141 Hôm sau là một ngày nắng. Doãn Chính Đạc dậy rất sớm chuẩn bị. Lê Diệp giúp anh mặc âu phục. Thường ngày anh đã ăn mặc đẹp, quần áo chỉnh tề, tinh thần sảng khoái, mị lực tỏa bốn phía.
142 Thím Kim gõ cửa bước vào, chợt phát hiện ra bầu không khí trong phòng có gì đó khác thường. Bưng canh vào, bà nhìn Doãn Chính Đạc đang đứng một bên, “Cậu ạ, canh nấu xong rồi đây.
143 Thấy bên ngoài có người đến, Tần Thành tỏ vẻ vô cùng oán giận, ông ta quay đầu lại nhìn Lê Diệp, ánh mắt đầy nỗi thất vọng. Lê Diệp không biết người đến là ai, nhưng cũng đoán được là người không thể coi thường, vì Tần Thành trốn ở đây quá lâu rồi mà trước nay vẫn chưa từng bị phát hiện.
144 Thấy Doãn Chính Đạc cầm gậy lao về phía mình, nhưng Tần Thành không hề tỏ ra sợ hãi. Có viên cảnh sát nhìn Doãn Chính Đạc, “Anh Doãn, chi bằng cứ giao người cho chúng tôi đi, anh bị thương, mau chóng đến bệnh viện là hơn.
145 Trên tầng, Trần Oanh đang ngồi ngắm hộp trang sức của mình, thấy Doãn Chính Đạc đến, bà bĩu môi, “Nghĩ gì mà đến đây hả?” Doãn Chính Đạc bước đến, nhìn hộp trang sức đầy đến mức có thể làm triển lãm châu báu của bà, “Hôm nào con hết tiền, đến trộm hai ba món của mẹ đem bán nhé.
146 Trời dần sáng. Hi Hi ngủ đã giấc rồi ngồi trên chiếc giường nhỏ chơi, thỉnh thoảng lại ngó nghiêng xung quanh, thấy cả bố lẫn mẹ đều ở đây, thằng bé ngoác cái miệng nhỏ ra, để lộ mấy cái răng xinh xinh.
147 Trong phòng ngủ, Hi Hi vẫn khóc mãi không thôi. Nghe tiếng khóc đáng thương của thằng bé, Trần Oanh đẩy cửa vào, bế nó lên dỗ dành, lại nhìn Doãn Chính Đạc đứng thất thần bên cạnh cửa sổ, bà trách, “Rốt cuộc con bị làm sao đấy?”Doãn Chính Đạc nghiêng đầu, “Chắc là thằng bé không thoải mái, gọi bác sĩ đến tiêm cho nó một mũi.
148 Hơi nóng lượn lờ, Tôn Bách Niên nhìn người phụ nữ phía đối diện, trong lòng anh cũng đã đoán ra được một chút tình huống hiện tại. Anh với Doãn Chính Đạc thật ra không qua lại nhiều, ngoài mấy lần tiếp xúc vì Lê Diệp.
149 Nhà hàng. Từ cửa lớn đi vào, nhân viên phục vụ dẫn khách đến vị trí đã đặt trước. Lư Diễn ngồi xuống. Mấy người bạn đã đến từ trước nhao nhao nói, “Đến muộn thế, tẹo nữa phải chủ chi.
150 Lê Diệp nhìn anh, dáng vẻ của anh hùng hùng hổ hổ, cao cao tại thượng, khiến cô cảm thấy có chút chói mắt. Cô không “lấy cương đối cương” với anh, mà chỉ nói, “Anh đã nói, thằng bé do cả hai chúng ta nuôi, khi nào nó đến chỗ em, em ắt sẽ chăm sóc tốt cho nó.
151 “Cẩm Lan!” Anh Bằng thấy cô ta bước lên thì thấp giọng trách. Đây không phải trò đùa, nếu phi lệch, hậu quả đúng là khôn lường, huống chi cô ta nhờ vào gương mặt để kiếm tiền.
152 Nhà họ Doãn. Mới sáng sớm đã lại thấy con trai trên báo giải trí, Trần Oanh vội vàng sai người giúp việc gom hết lại, nếu để ông cụ nhìn thấy, chắc chắn sẽ lại loạn cả nhà cả cửa lên.
153 Mưa rơi rả rích, Lê Diệp đi thẳng đến cổng nhà họ Doãn. Cái cổng rất cao, bên trong đèn điện sáng trưng, cô đập đập cánh cổng sắt chạm hoa, âm thanh đó trong tiếng mưa rơi chỉ như tiếng muỗi kêu, ngay cả cô còn chẳng nghe rõ.
154 Trên xe. Hi Hi ngồi trên đùi Lê Diệp. Mấy ngày không gặp, thằng bé rất nhớ mẹ, chốc chốc lại ngẩng lên ôm cổ cô, rồi rụi vào ngực cô, cực kỳ không muốn xa rời.
155 Trong nhà, Tôn Bách Niên thay xong vòi nước rồi quay đầu lại nói, “Được rồi, cái này chắc hơn nhiều, có thể dùng được rồi. ” Lê Diệp đưa cho anh cái khăn lau mặt, “Cảm ơn anh.
156 Trời hửng sáng, cơn mưa bên ngoài cũng ngừng hẳn, mặt trời ló dạng, xem chừng hôm nay sẽ là một ngày tạnh ráo. Doãn Chính Đạc cảm thấy giấc ngủ này thật ngon, không có ai quấy rầy, chẳng phải bận tâm chuyện gì, được ngủ một mạch đến sáng.
157 Ăn cơm xong, cả nhà chuẩn bị đi về. Hi Hi ôm mãi món đồ chơi hình chú cá heo, còn Doãn Chính Đạc thì bế nó. Thằng bé chơi mệt rồi, tay ôm đồ chơi, đầu dựa vào vai Doãn Chính Đạc ngủ gà ngủ gật.
158 Công ty giải trí. Người quản lý buông điện thoại xuống, Diệp Cẩm Lan nhìn chị ta, muốn hỏi nhưng không nói ra lời được. Thở dài một hơi, người quản lý nhìn cô ta, “Chị đã bảo em phải chú ý sinh hoạt cá nhân một chút rồi.
159 Ở công ty, Doãn Chính Đạc còn đang làm việc. Việc Diệp Cẩm Lan mở họp báo anh có biết, nhưng anh không muốn chú ý đến. Anh hoàn toàn không cảm thấy có chút hứng thú nào với cái chốn thị phi kia, nếu có thể tránh xa được, thì anh tuyệt đối không muốn dính vào.
160 Về đến nhà, vừa vào cửa Lê Diệp đã nghe thấy tiếng khóc của Hi Hi. Vội vàng chạy tới, cô bế Hi Hi, thằng bé nín khóc ngay, tựa đầu vào vai cô rồi ôm cổ cô thật chặt.