mới sáng sớm tinh mơ, em mưu sát chồng à”.
128 Ti Ngự Long ngồi ở đình nghỉ mát, chăm chú nhìn những bông hoa đang đón gió, cứ thế im lặng một lúc lâu.
“Lão gia, nhị tiểu thư đến”. La Hành vội vã chạy đến.
129 Từ biệt ông cháu Hoa gia, Tiêu Dật và Ti Tu Dạ mang theo Ti Lưu Duệ trở về Ti gia.
Từ trên xe bước xuống, vẫn chưa tiến vào cửa, tất cả vẫn giống như mọi ngày, Tiêu Dật cảm thấy mình như mới rời khỏi Ti gia ngày hôm qua.
130 Ti Tu Dạ và Tiêu Dật quay trở lại Ti gia, mọi chuyện đều quay trở về quĩ đạo của nó, là gia chủ, lại đến công ty xử lý công việc, là sinh viên, lại vẫn đến trường như trước.
131 “Cậu thật sự , thật sự là Ti Lưu Dật?”.
Bị Tiêu Dật gọi một tiếng như vậy, Y Ân hít sâu một hơi, xác nhận nói.
“Ừ”. Tiêu Dật gật gật đầu, nghĩ thầm, mình quả nhiên là rất có mắt nhìn người a, lại có thể đem khuôn mặt kinh ngạc trước mắt liên hệ với thiếu niên hoa thủy tiên tự kỷ năm xưa, sức tưởng tượng và trí nhớ của mình rất đáng được khen ngợi.
132 Cho nên nói: vẻ ngoài có thể ảnh hưởng đến hành vi của một người mà.
Tiêu Dật bị trễ giờ học, với một giáo sư giảng dạy nổi tiếng nghiêm khắc. Trong đại học Lưu Kim không thiếu con cháu của những nhà có quyền có tiền,nhưng mà trong mắt các giáo sư giảng dạy,nếu phạm sai lầm, đều giống nhau hết, lúc phạt sẽ không nhẹ tay.
133 Trong phòng, có hai người nói chuyện.
“Vì sao cậu lại cảm thấy hứng thú với Ti Lưu Dật như vậy?”.
“Tôi có sao?”.
“Không cần giả ngu, tôi thấy rõ hết rồi”.
134 “Nhất định phải đi sao?”.
Tiêu Dật không tình nguyện thay quần áo, bên cạnh là Ti Tu Dạ đang thay quần áo, ở ngoài cửa chờ chính là Ti Tu Khải.
Ti Tu Dạ không nói gì, sự thật rất hiển nhiên, nhìn dáng vẻ của hắn cũng biết là hắn cũng không muốn đi chút nào.
135 Nụ hôn bất ngờ của Lâm Ảnh khiến cho Tiêu Dật ngây cả người, chờ đến lúc nó kịp phản ứng thì Lâm Ảnh đã buông nó ra và đứng chắn trước mặt nó.
Hiện tại nó không biết nên hỏi Lâm Ảnh vì sao hay là quay lại trấn an cái tên đàn ông đang phẫn nộ điên cuồng quyết không bỏ qua kia.
136 Ài, đây là nhóm thứ 5 rồi.
Nhìn đám người nhếch nhác chật vật dìu nhau dưới đất, Ti Hoàn xuy xuy tay.
“Lui xuống nghỉ ngơi thật tốt đi”.
Xem ra, vẫn phải để ta tự mình ra tay.
137 “Vì sao?”.
Nhìn khuôn mặt của Lâm Ảnh, Tiêu Dật nhịn không được mà giơ tay lên sờ.
Vì sao, vì sao cậu lại giống, Linh đến thế này, thậm chí giống hơn cả mình?
Mà Ti Tu Dạ khi nhìn thấy diện mạo thật sự của Lâm Ảnh, lập tức nâng cao đề phòng, hắn nhớ chuyện Tiêu Dật nói về kiếp trước của mình, Tiêu Dật của hiện tại đã không giống với kiếp trước, không có liên quan một chút nào.
138 Nhan Vũ hoảng hốt đi vào căn phòng, căn phòng thủy tinh, không có bóng dáng của Linh.
Hắn chạy giống như điên, đẩy cửa từng phòng từng phòng một, cuối cùng, ở một phòng thí nghiệm, thấy sắc mặt trầm trọng của chủ nhiệm và mọi người.
139 Đối với những gì hiểu biết thêm về Linh Ảnh đã kéo gần khoảng cách giữa Dật Dật và Linh Ảnh.
Ở trường học, bởi vì hai người không chung một lớp, cho nên mỗi khi đến giờ giải lao Linh Ảnh đều chạy đến tìm Dật Dật, kèm theo một gốc cây thủy tiên.
140 “Mắt mình hoa rồi sao? Duệ Duệ có phải gầy đi một chút không?”.
Trong phòng khách Ti gia, Mộc Tuyết Dương ngồi với Tiêu Dật nhìn Ti Lưu Duệ cách đó không xa.
Thể loại: Trọng Sinh, Xuyên Không, Đam Mỹ
Số chương: 100